Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 406: Ta Muốn Hồi Sinh Cửu Kiếm Sơn

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:36:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đến cả Trì Miểu cũng thấy chuyện hoang đường đến tức . Nàng giữ nụ thẳng về phía , thi thoảng liếc xéo mắt sang Thẩm Phán Chung.

 

Không chứ em? Ta khổ nước bọt khuyên giải nửa ngày để ngươi tới diễn kịch, ngươi tự thêm đất diễn thì thôi, còn đóng máy trong một nốt nhạc ? Diễn kịch ai diễn như ngươi chứ?

 

Tuy ai nấy đều ngầm hiểu đây là giả tạo và gian lận, nhưng lộ liễu đến mức thì ngươi cần mặt mũi nữa ?!

 

Thẩm Phán Chung ngẩn , dáng vẻ nháy mắt hiệu của Trì Miểu mà câm nín trong giây lát.

 

Hắn diễn bao giờ , đây là đầu tiên trong cả đời chuông của mà!

 

Thẩm Phán Chung hắng giọng một tiếng vội vàng chữa cháy: “Tiếp theo, sẽ lượt giải thích kết quả thẩm phán cho chư vị.”

 

“Thứ nhất, nữ t.ử Trì Miểu thiên phú nghịch thiên, tuổi còn trẻ đột phá Đại Thừa kỳ, là tu sĩ Đại Thừa kỳ trẻ tuổi nhất trong lịch sử Diệu Hoa Châu!”

 

“Thứ hai, nữ t.ử Trì Miểu thực lực siêu quần, đạo nàng tu kết thành Đạo Thụ, kiếm ý càng đạt cảnh giới đại thành, trong tay nắm giữ vô bí pháp, còn sở hữu khả năng quên, ngộ tính tuyệt đỉnh!”

 

“Thứ ba, Trì Miểu chỉ mang dung nhan quốc sắc thiên hương, mà phẩm hạnh... phẩm hạnh...”

 

Xong , tự dưng hình nghẽn chữ thế ? Lúc tuyệt đối tắc tị chứ!

 

cũng chẳng thể c.ắ.n rứt lương tâm mà dối trắng trợn , chuyện nhân phẩm tìm một từ thỏa đáng !

 

Thẩm Phán Chung trầm ngâm một lát gào lên: “Mà phẩm hạnh càng... nghiêng nước nghiêng thành nha!”

 

Chúng sinh bên : “Hả????”

 

Không chứ, nhà ai dùng từ “nghiêng nước nghiêng thành” để miêu tả nhân phẩm hả?

 

Đây là hết vốn từ đúng ?

 

Trì Miểu càng tối sầm mặt mày, cái gì gọi là nhân phẩm nghiêng nước nghiêng thành? Nhân phẩm của nàng rõ ràng là hàng đầu hàng nhì cơ mà?!

 

Trì Miểu truyền âm trong lòng nó, chỉ điểm cho nó cách ăn .

 

Thẩm Phán Chung những từ Trì Miểu mớm cho mà kinh hãi tột độ.

 

“Khoan cô nương... Có ai nổ banh xác như ngươi ? Nhân phẩm tuyệt đỉnh, gặp thích hoa gặp hoa nở xe gặp xe nổ lốp là ý gì? Đi đường gặp bà lão nhất định dìu, g.i.ế.c phóng hỏa là cái nghĩa lý gì nữa?”

 

“Những lời ngươi cảm thấy hổ ngượng ngùng chút nào ?”

 

Đáp , Trì Miểu chỉ siết chặt nắm đấm, dùng một câu để giải quyết dứt điểm: “Bảo ngươi thì cứ , đến việc chép bài mà cũng chép ?”

 

Thẩm Phán Chung tê dại cả da đầu, bản thể một nữa phát tiếng “boong boong boong” liên hồi, quả thực cạn lời khó lòng bình phẩm.

 

lời hứa với , cũng đành c.ắ.n rứt lương tâm y nguyên theo những từ ngữ đó.

