Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 416: Làm Màu Sướng Rơn
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:40:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vãi chưởng! Vãi chưởng vãi chưởng! Cái gì đây? Cái gì thế ? Một cái bình hoa mà ngươi dám bảo với là pháp khí Thiên giai ? Trò trống gì thế ? Cả đời đây là đầu tiên thấy pháp khí Thiên giai bằng xương bằng thịt đấy!”
“Mẹ nó chứ, mấy khu vực đều linh khúc vang vọng suốt chặng đường, còn kim phật của Kim Phật Tự giáng lâm nữa. Chỉ mới bước chân mảnh đất thôi mà cảm giác như sắp đột phá đến nơi !”
“Trời đất ơi, cái thứ là gì thế? Khí linh của Vãng Sinh Kính ư? Khí linh xem bói cho á?!”
“Còn cái đằng nữa, đó là cái giống gì , một đám Ma tộc đang ở đằng trâu ngựa ?!”
Càng nhiều, của Cửu Kiếm Sơn càng cảm thấy bản đang mơ .
Liệu khi nào, thực bọn họ căn bản hề sống , mà là c.h.ế.t thật ? Nếu nơi là giấc mơ mà là hiện thực, thì nó quả thực quá mức phi lý !
“Cửu Kiếm Sơn chúng giàu từ bao giờ thế ?”
Chơi lớn thế cơ ?
Đã bảo Cửu Kiếm Sơn chúng nghèo rớt mồng tơi cơ mà, ban đầu đỉnh núi còn chẳng còn, thế mà bây giờ chỉ thứ gì cần đều , mà ngay cả những thứ nên cũng xuất hiện nốt.
“Đồ nhi bảo bối, tát một cái , cho đây là mơ.”
Nghiêm Qua trợn tròn mắt, ngây hồi lâu vẫn thể hồn .
Trì Miểu: “Như e là lắm ?”
Nghiêm Qua: “Không , sư phụ bảo con tát thì con cứ tát .”
“Được thôi.” Trì Miểu ngoan ngoãn gật đầu, đó đưa tay lên miệng hà một thật mạnh.
Nghiêm Qua lập tức nhận điều , nhưng chữ “Đừng” nơi khóe miệng còn kịp thốt , thì cái bạt tai của Trì Miểu giáng thẳng tới!
Cái tát rõ ràng hề mang theo chút linh lực nào, chỉ là một cái tát tùy tiện, thế nhưng trực tiếp đ.á.n.h cho bay lên giữa trung, xoay mòng mòng như chong chóng mấy vòng liền mới rơi bộp xuống đất.
Toàn Nghiêm Qua co giật liên hồi, ai oán thốt lên một tiếng: “Đồ nhi bảo bối... Con đ.á.n.h mạnh thế là cố ý là vô tình đấy?”
Trì Miểu: “Con vô tình thôi mà, con bảo là lắm còn gì?”
Nghiêm Qua nghĩ tới chuyện , nhưng ngờ nó tệ hại đến mức !
Cảnh giới Đại Thừa kỳ trung kỳ của đồ hình như gì đó sai sai ! Thực lực bùng nổ quả thực chẳng thua kém gì những cường giả Độ Kiếp kỳ mà từng chạm trán cả!
Đây mới chỉ là đòn đ.á.n.h tay dùng linh lực thôi đấy, nếu mà thật sự vận dụng linh lực tát mặt , e rằng sẽ vĩnh viễn bao giờ tỉnh nữa.
Xui xẻo hơn khi đầu với bay mỗi nơi một nẻo luôn .
Quá bạo lực, quá tàn nhẫn!
Thế nhưng cũng chính nhờ cái tát trời giáng , mới càng nhận thức rõ ràng một điều, tất cả những chuyện là mơ, bộ đều là sự thật!
Đồ của dường như thực sự nên cả một đống chiến tích lẫy lừng.
Phía , đám Cửu Kiếm Sơn hít sâu một khí lạnh xong vội vàng hít thêm hai nữa.
