Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 404: Lần Này Ngươi Thẩm Phán Ta

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:36:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khoảnh khắc giọng của Trì Miểu dứt, kẻ hoan hô reo hò vì vốn dĩ ngứa mắt Tát Bỉ Tộc từ lâu, nay lệnh tru diệt thì quả thật là hả lòng hả ; nhưng cũng cảm thấy rùng run sợ.

 

Chỉ vì buông lời khó , nghi vấn tư cách Nhân Hoàng của Trì Miểu mà hạ lệnh diệt tộc ngay tắp lự!

 

Quan trọng là, Trì Miểu của hiện tại, kẻ nắm giữ chiến lực hùng mạnh của cả ba tộc Nhân, Ma, Thú, thực sự đủ bản lĩnh để điều đó!

 

Chiêu g.i.ế.c gà dọa khỉ thể là cứng rắn đến tột cùng, phục cũng c.ắ.n răng mà nuốt trôi!

 

Bọn họ Trì Miểu, còn một ai dám khinh thường vì nàng mới chỉ mười chín tuổi. Ngược , hễ nghĩ đến việc nàng mới mười chín tuổi, ai nấy đều bất giác cảm thấy da đầu tê dại.

 

Một thiếu nữ mười chín tuổi rốt cuộc trải qua chuỗi biến cố thế nào mới thể luyện nên thủ đoạn sắt m.á.u đến mức ?!

 

Cần rằng tuổi thọ của tu sĩ là vài trăm năm, thậm chí hàng ngàn năm. Mười chín tuổi... đối với họ chẳng khác nào một đứa trẻ sơ sinh!

 

Độ tuổi thậm chí vẫn chỉ xếp hàng ngũ tài năng trẻ, mà nàng là Đại Thừa kỳ, hơn nữa còn nên bao chuyện động trời!

 

Toàn trường còn ai dám hé nửa lời bất phục.

 

Kể cả các vị hoàng đế phàm trần đó còn lắm lời bàn tán , lúc cũng đều thức thời ngậm chặt miệng, lặng lẽ quan sát Trì Miểu.

 

Những khác cũng toát mồ hôi hột phản ứng dứt khoát của nàng.

 

Đây là ngày trọng đại bậc nhất, thái độ của chúng sinh đối với vị “Nhân Hoàng” trong tương lai phần lớn đều phụ thuộc ngày hôm nay.

 

Vừa rõ đám Tát Bỉ Tộc là tự phát do kẻ giật dây, nhưng cách xử lý nhanh gọn, chuẩn xác và tàn nhẫn của Trì Miểu thực sự khiến thở phào nhẹ nhõm.

 

Trên đời kẻ thích mềm thích cứng, nhưng những thời khắc thế , nhất định cứng! Không ai chịu tin tưởng một Nhân Hoàng yếu mềm, một vị đế vương nhẫn nhịn!

 

Đế vương vốn dĩ coi thiên hạ là vật trong túi, tất cả đều là của nàng, thứ đều thuộc về nàng! Kẻ nào dám mạo phạm, kẻ đó ắt hứng chịu cơn thịnh nộ cùng đòn trừng phạt sấm sét.

 

Chỉ cần Trì Miểu do dự dù chỉ một giây thôi, hiệu quả trấn áp trường cũng sẽ thể đạt tới mức độ hảo như hiện tại.

 

Ánh mắt nàng khẽ liếc, khóe môi cong lên, cao giọng cất tiếng:

 

“Bây giờ, chư vị còn ai bất kỳ dị nghị nào về ngôi vị Nhân Hoàng của nữa ?”

 

Nàng ngẩng cao cằm, bên im phăng phắc, một ai dám phản bác.

 

Trì Miểu khẽ : “Nếu như đều chút ý kiến nào, thì sẽ tiếp tục tiến hành đại lễ đăng cơ tối nay như lẽ đương nhiên.”

 

Bọn họ nào dám ý kiến gì chứ?

 

Kẻ nào ý kiến, kẻ đó c.h.ế.t ngay tức khắc. Bọn họ thấu rõ ràng Trì Miểu chẳng hạng dễ trêu chọc gì.

 

Vẫn một ai dám lên tiếng.

 

Trong mắt Trì Miểu lúc mới lộ rõ vẻ hài lòng, nàng : “Đều dị nghị, tiến bước tiếp theo , đừng để các vị khách quý đợi lâu.”

 

Dứt lời Trì Miểu, phía đột nhiên xuất hiện một đại trận phức hợp khổng lồ.

 

Đám đông kinh ngạc: “Đây... trận pháp là?”

 

“Trận pháp triệu hồi Thẩm Phán Chung?!”

 

Thẩm Phán Chung chính là một trong cực ít những tồn tại thực sự xếp hàng Thần khí. Lúc triệu hồi Thẩm Phán Chung rốt cuộc là ý đồ gì?

