Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 414: Cửu Kiếm Sơn Trở Về!
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:36:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giữa làn khói bụi mù mịt cuồn cuộn, vô bóng dần hiện rõ trong những đợt sóng d.a.o động. Vùng đất ngỡ như t.ử địa cấm kỵ , lúc luồng khí tức hỗn loạn mới dần lắng xuống từng chút một.
Thiếu nữ cầm cờ lớn phất tay áo, làn sương mù lập tức tan biến nhanh chóng.
Những khác vội vã bay về phía trung tâm, nhưng ai dám quá gần, chỉ đành quây từ ngoài một cách an , tìm cách rõ xem bên trong rốt cuộc xảy chuyện gì.
Cuối cùng, khi một luồng khí tức mát lành sảng khoái lan tỏa xung quanh, mới thể thấy rõ cảnh tượng bên trong.
Ngoài Trì Miểu , còn hàng ngàn hàng vạn bóng khác đang sừng sững.
Và những bóng hình , bộ đều thuộc về Cửu Kiếm Sơn!
Khoảnh khắc , tiếng thở của dường như đều nghẹn nơi cổ họng, từ ngữ nào để diễn tả nổi tâm trạng lúc .
“Thành công ...”
“Trì Miểu thành công ?!”
“Vãi chưởng, khí tức đáng sợ nãy cứ ngỡ trời đất sắp nát vụn đến nơi , thế mà Trì Miểu thật... Người của Cửu Kiếm Sơn thế mà đều về cả , ... đang mơ đấy chứ?!”
Có dụi mắt lia lịa, thì ngơ ngác há hốc mồm.
Một nam nhân tuấn mỹ đến mức bất kỳ ai cũng đỏ mặt bỗng cất tiếng: “Chúng đây là trở về ? Ngọn... ngọn núi của Cửu Kiếm Sơn vẫn còn ở đây thế , nhớ lúc đó chẳng trận pháp nổ tung cuốn phăng luôn cả đỉnh núi mà?”
“Chẳng lẽ là nhờ sức quyến rũ c.h.ế.t của ca ca đây mang ngọn núi về?”
Phải , vị đại soái ca mở miệng chính là Nghiêm Qua.
Những khác của Cửu Kiếm Sơn vốn còn phát biểu chút cảm nghĩ khi hồi sinh, nhưng lúc ... bọn họ đều câu của Nghiêm Qua cho cạn lời tập.
Sùng Suất chán chẳng , đành nhắm tịt mắt : “Biết trai , nhưng đừng hoang đường quá mức như thế... mà cũng , nếu chúng hồi sinh, thì chứng minh là... Trì Miểu thành công ?”
Nghiêm Qua lúc mới chớp chớp mắt, hắng giọng một cái, trong lòng kìm nỗi xúc động dâng trào: “Cái đó... chắc chắn ! Đồ nhi bảo bối của là sự tồn tại trâu bò nhất, giỏi giang nhất thiên hạ , con bé tất nhiên là thành công !”
“Đồ nhi bảo bối của ?”
Hắn tỏa thần thức cảm nhận xung quanh, kết quả thấy chút khí tức nào của Trì Miểu... Ngược , chỉ cảm nhận một luồng khí tức mạnh mẽ đến mức gần như thể lay chuyển cả Diệu Hoa Châu.
“Khí tức là đây...”
Nghiêm Qua nhíu chặt mày, bắt đầu chút căng thẳng. Chẳng lẽ cách thức hồi sinh của bọn họ vấn đề, Diệu Hoa Châu thật chiếm đóng, còn bọn họ hồi sinh chỉ để trâu ngựa ?!
ngẩng đầu lên , bọn họ đều thấy mấy đứa nhóc Kim Thánh Phỉ, Ứng Vô Hoặc đang đó mà.
Nghiêm Qua lập tức bay vụt tới, vội vã hỏi: “Vô Hoặc, Tiểu Kim, hai đứa đều ở đây... Đồ của ? Một đứa đồ to đùng ngã ngửa của chạy mất hả?”
Thế nhưng biểu cảm của cả hai đều mang theo vẻ bất lực kiểu trừ cho qua chuyện, giơ tay chỉ lưng : “Ở phía ngài kìa.”
Sau lưng?
Nghiêm Qua ngẩn , xoay liền thấy một gương mặt nữ nhân bảy phần tương tự trong ký ức, nhưng trưởng thành hơn nhiều, xinh hơn gấp bội.
Nét non nớt ngây thơ gương mặt nàng phai nhạt, giờ đây từng đường nét đều mỹ đến mức thể chê , ngay cả khí tức nàng cũng khiến thể nào phớt lờ.
Luồng khí tức hùng mạnh đến mức gần như thể trời đổi đất , chính là phát từ Trì Miểu!
Trong thoáng chốc, Nghiêm Qua cảm thấy trái tim như hẫng một nhịp, nước mắt cứ thế kìm mà trào .
“Ta bảo nhận ... Hóa là lớn thế .”
Rất giống trong ký ức, nhưng quá nhiều đổi , mà những sự đổi như thế thực chất là điều hề mong thấy nhất.
Khuôn mặt trở nên xinh hơn, ánh mắt trở nên kiên cường hơn, thực lực cũng khiến bọn họ cảm nhận rõ ràng rằng đôi bên còn cùng một đẳng cấp nữa .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tất cả những sự trưởng thành , đều chỉ hướng về một sự thật duy nhất.
Nghiêm Qua run rẩy vươn tay, nhẹ nhàng áp lên gò má Trì Miểu, hít sâu một mới dám mở lời: “Thời gian qua, con chắc chắn chịu nhiều uất ức đúng ?”
