Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 438: Năm Đứa Nhóc Đã Sẵn Sàng
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:40:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại Diệu Hoa Châu, ngày càng nhiều bậc tiền bối lượt thành tiên.
Năm đứa nhóc đang tu luyện trong trận pháp do Trì Miểu đặc chế riêng cho họ, việc tu luyện nhờ thế mà đạt hiệu quả gấp bội.
Đừng hỏi, hỏi thì câu trả lời là quan hệ nên mới cửa để .
Đôi mắt Kim Thánh Phỉ sáng lấp lánh, trong lòng tràn trề hy vọng: “Thật ngờ ngày đến nhanh như , Trì Miểu thật sự đổi bộ Diệu Hoa Châu. Các ngươi thấy đám khen ngợi Trì Miểu thế nào ? Nếu Trì Miểu mà , nàng chắc chắn sẽ chạy tới mặt chúng mà vênh váo cho xem.”
“Nàng cũng khó.” Ứng Vô Hoặc cất giọng nhàn nhạt, đó mở mắt chăm chú về hướng của Trì Miểu: “Chỉ là nàng cách chúng quá xa. Chờ khi chúng phi thăng thành công, nàng nhất định sẽ bỏ qua cơ hội màu .”
Kim Thánh Phỉ trầm ngâm một lát nhận xét: “Có lý.”
Rất đúng phong cách của Trì Miểu.
Nếu đổi là ngày thường, Trì Miểu chắc chắn chẳng ngại ngàn dặm xa xôi chạy tới khoe mẽ với bọn họ một vố. tình hình lúc quả thực đặc biệt hơn nhiều.
Trì Miểu của hiện tại là trời, là nhật nguyệt.
Nhật nguyệt rơi xuống, chỉ thể đợi bọn họ đuổi theo trăng , một nữa chung một bình đài mà thôi.
Mấy .
Tịnh Minh bỗng mở mắt, trong phật mục linh vận lưu chuyển.
“Ta cảm ứng , đạo chủng của ... sắp thành cây .”
Hắn giải phóng đạo chủng của . Đạo chủng mang hình dáng cây non đang nhanh chóng trưởng thành, trở nên càng thêm to lớn, tràn đầy sức sống, hóa thành một cây bồ đề.
Những khác giật nảy .
“Ngươi nhanh thế?!”
Tuy tu vi của Tịnh Minh giờ vẫn luôn dẫn đầu, nhưng khi thành tiên ai nấy đều ở Đại Thừa kỳ, ngờ bỏ xa thêm một đoạn nữa ?
Tịnh Minh bật , đưa mắt sang Ứng Vô Hoặc và Dung Tuyền Cơ ở phía bên :
“Hai vị cũng chẳng kém cạnh gì .”
Khóe môi Dung Tuyền Cơ nhếch lên, trong đôi mắt hồ ly tràn đầy vẻ kiêu hãnh. Nàng dậy, cũng bày Đạo Thụ của . Đó là một cái cây màu tím hồng vô cùng diễm lệ, tỏa khí tức yêu dị và quỷ mị.
Nàng : “Không thể để Trì Miểu đợi quá lâu. Khoảnh khắc quan trọng thế , nếu giúp chút gì thì tiếc nuối lắm đấy.”
“Biết đây là cuối cùng kề vai chiến đấu cùng Trì Miểu .”
Bởi vì trận chiến , sẽ còn bất kỳ ai thể giao thủ với Trì Miểu, cũng chẳng còn sự tồn tại nào cần Trì Miểu tay nữa.
Khoảnh khắc quý giá nhường , bọn họ nỡ lòng buông tay chứ?
Ứng Vô Hoặc là thành đầu tiên trong mấy họ. Vừa lúc mở mắt trả lời câu hỏi của Kim Thánh Phỉ, xong xuôi, chỉ là vẫn luôn chờ những khác mà thôi.
Đạo Thụ của là một cây kiếm thụ màu xanh lam lạnh lẽo lá, phủ đầy sương giá, nhưng bên mảng màu xanh lam lạnh ẩn hiện sắc hồng nhạt.
Hắn tu Vô Tình Đạo sai, nhưng... Vô Tình Đạo của vô cùng đặc thù. Đó là vì tình mà vô tình, là Vô Tình Đạo thành hình vì một .
Năm đó khi lựa chọn Vô Tình Đạo, móc mất trái tim, cấy ghép trái tim của Trì Miểu . Thân thể nhờ trái tim của Trì Miểu mà khôi phục sinh cơ.
Thứ đang đập trong lồng n.g.ự.c chính là trái tim của Trì Miểu.
Trái tim giúp lưu giữ một tia đạo uẩn của Hồng Trần Đạo, cho tới tận thời khắc ... Đạo Thụ của cũng là Vô Tình Đạo thuần túy.
Khí tức tỏa từ cây Đạo Thụ vô cùng mạnh mẽ, vượt trội hơn Tịnh Minh và Dung Tuyền Cơ một bậc.
Thực cây Đạo Thụ đáng lẽ một cái tên khác: Khổ Tình Thụ.
Ứng Vô Hoặc hiểu rõ vị trí của , cũng hiểu rõ mối quan hệ như thế nào mới thể thực sự vĩnh hằng, càng hiểu mang tâm tư khác đối với Trì Miểu chỉ một .
Cho nên, để chuyện đều .
