Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 418: Song Tiện Hợp Bích, Thương Sinh Chi Nghiệt Tức Nổ Phổi
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:40:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thương Sinh Chi Nghiệt những lời của Trì Miểu cho đầu óc cuồng, nhất thời hiểu nổi nàng ý gì.
Cái quỷ gì thế , thế nào gọi là tái thiết Tiên Đình, ả cái gì ?
Ả rõ ràng luôn cần mẫn chăm chỉ gây dựng sự nghiệp, vì hạ bệ Trì Miểu mà từ thủ đoạn, mất ăn mất ngủ bao đêm, một lòng một chỉ bóp c.h.ế.t nàng, giờ thành nhờ ả ?
Thế nhưng giây tiếp theo, ả chẳng còn tâm trí mà nghi hoặc, càng thể nổi nữa.
Trì Miểu : “Vốn dĩ khi Diệu Hoa Châu tách độc lập, quy tắc và ý chí thế giới đều suy yếu nhiều. Ta tái thiết Tiên Đình thì đúng là xa vời vô hạn, nhưng thứ ngươi gọi là Vị Diện Cầu giải quyết nỗi lo mắt của .”
“Một khối Vị Diện Cầu thể vượt qua thời gian và gian. Nói cách khác, thể lợi dụng nguyên lý trong đó để lén lút chuyển dời sức mạnh từ vị diện của các ngươi sang đây, giúp chữa trị và thiện ba ngàn đại đạo. Đợi đến khi tất ba ngàn đại đạo, quy tắc của Diệu Hoa Châu sẽ triệt để thiện, chẳng khi thể tái thiết Tiên Đình ?”
“Đến lúc đó, châu phi thăng, sẽ mở một kỷ nguyên mới!”
“Ngươi xem, kế hoạch thế nào?”
Giọng điệu của Trì Miểu rõ ràng mang theo ý , sự tự tin tràn trề khiến từng câu từng chữ đều thấm đẫm mùi châm chọc. Ý tứ trong lời tràn ngập một câu: Cảm ơn em gửi đường tắt tới, Diệu Hoa Châu của bà đây sắp cất cánh !
Thương Sinh Chi Nghiệt cuối cùng cũng hiểu. Sống lưng ả chợt lạnh toát, tê dại, nắm chặt nắm đấm, gần như mất kiểm soát mà gào to: “Ngươi tự tay mở một Tiên Đình mới? Ngươi điên ?! Ngươi tưởng là thiên đạo sơ đại sinh từ thuở hồng hoang chắc?!”
Chuyện thể tin nổi đến mức khiến giọng ả vỡ vụn, the thé chói tai.
Trì Miểu cong mắt rạng rỡ, giọng điệu ngọt ngào: “Xem ngươi cũng ngốc lắm. Còn về việc thì chỉ đành cảm ơn cô em gái thối gửi tặng Vị Diện Cầu thôi.”
“Ta đương nhiên thiên đạo sơ đại, càng chẳng tiên. Ta là kỳ tích đắp nên từ từng mảnh t.h.i t.h.ể của bọn họ.”
“Cô em gái thối , cứ đợi tỷ tỷ đây dẫn cả châu phi thăng dùng roi da quất nát m.ô.n.g ngươi nhé!”
Cả châu phi thăng!
Bốn chữ lớn , chỉ cần thôi cũng đủ tưởng tượng đó là tráng cử chấn động và đỉnh cao đến mức nào.
Lời thốt từ miệng Trì Miểu càng khiến Thương Sinh Chi Nghiệt kẻ luôn coi nàng là cái gai trong mắt tức nổ đom đóm mắt: “Chuyện như ngươi tuyệt đối thể nào thành! Nó phá vỡ quy tắc vốn của thế giới, cái giá trả căn bản một ngươi thể gánh vác nổi!”
“Huống hồ, chuyện liên quan đến bộ Diệu Hoa Châu. Nếu sinh linh bản địa của Diệu Hoa Châu đủ sức gánh vác nguồn sức mạnh thì Diệu Hoa Châu cũng chẳng thể nào thăng cấp. Mọi điều ngươi chỉ là chuyện hoang đường viển vông!”
“Hơn nữa, ngươi chỉ là một con nha đầu vắt mũi sạch mười chín tuổi, dân Diệu Hoa Châu thể tin tưởng ngươi, để mặc ngươi đem cả Diệu Hoa Châu đ.á.n.h cược chuyện nguy hiểm bực ?!”
Thương Sinh Chi Nghiệt nghiến chặt răng, siết chặt nắm đấm. Từng câu từng chữ đều nhấn mạnh những gian nan trắc trở mà Trì Miểu đối mặt, con đường gần như là điều bất khả thi!
Trì Miểu xong liền bày vẻ mặt vô cùng cảm động: “Không ngờ cô em gái thối hiểu rõ tình hình của như , quan tâm đến thế. Có những vấn đề ngay cả còn để ý tới, ngươi chu đáo quá mất!”
“Cảm ơn vì quan tâm như , để hé lộ cho ngươi chút thông tin nhé.”
Nụ của Trì Miểu vô cùng gian xảo, trông hệt như một con hồ ly xảo quyệt mưu mô. Vốn dĩ nàng vô cùng xinh , khoảnh khắc càng thêm phần rực rỡ chói mắt.
Nàng kéo góc chiếu xa: “Nào, xem, đoán xem hiện tại đang gì nào?”
