Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 415: Làm Màu Trong Vô Hình

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:40:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trì Miểu cũng thấy ý kiến quá chuẩn, nhưng cái cảm giác sảng khoái khi màu một cách quang minh chính đại thì quá mức trực tiếp, khó để khơi dậy gợn sóng trong lòng nàng nữa.

 

Cảnh giới cao nhất của màu chính là: màu trong vô hình. Rõ ràng là đang khoe mẽ, nhưng khác hề , căn bản nghĩ rằng ngươi đang cố tình màu.

 

Làm màu một cách khiêm tốn, điềm đạm, thường mang cảm giác cái nư hơn nhiều.

 

Nghĩ , Trì Miểu hít sâu một , xuống phía bắt đầu suy tính.

 

Làm thế nào để bọn họ tự động chú ý đến khung cảnh náo nhiệt tưng bừng ở bên nhỉ?

 

Ừm...

 

Rất ! Đã đến lúc dùng đến ngươi , Kim Thánh Phỉ!

 

Cảm nhận ánh mắt của Trì Miểu, Kim Thánh Phỉ lập tức ưỡn thẳng lưng, vỗ bồm bộp n.g.ự.c .

 

“Tỷ , cứ yên tâm! Có chuyện gì gánh hết cho!”

 

Những khác ngơ ngác : “Gì thế?”

 

Kim Thánh Phỉ: “Ta chuẩn giúp Trì Miểu một vố oai cực lớn đây.”

 

Ứng Vô Hoặc nhíu mày: “Hành động của chẳng khác nào tiếp tay cho giặc.”

 

Kim Thánh Phỉ: “Thì nào?”

 

Ứng Vô Hoặc: “?”

 

Kim Thánh Phỉ càng thêm hùng hồn: “Tiếp tay cho giặc thì nào?”

 

Ứng Vô Hoặc: “...”

 

Sa đọa!

 

là sa đọa đến hết t.h.u.ố.c chữa!

 

Kim Thánh Phỉ lập tức bay vọt tới mặt , cố tình lượn qua lượn mấy vòng mặt đám đông.

 

Nghiêm Qua: “Thằng nhóc đó thế?”

 

Trì Miểu bắt đầu điều chỉnh cảm xúc để chuẩn cho màn màu khiêm tốn của , liền mở miệng: “Kệ , thần kinh của lúc nào chả vấn đề, cứ mặc phát bệnh ạ.”

 

Nghiêm Qua: “ nhớ đứa thần kinh vấn đề xưa nay vẫn luôn là con mà?”

 

Trì Miểu cau mày sư phụ nhà : “Làm gì chuyện đó, con đây gọi là trạng thái tinh thần tươi , đừng bậy.”

 

Nghiêm Qua: “Ờ.”

 

Cuộc đối thoại giữa hai dứt, Kim Thánh Phỉ cuối cùng cũng nhờ tuyệt kỹ xoay vòng vòng phát bệnh mà thu hút bộ sự chú ý của , khiến ai nấy đều đồng lòng nhất trí rằng đầu óc vấn đề.

 

Ngay đó, Kim Thánh Phỉ quỳ một gối xuống mặt Trì Miểu:

 

“Trì Miểu, đừng chần chừ lỡ dở thời gian nữa, các vị khách quý đều đang mòn mỏi chờ đợi kìa... Tiết mục đinh của ngày hôm nay, bọn họ ngóng trông từ lâu đó!”

 

Chất giọng kịch nghệ chuẩn chỉnh đến mức như sợ khác nhận đang diễn sâu .

 

Mà điều quái đản hơn nữa là Trì Miểu cũng phất mạnh tay áo, động tác khoa trương dùng đúng cái giọng kịch nghệ để đáp : “Không! Trời đất bao la, nhà là lớn nhất! Sao thể vứt bỏ những Cửu Kiếm Sơn vất vả lắm mới sống , để bây giờ kế thừa ngôi vị Nhân Hoàng chứ?!”

 

Người Cửu Kiếm Sơn trong nháy mắt cảm thấy não teo tóp .

 

“Hả... Không chứ, ngôi... ngôi vị Nhân Hoàng?!”

 

Cái quỷ gì thế ? Trong kế hoạch điều khoản !

 

Kim Thánh Phỉ sang với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Chư vị điều , trong những ngày tháng mà cả nhà mồ, những chuyện Trì Miểu quả thực kinh thiên động địa, quỷ thần sầu. Tỉ như lỡ tay trở thành Ma Mẫu, lỡ tay Thú Thần, thậm chí còn tiện tay quét sạch luôn cả Tiên Minh!”

 

“Thế là, các bậc đại lão của nhân loại cứ sống c.h.ế.t ép Trì Miểu lên Nhân Hoàng. Trì Miểu vốn từ chối trăm phương ngàn kế! Ngặt nỗi thịnh tình của các vị đại lão quá khó chối từ! Vạn bất đắc dĩ... Trì Miểu đành chiều theo ý của các bậc tiền bối, miễn cưỡng, tình nguyện mà lên ngôi vị Nhân Hoàng đấy chứ!”

 

Những khác mà há hốc mồm kinh ngạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-415-lam-mau-trong-vo-hinh.html.]

 

Đặc biệt là Phổ Ninh đại sư của Kim Phật Tự, thấy lời liền lập tức chỉ tay lên trời, tự chỉ mặt .

 

“Không chứ... Hắn... Hắn... Lão nạp? Hả? Nàng tình nguyện hồi nào?”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Chuyện... chuyện cũng quá mức đổi trắng đen đấy! Bộ tin thật ?!”