Hắn sẽ vĩnh viễn tên thật của cái cây .
Hắn sang Kim Thánh Phỉ và Ngu Vô Tâm, : “Chỉ còn hai các ngươi thôi.”
Kim Thánh Phỉ: “Ủa em? Đâm lưng đấy ?”
Ứng Vô Hoặc: “?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-438-nam-dua-nhoc-da-san-sang.html.]
Kim Thánh Phỉ: “Ta thật sự chịu hết nổi các ngươi đấy, từng một cuốn chiếu ghê thế! Thành tiên mà cũng vội vã như !”
Ngu Vô Tâm gật đầu lia lịa: “Chuẩn luôn, từng lén lút lưng chúng xong hết là ý gì hả? Không là còn kẻ khổ đang cắm đầu cắm cổ tu luyện ! Kim Thánh Phỉ?”
“Chứ còn gì nữa!” Kim Thánh Phỉ phô diễn Đạo Thụ của .
Đó là một cái cây hoàng kim rực rỡ lấp lánh, khí vận phi phàm... Đảm bảo nếu đăng lên Vạn Vật Xu Nữu sẽ lấy cắp ảnh về bảo là Thần Tài giáng thế, ai thấy cũng phần, mau mau xin vía các kiểu.
Ngu Vô Tâm: “???”
“Mẹ kiếp!”
“Đến cả ngươi cũng xong á? Vãi chưởng! Thế nãy giờ ngươi sủa cái gì đấy? Ta hỏi ngươi nãy giờ ngươi sủa cái gì hả?! Đây mới là cú đ.â.m lưng chí mạng !”
Đã bảo cùng nát bét thối rữa, kết quả mặt thì giả vờ lóc, lưng đ.â.m cho một nhát?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Ngươi thế thì khác quái gì Trì Miểu hả?!”
Gần mực thì đen, gần Miểu thì bựa.
Mọi cùng Trì Miểu bỏ xa một đoạn, hẹn tay nắm tay cùng tiến, thế mà bốn kẻ lén lút .
Ngu Vô Tâm tức điên.
Trong cơn phẫn nộ, Đạo Thụ của cũng thành hình luôn.
Một cái cây mang màu sắc huyễn mộng vô cùng đẽ, nhưng dáng dấp méo mó bất quy tắc, cứ như thể chọc tức đến vẹo cả .
Mấy dở dở , đó đồng loạt ngước lên bầu trời.
“Vậy... đều chuẩn xong chứ?”
Kim Thánh Phỉ xoa tay nóng lòng thử: “Chuẩn xong , xem xem Trì Miểu chuẩn cho phong hào gì, chắc chắn ngầu lòi bá cháy nổ tung trời đất!”
Ứng Vô Hoặc lạnh lùng khinh bỉ: “Ấu trĩ.”
Khóe môi Dung Tuyền Cơ khẽ nhếch: “Chỉ cần là Trì Miểu ban phong, đều thích.”
Ngu Vô Tâm hì hì: “Trì Miểu đặt mấy cái tên kiểu xưa nay đỉnh lắm!”
Tịnh Minh vuốt cằm: “A di đà phật, bần tăng cái tên nào đắn một chút.”
Kim Thánh Phỉ: “Hả? Các ngươi thế thấy lo lo đấy, dù nàng từng tự đặt cho cái tên kiểu như Ngưu Khí Xung Thiên Bức Nhân Phát Phong Vô Địch Vu Thế Gian Thiên Tôn cơ mà...”
Mọi trố mắt Kim Thánh Phỉ với vẻ dám tin, Ứng Vô Hoặc thậm chí còn trực tiếp đưa bàn tay bịt chặt miệng Kim Thánh Phỉ .
Mấy đồng thanh quát lên: “Ngươi câm miệng mau!”
Đây là phong hào của tiên nhân đấy! Nó sẽ cùng sinh mệnh của bọn họ trường tồn cùng trời đất, vĩnh viễn thể hủy liên kết, thậm chí các sinh linh khác phụng thờ họ cũng cúng bái cái tên .
Nếu đặt cho cái tên kiểu như “Ngưu Khí Xung Thiên Bức Nhân Phát Phong Vô Địch Vu Thế Gian Thiên Tôn”, bọn họ cả đời cũng chẳng rửa sạch nổi vết nhơ, coi như xong đời!
Quan trọng là cả đời khi thành tiên chính là vĩnh hằng.
Cái rơi đầu ai mà chẳng phát điên chứ?
Chắc chỉ loại gu thẩm mỹ độc lạ như Trì Miểu mới hứng thú thôi!
lúc , giọng của Trì Miểu truyền tới:
“Năm các ngươi đang cái gì đấy? Ta cảm ứng thấy các ngươi cả buổi trời , phi thăng hả? Có thành tiên ? Không thành tiên là nhường tiên vị cho khác đấy nhé!”
Thật là, còn dám phê phán gu thẩm mỹ của nàng nữa chứ, nàng nhất định cho các ngươi mở rộng tầm mắt!
Mấy hề Trì Miểu thể thấy cuộc trò chuyện của họ, nên ngay lúc , ánh mắt ai nấy đều vô cùng kiên định mà cất lời.
“Bắt đầu , bọn đều chuẩn xong cả .”
Trì Miểu: “Cầu xin .”
Mấy : “???”
Khoan , Trì Tam Thủy ngươi dở ?!