Nàng xoay một vòng hình ảnh, khung cảnh của nghi thức đăng cơ Nhân Hoàng hiện rõ mồn một. Lúc nàng ở bậc thang cuối cùng, khung cảnh tráng lệ xung quanh khiến bất cứ ai thấy cũng khắc sâu tâm trí.
Trong lòng Thương Sinh Chi Nghiệt bỗng dâng lên một dự cảm vô cùng tồi tệ. Đặc biệt là khoảnh khắc thấy chiếc Nhân Hoàng Hỷ , những chi tiết chạm khắc chiếc ghế khó để nhận là phận cỡ nào mới tư cách lên.
Trì Miểu lúc liền chĩa góc về phía Kim Thánh Phỉ.
“Kim Thánh Phỉ, cái nào. Đây là cơ hội nghìn năm một để chụp ảnh cùng trùm cuối của chúng đấy, ngươi nắm bắt cơ hội chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-418-song-tien-hop-bich-thuong-sinh-chi-nghiet-tuc-no-phoi.html.]
Trùm cuối? Cái quỷ gì thế nữa?
Dù hiểu là cái thứ gì, nhưng cứ theo lời Trì Miểu bảo thì chắc chắn sai!
Kim Thánh Phỉ nhất thời còn kịp phản ứng, ngơ ngác “a” liền mấy tiếng mới vội vàng nặn một nụ , vẫy tay chào Thương Sinh Chi Nghiệt trong hình ảnh:
“Chào nhé, cô em gái thối.”
Thương Sinh Chi Nghiệt tức đến mức hoa mắt chóng mặt, suýt chút nữa thì xuất huyết não tại chỗ.
Trì Miểu gọi ả là em gái thối thì thôi , dẫu cũng là chuyển thế của tiên, đều sinh từ thế giới, xét theo một góc độ nào đó thì đúng là tỷ thật.
cái thứ nhỏ hơn ả cả mấy chục triệu, hàng trăm triệu năm tuổi thì lấy mặt mũi mà dám gọi ả là em gái thối hả?
Quan trọng là tên trông còn chẳng vẻ gì là thông minh sáng sủa.
Trì Miểu rõ ràng là cố tình gọi một tên đần độn đến để sỉ nhục ả!
Ả còn kịp mở miệng, Kim Thánh Phỉ ngẩn , đầu Trì Miểu: “Ủa mà Trì Miểu, giống hệt tỷ ?”
Trì Miểu lập tức tỏ vẻ vui: “Nói năng kiểu gì đấy? Giống chỗ nào hả? Ả chỉ là một kẻ bắt chước, chép nhan sắc tuyệt trần của thôi. Ta cho ngươi một cơ hội để sắp xếp ngôn từ đấy.”
Kim Thánh Phỉ liền lỡ lời, vội vàng chữa cháy.
“Hóa là , hèn chi! Ta qua thấy mặt sượng trân , tỷ xem biểu cảm của ả đơ như cây cơ kìa! Người c.h.ế.t một tháng khéo còn chẳng cứng đờ bằng ả. Hóa là dung mạo nhờ can thiệp d.a.o kéo mà , chắc là fan cuồng của tỷ đúng ? Chẳng chút chính kiến nào cả, hơn nữa tỷ cái bản mặt đó xem, là chẳng loại lành gì, trong ánh mắt lộ rõ vẻ nham hiểm độc địa!”
“Trì Miểu, tỷ xui xẻo thật đấy, cái loại chuyên chép bám lấy. , cho dù ả cố gắng tô vẽ thế nào nữa cũng chẳng thể so với tỷ , mấy kẻ thích bắt chước thường đoản mệnh lắm!”
Từng câu từng chữ của Kim Thánh Phỉ đều xuất phát từ tận đáy lòng!
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thương Sinh Chi Nghiệt mà run rẩy kịch liệt, nghiến răng nghiến lợi gầm lên giận dữ: “Trì Miểu! Ngươi đừng quá đáng! Cái gì gọi là bắt chước? Cái gì gọi là chép nhan sắc của ngươi? Mẹ kiếp, ngươi tìm cái loại thiểu năng đến để nhục ?!”
“Có tin giơ tay lên là diệt sạch các ngươi hả!”
Trì Miểu: “Không tin.”
Kim Thánh Phỉ chỉ tay Thương Sinh Chi Nghiệt: “Hê, kẻ bắt chước tức nổ đom đóm mắt kìa.”
Thương Sinh Chi Nghiệt phát tiếng gào the thé chói tai: “Đồ tiện nhân! Ta băm vằn các ngươi !”
Trì Miểu: “Thì băm . Ngươi là thiên đạo, g.i.ế.c ai chẳng chuyện dễ như trở bàn tay , giờ cứ đó đấu võ mồm với cái gì? Là g.i.ế.c , là đang tâm sự gì giấu kín trong lòng thế?”
Thương Sinh Chi Nghiệt tức đến mức suýt nữa thì phun một ngụm m.á.u tươi.
Đây rốt cuộc là cái giống loài gì trời?
Vị tiên ôn nhu, nhút nhát ngày xưa ? Sao thể một kiếp chuyển sinh mang cái tính nết quái đản thế cơ chứ?
Mẹ nó chứ, quá bỉ ổi !
Tiên ơi, đang ở ? Mau trở về , nhớ .
“Đừng vội mà, cái vẻ mặt đó của ngươi là thế, còn hết bất ngờ cho ngươi .” Trì Miểu khép miệng, sang Kim Thánh Phỉ: “Tiểu Kim Kim, ! Chúng cái ghế là chuẩn gì nào!”