Trì Miểu cũng kìm mà òa , dang rộng hai tay ôm chầm lấy Nghiêm Qua.
Nàng bao nhiêu điều , hỏi.
Muốn hỏi tại chẳng để cho nàng chút tin tức nào mà vội vàng đưa quyết định trọng đại đến nhường .
Muốn hỏi nếu như cuối cùng nàng thể thành kỳ vọng của , tròn lời khẩn cầu của Dung Nguyệt sư , chẳng c.h.ế.t uổng công vô ích ?
Thế nhưng muôn vạn lời nghẹn ứ nơi lồng n.g.ự.c trong khoảnh khắc chỉ còn đọng hai chữ đầy tủi :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-414-cuu-kiem-son-tro-ve.html.]
“Sư phụ...”
Nghiêm Qua cũng hít sâu một , đỏ hoe mắt cố nén nước mắt .
“Không , đồ nhi, sư phụ ở đây . Ai dám bắt nạt con cứ với sư phụ, sư phụ đập nát đầu kẻ đó cho con!”
Khung cảnh xúc động dạt dào khiến Sùng Suất bên cạnh chút ngại ngùng, nhịn mà bước tới từ phía ôm lấy cả Trì Miểu.
Thế là, khung cảnh bỗng chốc trở nên vô cùng kỳ quặc, biến thành một phiên bản phim tình cảm tay ba của Cửu Kiếm Sơn.
Nghiêm Qua: “Chậc, đang ôm đồ của , ngươi cứ chen cái mặt gì?”
Sùng Suất: “Chẳng thấy sắp đến nơi nên qua để xoa dịu bầu khí ?”
Nghiêm Qua: “Nói bậy! Ta gì nước mắt! Nghiêm Qua chảy m.á.u chảy mồ hôi chứ bao giờ rơi lệ!”
Sùng Suất: “Hức hức hức, sư sắp rớt hột châu kìa.”
Trì Miểu vốn dĩ còn cảm thấy bầu khí đang cảm động và thiêng liêng, hai chêm một màn tấu hài liền dứt khoát đẩy cả hai , mặt rõ hai chữ cạn lời.
Biết thế chẳng thèm hồi sinh hai cho , đỡ ở đây thấy ớn.
Hai vẫn còn đang chí choé, ánh mắt Trì Miểu dần hướng xa, thấy một bóng hình màu tím ở đằng . Người đó dung mạo vô cùng tuấn, giữa hàng mày khóe mắt điểm xuyết đôi nét tà mị.
Lúc , đang chăm chú Trì Miểu chớp mắt, phía lưng ... là một đám tử.
Là một đám t.ử mà Trì Miểu từng gặp mặt bao giờ.
Trì Miểu cất bước tiến lên, khẽ gọi tên nọ: “Dung Nguyệt sư .”
Dung Nguyệt hiếm khi lộ vẻ mặt dịu dàng đến , mỉm đưa tay xoa nhẹ đầu Trì Miểu:
“Muội quả nhiên thất vọng.”
Trì Miểu hì hì một tiếng, bật một câu đậm chất tấu hài: “Đó là điều hiển nhiên !”
Dung Nguyệt: “...”
Sao tự dưng con bé ăn lấc cấc như thế ?
Trì Miểu qua vai Dung Nguyệt về phía đám t.ử xa lạ phía , trong lòng lờ mờ đoán nhưng vẫn mở miệng hỏi:
“Bọn họ là?”
Nụ của Dung Nguyệt càng thêm phần dịu dàng, lượt chỉ từng tử:
“Họ đều là các sư , tỷ của Lôi Phạt Phong... Năm xưa cách nào hồi sinh họ, mãi cho đến khi gặp .”
“Hôm nay hồi sinh trở , họ sẽ còn chịu sự trói buộc của Kiếm Thần Quyết nữa... Họ rốt cuộc thể sống như một bình thường.”
“Đây là Tam sư của , là Tứ sư tỷ...”
Dung Nguyệt lượt giới thiệu từng một, duy chỉ bỏ sót một .
Vân Mạt sư tỷ.
Vân Mạt sư tỷ sẽ vĩnh viễn bao giờ thể trở về nữa.
Đệ t.ử của Lôi Phạt Phong thuộc Cửu Kiếm Sơn, vĩnh viễn khuyết một mảnh ghép.
Thế nhưng dù , kết quả đủ để khiến vô cùng mãn nguyện . Toàn thể tử, trưởng lão cùng tông chủ của Cửu Kiếm Sơn...
Ngoại trừ Thái Thượng Trưởng Lão và Vân Mạt sư tỷ thể .
Tất cả bọn họ giây phút đều đồng thanh với Trì Miểu một câu:
“Đa tạ tiểu sư !”
Lòng Trì Miểu ấm áp vô cùng, nàng gãi gãi gáy, ngượng ngùng : “Ai chà, chuyện nhỏ như con thỏ mà, với thực lực bây giờ của thì chỉ cần búng tay một cái là xong ngay thôi!”
Đám quần chúng hóng hớt một bên đều cảm động đến phát .
Búng tay cái con khỉ khô, nãy rõ ràng là một chân bước cõi c.h.ế.t mà.
“Hức hức... Trì Miểu mà vì lo lắng, bịa lời dối như thế để an ủi , đứa nhỏ hiểu chuyện quá mất.”
Cẩu Sử Hệ Thống bên trong cơ thể Trì Miểu:
“Hức hức hức, kiếp cảm động c.h.ế.t ! Nếu lúc mà dẫn bọn họ xem hiện trường lễ đăng cơ Nhân Hoàng, thì tha hồ mà màu oai nhé!”