Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 408: Kiếm Của Trì Miểu
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:36:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhân Hoàng Phiên trong tay Trì Miểu khẽ lay động, đôi mắt hoàng kim phản chiếu bóng hình Chiến Vọng Thiên, khóe môi son khẽ nhếch lên, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ khuynh quốc khuynh thành.
Không chỉ dung mạo, mà khí chất lẫn thực lực cũng đều như thế. Đôi mắt rõ ràng đang bốn chữ: Ta ngông cuồng vô địch thiên hạ thì ?
Thấy phong thái của Trì Miểu, xung quanh bất giác đều khí thế ngút trời cuốn hút.
Trì Miểu Chiến Vọng Thiên cất lời: “Tiên Minh tàn sát Cửu Kiếm Sơn, g.i.ế.c hại vô tinh nhân tộc, chỉ lấy một phần tàn hồn của các ngươi hiển nhiên là đủ.”
Giọng nàng quá lạnh lùng, trái còn mang theo vài phần châm biếm giễu cợt, Chiến Vọng Thiên sống c.h.ế.t, mỉa mai gã lúc dám chọc tới đại Phật như nàng!
Chiến Vọng Thiên nghiến chặt răng, ánh mắt đầy vẻ căng thẳng lẫn hung ác: “Chẳng lẽ ngươi còn đuổi cùng g.i.ế.c tận?!”
Trì Miểu hỏi ngược : “Sao chứ?”
Sao đuổi cùng g.i.ế.c tận cơ chứ?!
Chiến Vọng Thiên hít sâu một : “Làm chừa một đường lui, ngày còn dễ gặp . Nhánh Tiên Minh ngươi tàn sát quá nửa, ngươi còn nhổ cỏ tận gốc? Thiên hạ rốt cuộc còn vương pháp, còn quy củ hả?!”
Trì Miểu: “Ta là Nhân Hoàng, pháp của chính là vương pháp, quy củ của chính là quy củ của thiên hạ!”
“Huống hồ... Lúc ngươi tàn sát cả tông môn Cửu Kiếm Sơn của , ngươi từng nghĩ đến vương pháp cùng quy củ ? Ngay cả đỉnh núi Cửu Kiếm Sơn ngươi cũng chẳng tha, đến nước bàn chuyện pháp quy nực thế !”
“Thế giới chỉ một đạo lý và một thứ luật pháp duy nhất, đó chính là đạo lý đ.á.n.h từ nắm đấm, là luật pháp c.h.é.m từ kẻ mạnh!”
“Chiến Vọng Thiên, cho ngươi một cơ hội quyết đấu công bằng. Nếu ngươi thắng... sẽ tha cho đám tàn dư Tiên Minh các ngươi một mạng. nếu ngươi thua... thì ngoan ngoãn Nhân Hoàng Phiên của !”
Dứt lời, Trì Miểu chẳng thèm cho gã cơ hội lựa chọn, nàng dẫm mạnh chân xuống.
Trong nháy mắt, giữa bầu trời dâng lên một đài lôi đài khổng lồ, xung quanh bao bọc bởi linh lực tự nhiên, tất cả những gì diễn bên trong đều gây ảnh hưởng tới ngoại giới, hơn nữa đều thể thông qua Vạn Vật Xu Nữu thấy rõ mồn một!
Bên tựa như một sa bàn khổng lồ đường kính vạn dặm, mô phỏng cảnh tượng thực chiến vô cùng tỉ mỉ, non nước sông ngòi trọn vẹn chẳng thiếu thứ gì. Nếu tận mắt chứng kiến Trì Miểu kiến tạo trong chớp mắt, họ còn ngỡ đây là một tiểu thế giới mới!
“Cải thiên hoán địa... Lại là thần thông vô thượng trong truyền thuyết! Rốt cuộc quãng thời gian qua Trì Miểu trải qua những gì mà nàng tầng tầng lớp lớp thủ đoạn vô địch đến thế... Hèn chi thể dễ dàng đè bẹp khí tức của chúng !”