Cả đời bọn họ đây là đầu tiên chứng kiến một khung cảnh hoành tráng đến nhường , ngờ nó thuộc về tiểu sư của Cửu Kiếm Sơn bọn họ.
Quá đỗi nở mày nở mặt!
Đám trưởng lão và t.ử phía lúc hận thể ngẩng đầu tận chín tầng mây, ai nấy đều bắt đầu bước những bước chân nghênh ngang coi ai gì.
“Tiểu sư của chúng quả thực quá vẻ vang , ngờ trâu bò đến thế. Tự nhiên thấy c.h.ế.t một cũng đấy chứ, sống cái là nên chuyện lớn, chúng thơm lây. Còn sống thì cứ coi như nghỉ thêm một lát cũng .”
“Khoan , dù lời thô nhưng lý thô, cơ mà lời của thô bỉ quá mức đấy!”
“Các ngươi thấy , dọc cả quãng đường ... những khác đều chúng bằng ánh mắt ngưỡng mộ ghen tị. Trước đây Cửu Kiếm Sơn chúng gì đãi ngộ , cũng may là nhờ tiểu sư , tất cả đều là nhờ phúc của tiểu sư đấy!”
Một đám bắt đầu thi tâng bốc, Trì Miểu thực sự cảm nhận một cảm giác sảng khoái tột cùng.
Đây chính là đỉnh cao của màu trong vô hình ? Quá !
Mấu chốt là lát còn chạy bổ sung thêm cho các vị phụ Cửu Kiếm Sơn về những chuyện kinh thiên động địa mà nàng trong mấy tháng qua, khiến cho cả đám Cửu Kiếm Sơn xong đều tê rần cả da đầu, vượt xa sức tưởng tượng.
Càng như thế, Trì Miểu càng thấy sướng.
Quan trọng nhất là khi Trì Miểu dẫn dạo một vòng xong, liền với cả nhà:
“Than ôi, chư vị ắt hẳn là thất vọng lắm đúng , lễ đăng cơ Nhân Hoàng của con tổ chức một cách qua loa đại khái đến nhường .”
Mọi : “?”
Không chứ , cái gì gọi là chư vị đều thất vọng, cái gì gọi là tổ chức qua loa đại khái?
Những từ ngữ quen tai thật đấy, nhưng ghép với thấy xa lạ đến thế nhỉ?!
Trì Miểu chắp hai tay lưng, thở dài một đầy vẻ cảm khái: “Dù thì đây cũng chỉ là thứ dựng lên trong vỏn vẹn một buổi chiều mà thôi, ngay cả bản con cũng chỉ mới tin lên Nhân Hoàng sáng nay.”
“Thời gian nửa ngày, chúng con cố gắng hết sức để cho nhất , nếu hài lòng, chúng tổ chức bù một cái khác .”
Lời Trì Miểu dứt, cả một đám đông lớn đều rơi tuyệt vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-416-lam-mau-suong-ron.html.]
“Không chứ, chỉ một buổi chiều mà các ngươi dựng nên thế á? Sao khả năng việc của nhân tộc khủng khiếp đến mức nhỉ?”
“Còn tổ chức bù một cái nữa á? Thôi xin , bữa tiệc dám ăn thêm nào nữa , bù thêm một cái hoành tráng hơn chắc tim nổ tung mất!”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Khoảng cách giữa với mà lớn đến thế cơ chứ, chẳng lẽ là vì tên là Trì Miểu ?”
Tuyệt vọng nhất ai khác ngoài mấy đương sự rõ chân tướng.
Những kẻ móc sạch gia tài thấy lời chỉ cảm thấy đầu như nổ tung.
Còn đòi nữa á?
Làm nữa chắc bọn họ đến cái quần lót cũng chẳng còn mà mặc!
Màn màu diễn , ơn đừng diễn nữa.