 

Tiếp theo, Thẩm Phán Chung hóa thành cỗ máy bài vô cảm, cứ thế theo kịch bản Trì Miểu đưa .

 

Có những câu thoại chấn động đến mức dám mà phía chẳng ai dám ! Nghe mà ngượng chín cả mặt mũi.

 

Bao nhiêu lời ý cõi đời đều gom hết để đắp lên Trì Miểu.

 

Cuối cùng Thẩm Phán Chung đúc kết: “Tóm , Trì Miểu sở hữu phẩm chất nhất trần đời, cho phép nàng trở thành Nhân Hoàng! Thẩm Phán Chung xin lấy đây chứng!”

 

“Bộp bộp bộp bộp bộp!”

 

Phía tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy.

 

Là thực sự từ tận đáy lòng cảm thấy Trì Miểu quá , quá xứng đáng ?

 

Không, là bởi vì nếu còn tiếp tục nữa thì bọn họ thật sự chịu nổi cái sự lố lăng nữa .

 

“Trì Miểu chuyện khác rõ, nhưng mưu kế thì đỉnh thực sự! Cái não mọc kiểu gì mà nghĩ cách tra tấn lỗ tai thế chứ!”

 

“Lần đầu tiên trong đời thấy ngượng giùm khác! Tâng bốc nhiều như ... Đọc thêm câu nữa chắc ngón chân bấm thủng cả nền đất mất.”

 

“Ta đồng ý, thật sự đồng ý ! công mài sắt ngày nên kim... Chiêu của Trì Miểu chơi bẩn quá !”

 

Những từ ngữ khoa trương đến ngượng chín mặt quả thực như sợ Thẩm Phán Chung cùng một giuộc với nàng .

 

Ban đầu kỳ thực vẫn tin là thật, cho đến khúc ... Thẩm Phán Chung bắt đầu phun những lời nhảm nhí như Trì Miểu thiện lương đến mức một con kiến cũng nỡ giẫm.

 

Thuần túy dựa thủ đoạn bẩn bựa mà thắng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-406-ta-muon-hoi-sinh-cuu-kiem-son.html.]

 

Bọn họ mà còn đồng ý, ai Trì Miểu sẽ còn nghĩ những từ ngữ kinh hoàng nào nữa?

 

Hội nghị Thẩm phán kết thúc, Trì Miểu sự chứng kiến của thể vạn linh nhận sự tán thành của Thẩm Phán Chung, quả là một màn chúc mừng hân hoan.

 

Đám trong Thiên Kiêu Đoàn lúc mồ hôi mồ kê nhễ nhại chảy ròng ròng.

 

Kim Thánh Phỉ: “Thẩm Phán Chung diễn quá tay ? Cái ... cái đến còn thấy giả trân với ngượng ngùng nữa là.”

 

Ứng Vô Hoặc sa sầm mặt, suy ngẫm hồi lâu mới sắc bén bình phẩm: “Có lẽ đây chính là binh bất yếm trá trong truyền thuyết.”

 

Nghe xong, ai mà chẳng tất cả đều là giả, bộ đều là màn kịch sắp đặt sẵn từ .

 

nghĩ theo hướng ngược , đến cả Thẩm Phán Chung mà nàng cũng ép thông đồng , thì việc bọn họ đồng ý thực sự chẳng còn chút ý nghĩa nào nữa.

 

Mọi chỉ đành nở nụ gượng gạo tỏ vẻ ung dung, trong nụ phảng phất đôi nét mệt mỏi rã rời, Trì Miểu một độc diễn vở kịch .

 

Chợt, bầu trời cuộn trào một vòng xoáy lôi đình khổng lồ, cuốn theo ráng mây ngũ sắc cùng hắc vụ tạo nên cảnh tượng thần tích. Một luồng thần quang buông xuống, ở chính giữa thình lình hiện một chiếc vương tọa!

 

Vạn linh chúng sinh đều ngẩn cả .

 

Tại ?

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Vương tọa ... hình như chút quen mắt?”