“Linh lực bốn phía cũng ngoan ngoãn nhận Trì Miểu chủ, quả thực khó mà tin nổi. Nhân Hoàng... Thiên hạ cộng chủ, xem ... nhân gian chẳng còn ai ngăn cản nổi nàng nữa .”
“Hừ, trận chiến còn bắt đầu . Nàng mạnh đến mấy, thủ đoạn thông thiên nhiều thế nào thì cũng chỉ là thực lực Đại Thừa kỳ trung kỳ mà thôi. Chiến Vọng Thiên chính là cường giả Độ Kiếp kỳ sống ròng rã suốt ba ngàn năm đấy!”
Khi kẻ buông lời , gã lập tức cảm nhận vô ánh mắt đổ dồn về phía .
Tên bắt đầu căng thẳng: “Sao... thế? Chẳng lẽ chút ý kiến khác biệt nào ? Huống chi sự thật mà, Chiến Vọng Thiên sống lâu như cơ mà.”
Kim Thánh Phỉ mà lắc đầu ngao ngán: “Đến nước mà vẫn nhận sự đáng sợ của sự việc. Loại âm hiểm xảo quyệt như Trì Miểu mà chủ động tìm đơn đả độc đấu thì khả năng để cho đối phương lật kèo chắc?”
Ứng Vô Hoặc cũng thở dài một : “Độ Kiếp kỳ... chẳng qua chỉ là Địa Tiên. Bản lĩnh hiện giờ của Trì Miểu sớm thể dùng tu vi để hạn định nữa . Trì Miểu đúng lắm... giáo d.ụ.c bắt buộc chín năm nhất định phổ cập rộng rãi mới .”
Ngu Vô Tâm: “Thế gian thêm một kẻ đáng thương !”
Tịnh Minh: “A Di Đà Phật.”
Dung Tuyền Cơ Trì Miểu sa bàn, gương mặt nhỏ nhắn bỗng đỏ bừng.
Những khác: “Tự nhiên đỏ mặt cái ấm gì thế hả?!”
Trì Miểu sa bàn, khóe mắt ngậm : “Chiến Vọng Thiên, còn chịu lên?”
Chiến Vọng Thiên do dự, nghiến chặt răng... Bản lĩnh của Trì Miểu gã tận mắt chứng kiến, nếu diệt trừ bọn họ thì nàng chẳng cần nhọc công tốn sức bày vẽ thế , trong bàn tính của nàng rốt cuộc đang mưu tính trò gì.
Tuy nhiên... Việc Trì Miểu chủ động đưa quyết định đơn đả độc đấu trái giúp gã bớt bao phiền toái. Có lẽ một ngày gã thực sự gì nổi Trì Miểu, nhưng hiện tại... gã nhận nguồn sức mạnh do vị đại nhân ban tặng.
Đánh một con nhóc Trì Miểu cỏn con, chẳng thành vấn đề!
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-408-kiem-cua-tri-mieu.html.]
Nghĩ đến đây, hình Chiến Vọng Thiên lóe lên, nhanh chóng xuất hiện giữa trung tâm sa bàn, đối diện với Trì Miểu.
Khí tức gã càng lúc càng nồng đậm, hắc khí cuồn cuộn nổ tung, chiến giáp bất ngờ ngưng tụ bọc quanh , bàn tay nắm chặt một cây trường thương.
Trường thương chỉ thẳng Trì Miểu, gã hừ lạnh một tiếng: “Lấy binh khí của ngươi , mang tiếng thắng mà vẻ vang.”
Trì Miểu bật : “Ta lấy binh khí á? Ta sợ một khi lấy binh khí , ngươi đến cơ hội trụ một hiệp cũng chẳng ! Huống hồ... một kẻ Độ Kiếp kỳ đỉnh phong như ngươi so tài với Đại Thừa kỳ trung kỳ như , kiểu gì ngươi chả mang tiếng thắng vẻ vang, lúc bắt đầu sĩ diện ?”