May mà lời của Trì Miểu cũng chỉ là đùa, giây tiếp theo nàng liền nâng chén rượu lên:
“Đa tạ tất cả hôm nay quản đường sá xa xôi, vất vả đến đây để tham dự lễ đăng cơ của . Dù một vài khúc nhạc đệm nho nhỏ khiến mấy hài lòng, nhưng chung chuyện đều diễn vô cùng thuận lợi.”
“Chén , Trì Miểu xin cạn !”
Trì Miểu dứt lời liền cầm lấy chiếc chén ngọc quý giá bậc nhất , uống cạn một .
Những khác cũng đều nở nụ , đó cùng nâng chén uống cạn với nàng.
Cùng uống chén rượu , chính là thừa nhận vị trí chủ nhân của thiên hạ.
Nói thừa!
Chuyện mà còn thừa nhận , những việc động trời mà Trì Miểu bây giờ còn ít ? Đến cả ý chí thế giới của Diệu Hoa Châu mà nàng còn dám diệt, thì đời còn chuyện gì mà nàng dám nữa chứ?
Nghĩ đến đây, chỉ còn nước ngoan ngoãn uống rượu.
Và đúng lúc , Trì Miểu vung mạnh ống tay áo, ném thẳng chiếc chén ngọc xuống đất vỡ tan tành.
Cha của Kim Thánh Phỉ: “...”
Không chứ cô nương ơi, cái chén đó đừng đập mà! Sau ông còn thể thu hồi tái sử dụng, bẵng một thời gian bí quá ông còn thể dán nhãn “Chén rượu Nhân Hoàng từng dùng”, dính cả nước bọt của Nhân Hoàng đem bán đấu giá trời cho mấy kẻ thừa tiền sưu tầm cơ mà!
Thế nhưng chuyện tồi tệ còn lâu mới dừng ở đó. Mọi thấy Trì Miểu đập chén, cũng nhao nhao học theo nàng mà đập chén xuống đất, tiếng loảng xoảng vỡ vụn vang lên ngớt.
Thứ vỡ nát chỉ những chiếc chén ngọc, mà còn cả trái tim của cha Kim Thánh Phỉ.
Cha Kim Thánh Phỉ ôm chặt lấy lồng n.g.ự.c , khẽ c.h.ử.i một câu: “Mẹ kiếp.”
Quan trọng là những khác đập chén xong, đều đồng loạt sang ông.
Cha Kim ngơ ngác tự chỉ : “Ta... cũng đập nữa ?”
Mọi : “Chứ nữa, ai nấy đều đập mà ngươi đập ?”
Cha Kim suýt chút nữa thì ngất , đây là lấy mạng già của ông mà!
để mất hứng trong ngày vui hôm nay, ông vẫn c.ắ.n răng đập vỡ chiếc chén ngọc.
Đập xong, ông liền kìm mà òa nức nở.
“Hức hức hức... Chén của ơi!”
“Mấy cái chén cái nào cái nấy đều đắt đỏ lắm đấy!”
Bên cạnh, Trì Miểu mặt bọn họ chớp chớp mắt đầy vẻ ngơ ngác:
“Các đập chén cái gì thế?”
Mọi : “?”
“Chẳng do ngươi là khơi mào đập ?”
Trì Miểu: “Hả? Ta chỉ đang chuẩn bước lên Nhân Hoàng Hỷ để đăng cơ, nên thể hiện chút khí phách hào sảng thôi mà, các ngươi đập theo cái gì, các ngươi cũng đăng cơ ?”
Nàng chỉ màu tí thôi, cái mà các ngươi cũng học theo nữa hả?
Mọi : “...”
Cha Kim tức tối phun một ngụm m.á.u già: “Phụt!”
May mà Kim Thánh Phỉ kịp thời lôi ông xuống cấp cứu, nếu hôm nay thêm một chịu thương tổn .
Và ngay giây tiếp theo, khí tức Trì Miểu càng lúc càng trở nên mạnh mẽ hơn!
Trên bầu trời, bên cạnh Nhân Hoàng Hỷ, một thanh âm vang vọng truyền tới.
“Giờ lành đến! Kính mời Nhân Hoàng an vị, tất đại lễ đăng cơ!”