 

“Các ngươi cảm thấy một phần của chiếc vương tọa giống vương tọa tộc Ma Tộc cướp mất ngày hôm qua ?”

 

“Cái gì? Vương tọa tộc các ngươi hôm qua cũng Ma Tộc cướp ?”

 

“Cái gì mà “cũng”... Chẳng lẽ... Chẳng lẽ...?!”

 

“Mảnh ghép ở giữa lưng ghế cảm giác giống vương tọa của Thú Tộc.”

 

“Phần đế hình như là vương tọa của Ma Tộc...”

 

“Nói là... Chiếc vương tọa ghép từ mảnh vỡ vương tọa của các tộc chúng ?!”

 

Mọi vỡ lẽ sự thật muộn màng.

 

Ngày hôm qua, tân Ma Vương của Ma Tộc là Dung Tuyền Cơ một chuyện đỉnh cao vô tiền khoáng hậu: Dẫn dắt Ma Tộc xông thẳng hoàng cung điện thờ của các tộc, cưỡng ép đóng gói khiêng vương tọa .

 

Hoặc là ngoan ngoãn tự nguyện dâng tặng, hoặc là tẩn cho một trận no đòn mới dâng, tóm là dâng sạch sành sanh.

 

Vương tọa tượng trưng cho vinh quang của cả một tộc, thông thường đều là pháp khí phẩm giai hề thấp, giờ đây tất cả đều biến thành mảnh vụn, dung hợp thành ngai vàng Nhân Hoàng mắt ư?!

 

Chẳng trách ngai vàng Nhân Hoàng tỏa khí tức pháp khí vượt cả Thiên giai.

 

Hóa nấu chảy bộ vương tọa của vạn tộc trong đó !

 

Bọn họ c.h.ử.i vài câu cho hả , nhưng nụ tủm tỉm của Trì Miểu, lời c.h.ử.i liền nghẹn ứ nơi cổ họng.

 

“Bá đạo... Mẹ nó bá đạo quá thể đáng! Còn vương pháp nữa hả?!”

 

“Vương pháp quan trọng, sắp tới sẽ Nhân Hoàng pháp ! Một chiếc vương tọa mà thôi... Các ngươi hãy nghĩ tới kết cục của Tát Bỉ Tộc, nghĩ tới thái độ của Thẩm Phán Chung nãy . Đừng dại dột liều... Đây là lời khuyên chân thành cuối cùng của dành cho các ngươi đấy.”

 

Cả đám lúc dở dở , tóm hành cho thần trí hỗn loạn, sắp phát điên phát cuồng đến nơi.

 

Trì Miểu từng bước một tiến về phía ngai vàng Nhân Hoàng, mỗi bước chân nàng đặt xuống đều như vang lên tiếng trái tim tan vỡ của đám đông.

 

Thế , bước chân nàng chợt dừng .

 

Vạn linh chúng sinh: “Lại giở trò gì nữa đây? Còn cái gì nữa hả? Chúng phục ! Chúng thật sự phục ! Chúng chịu thua sát đất ! Xin đừng hành hạ chúng nữa mà!”

 

Trì Miểu nở nụ rạng rỡ, đôi mắt long lanh ngập tràn vẻ mong đợi và sáng ngời. Nàng khẽ c.ắ.n bờ môi đỏ mọng thả , đè nén sự kích động trong giọng :

 

“Trước khi chính thức bước lên ngai vàng, còn một chuyện vô cùng quan trọng .”

 

“Trì Miểu ngày hôm nay, là nhờ công lao của tông môn Cửu Kiếm Sơn! Không Cửu Kiếm Sơn thì của hiện tại... Giờ đây sắp bước lên ngôi vị Nhân Hoàng, các sư tỷ của Cửu Kiếm Sơn thể vắng mặt ?”

 

“Hôm nay... mặt tất cả , sẽ một việc nghịch thiên cải mệnh!”

 

“Ta ... hồi sinh Cửu Kiếm Sơn!”

 

 

Loading...