Nhắc đến đây thấy nực .
Đám đông bên cũng câu của Trì Miểu chọc , thi bàn tán rằng Chiến Vọng Thiên sống hơn ba ngàn tuổi đầu đúng là già lú lẫn .
Lão già ba ngàn tuổi ức h.i.ế.p một cô nương mới mười chín tuổi xuân, chuyện ngoài thì lấy công bằng nữa.
Chiến Vọng Thiên hổ đến mức ngón chân bấu thủng mặt đất, khuôn mặt vốn tuấn tú lộ rõ vẻ dữ tợn, gằn giọng quát: “Bớt nhảm , lấy binh khí của ngươi ... nếu đ.á.n.h với ngươi !”
Trì Miểu thở dài: “Ta nhắc nhở ngươi đấy nhé, ngươi tin thì đừng trách , đúng là cho ngươi cơ hội mà ngươi chẳng trân trọng!”
Dứt lời, Trì Miểu liền ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng:
“Kiếm tới!”
Đột nhiên phong vân biến sắc, giữa tầng giáng xuống một cột sáng khổng lồ chói lòa, vô nguyên tố tựa như thần phục vây quanh cột sáng xoay tròn, chư thiên Phật tướng xung quanh cũng đồng loạt hướng về cột sáng cúi đầu bái lạy!
Toàn bộ binh khí đều mất khống chế bay vút ngoài, ngay cả những món khí linh cũng tài nào kháng cự nổi lực hút khủng khiếp !
Uy lực cường đại mang tính nghiền ép khiến tim run rẩy dữ dội, từ tận đáy lòng trào dâng một nỗi kính sợ khôn cùng.
Từng món pháp khí binh khí khí linh vây quanh lớp trong cùng, kỳ tích như thần thánh giáng trần khiến bọn họ khao khát ngưỡng mộ, cảm nhận khí phách quân lâm thiên hạ!
“Rốt cuộc chuyện là thế nào?!”
Đám khí linh đồng thanh giải thích: “Là thần khí... Thần khí giáng thế! Vạn binh triều bái! Quân lâm thiên hạ!”
Vào khoảnh khắc , thể đều sững sờ hóa đá.
Kể cả của Thiên Kiêu Đoàn.
Bọn họ thể tin nổi sang Ứng Vô Hoặc bên cạnh.
“Này em... Huynh rèn hẳn một món thần khí đấy ?!”
Bản Ứng Vô Hoặc thực cũng đang ngơ ngác, mím chặt môi, trái tim đập thình thịch cảnh tượng mắt.
Thanh thần kiếm rực rỡ bảy sắc cầu vồng quả thực do chế tạo, nhưng... phẩm giai tạo đạt tới cấp thần khí.
“Ta chế tạo... rõ ràng chỉ là phẩm giai bán thần khí thôi mà?”
“Hả?!”
Này em, nhất thời chẳng ngươi đang khoe khoang đang khiêm tốn nữa, cái gì gọi là chế tạo chỉ là bán thần khí?
Từ tới nay, thần tượng thể rèn bán thần khí thì ngươi chính là đầu tiên bọn họ đấy! Huống hồ tu vi của ngươi còn tới Đại Thừa kỳ, đợi chẳng ngươi sắp bay thẳng lên trời luôn ?!
Mà khoan , cũng .
“Huynh tưởng mắt bọn mù chắc! Đây rõ ràng là thần khí, khí linh nhà đều lên tiếng kìa.”
Ứng Vô Hoặc cau mày đáp:
“Là Trì Miểu... Trì Miểu bổ sung thêm một bước cuối cùng, dung hợp một kiếm linh chí cao vô thượng bên trong!”