 

Những qua đường hóng hớt xung quanh tỏ vẻ vô cùng nghiêm túc: “Cái gì... Hóa hôm nay Trì Miểu Nhân Hoàng, mượn danh nghĩa xưng tôn chủ thiên hạ, tất cả đều là do ép buộc ? Đều là do đám lão già khọm của nhân tộc ép uổng nàng ư?”

 

Phổ Ninh đại sư: “???”

 

Cả nhà Cửu Kiếm Sơn: “Hả? Ma Mẫu? Thú Thần? Ép Trì Miểu Nhân Hoàng... Mấy... mấy từ ngữ lạ lẫm quá, học ngôn ngữ phổ thông của Diệu Hoa Châu bao nhiêu năm qua là để hiểu mấy cái đấy ?”

 

“Phổ Ninh đại sư cùng các vị tiền bối nghĩ cái gì thế , Trì Miểu thì đừng ép con bé chứ, những gánh nặng mà con bé chịu đựng đủ nhiều !”

 

Tất cả trong nháy mắt đều dồn ánh mắt trách móc về phía Phổ Ninh.

 

Phổ Ninh đại sư run rẩy tự chỉ : “Lão nạp ư?”

 

Không ! Oan ức quá mà!

 

Ngay khi ông định mở miệng giải thích đôi ba câu, Trì Miểu liền liếc ông một cái, trong ánh mắt thoáng mang theo chút uy hiếp, đó từ từ chuyển thành vẻ thấu hiểu cảm thông sâu sắc.

 

Nàng cất lời: “Mọi đừng trách nghĩa phụ, nghĩa phụ như đều là vì ... Người cha , nơi nương tựa, chỗ dựa, chỉ thể tự lực cánh sinh để trở nên mạnh mẽ, cho nên mới bắt buộc trở thành Nhân Hoàng, để kẻ khác ức h.i.ế.p nữa! Tấm lòng khổ tâm sâu sắc của nghĩa phụ, đều hiểu hết mà!”

 

Tiếng hô đầy cảm xúc nghẹn ngào của Trì Miểu khiến cho chung quanh xong suýt chút nữa bật thành tiếng.

 

là tình nghĩa cha con cảm động thấu trời xanh mà, hiểu nỗi khổ của nàng, nàng thấu tấm lòng của , tuyệt vời quá mất!”

 

Phổ Ninh đại sư tại chỗ hóa đá, nụ mặt đơ cứng: “Chuyện... chuyện đúng là như , A Di Đà Phật.”

 

Tịnh Minh bên cạnh lẳng lặng bước lưng ông: “Sư tôn, từng dạy chúng con là xuất gia dối mà.”

 

Phổ Ninh đại sư lặng lẽ nhắm mắt : “Lát nữa về lão nạp sẽ gõ mõ nhiều hơn một chút, những chuyện... chúng thể quá cứng nhắc , thức thời mới là trang tuấn kiệt chứ con.”

 

Tịnh Minh gật đầu: “Đệ t.ử hiểu.”

 

Phổ Ninh đại sư nước mắt.

 

Ngươi hiểu cái rắm , gài bẫy là ngươi . Ông đây quả thật... sống hơn nửa đời , ngờ đến tuổi xế chiều hủy hoại cả danh tiết thế !

 

Mọi Cửu Kiếm Sơn tin là thật, Kim Thánh Phỉ càng dốc hết tâm sức tiếp tục màn diễn xuất: “Trì Miểu, nếu hôm nay của Cửu Kiếm Sơn đều hồi sinh, nàng dẫn họ cùng đến chứng kiến khoảnh khắc lịch sử chẳng là vẹn cả đôi đường ?”

 

“Vừa , còn thể để Nghiêm Qua sư thúc đích đội vương miện Nhân Hoàng cho nàng nữa!”

 

Trì Miểu , liền sang Nghiêm Qua: “Sư phụ, sư bá... Ý của thế nào? Nếu xem con đăng cơ Nhân Hoàng, con lập tức sắp xếp chỗ cho ngay, đảm bảo sẽ cho tận hưởng đãi ngộ nhất!”

 

Nghiêm Qua: “Thế... thế đồ gì ăn ?”

 

Trì Miểu: “Có ạ.”

 

Nghiêm Qua: “Đi! Để chúng xem xem các con bày trò nào!”

 

Hắn nhịn đói từ lâu , nay thấy đồ ăn, còn đồ bảo bối của đăng cơ Nhân Hoàng, tội gì mà chứ?

 

Những khác của Cửu Kiếm Sơn đương nhiên cũng chẳng ý kiến phản đối nào. Dù Trì Miểu cũng là của Cửu Kiếm Sơn bọn họ, Trì Miểu một đắc đạo, bọn họ cũng thơm lây.

 

Bất kể từ góc độ nào, đây cũng là một chuyện tuyệt vời gì sánh bằng!

 

Thế là Trì Miểu lập tức sắp xếp đám diễn viên quần chúng, chính là nhóm bạn bè đang rảnh rỗi như Ứng Vô Hoặc.

 

Dù trong lòng họ vạn phần tình nguyện, lúc cũng đành khuất phục uy quyền tà ác của Trì Miểu... Bởi vì hiện tại tất cả bọn họ cộng cũng chẳng nàng, lỡ nàng tính sổ.

 

Bị ăn đòn còn là may mắn, chứ nếu nàng giở mấy cái trò biến thái quái đản thì đúng là ôm đầu chịu trận.

 

Thế là, đám diễn viên quần chúng lập tức dẫn của Cửu Kiếm Sơn bay xuống phía .

 

Đến khi của Cửu Kiếm Sơn thấy hiện trường nghi thức đăng cơ Nhân Hoàng, tất cả đều c.h.ế.t sững tại chỗ!

 

 

Loading...