 

Điều khiến thể sinh linh ngơ ngác hiểu .

 

Trì Miểu tỏ vô cùng hòa nhã, ân cần giải thích cho : “Có những chuyện nếu bày thẳng mặt chư vị thì e là tiện lắm. Hôm nay rốt cuộc chỉ đơn thuần là đăng cơ Nhân Hoàng, còn mang ý nghĩa biểu tượng cao hơn, kỳ thực trong lòng chư vị đều tự hiểu rõ.”

 

“Nay Thiên Đạo mất, Diệu Hoa Châu trở thành một vị diện độc lập. Thẩm Phán Chung với tư cách là tồn tại vị cách cao nhất Diệu Hoa Châu hiện thời, cộng thêm đặc tính công chính độc nhất vô nhị của nó, hôm nay mời Thẩm Phán Trưởng mặt Thiên Đạo giám sát tất cả, chư vị cảm thấy cảm giác nghi thức ?”

 

Mọi đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.

 

Không chứ cô nương ơi! Bọn họ chỉ dám đoán thầm trong bụng thôi, thế mà nàng dám thẳng toẹt luôn !

 

Nàng đây là ngửa bài công khai dã tâm của đấy ư?

 

Nàng thực sự ngửa bài ? Thôi , nàng cứ ngửa , bọn họ dường như cũng chẳng cách nào ngăn cản.

 

Tuy nhiên... triệu hồi Thẩm Phán Chung, nếu Thẩm Phán Chung phủ quyết tư cách đăng cơ của Trì Miểu, thì nàng sự công nhận sẽ khó như lên trời.

 

Một kẻ bắt đầu nhen nhóm ý nghĩ chờ xem nàng bẽ mặt.

 

họ rằng, thứ Trì Miểu cần chỉ là cảm giác nghi thức mà thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-404-lan-nay-nguoi-tham-phan-ta.html.]

Thứ nhất, Thẩm Phán Chung tuyệt đối thể phản bác nàng.

 

Thứ hai, nếu Thẩm Phán Chung dám phản bác, nàng sẽ trực tiếp gạt phăng nó sang một bên.

 

nàng chỉ cần nghi thức, kẻ nào cho phép, kẻ đó cút xuống, Thần khí cũng chẳng ngoại lệ!

 

nàng cũng từng thấy Thần khí, coi ai là kẻ nhà quê thấy sự đời chứ?

 

“Boong!”

 

Một tiếng chuông ngân vang vô cùng êm tai truyền đến, gột rửa tà túy cùng dơ bẩn của thế gian. Khung cảnh xung quanh tựa như đang ngự giữa Tiên Đình mây khói, đẽ khôn xiết.

 

Giữa ráng mây ngũ sắc chợt cuộn trào mây mù, một chiếc cổ chung khổng lồ từ trời giáng xuống, từ từ hạ thấp. Chúng sinh ai nấy đều kinh ngạc uy lực của nó.

 

“Thẩm Phán Chung... Thần khí của nhân loại! Đại diện cho sự tồn tại chí công vô tư nhất thế gian , ngờ hôm nay phúc phần tận mắt chứng kiến!”

 

“Quả là một tồn tại cổ xưa và vĩ đại. Tương truyền chiếc chuông từ thuở khai thiên lập địa, nền văn minh nhân loại thể duy trì đến nay cũng nhờ một phần công lao nhỏ của nó!”

 

“Thẩm Phán Chung liệu chấp thuận một chuyện hoang đường thế ? Chuyện trở thành Chủ tể Thiên hạ ...”

 

“Đừng ngốc nữa, Thẩm Phán Chung cho dù đồng ý thì gì? Chẳng lẽ g.i.ế.c Trì Miểu ? Chắc chắn là !”

 

“Hả... Không đến mức đó chứ, thật sự chỉ màu cho lệ thôi ?”

 

“Cũng khó lắm, ngộ nhỡ Thẩm Phán Chung thấy Trì Miểu điều trực tiếp xử t.ử nàng thì ?”

 

Tuy khả năng nhỏ nhưng , vẫn chút hy vọng mong manh.

 

Thành thật mà , chẳng ai đầu đột nhiên xuất hiện một “Chủ tể Thiên hạ”, nhưng họ hiểu rõ, chỉ bằng sức lực của bản ... họ tuyệt đối thể lay chuyển Trì Miểu dù chỉ nửa phân.

 

Than ôi, trẻ chịu nỗ lực, già hoàng đế.

 

Thật là buồn bã !

 

Thẩm Phán Chung hạ xuống một nửa thì chợt khựng .

 

Tại ?

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Bởi vì Thẩm Phán Chung cảm nhận của Thập Đại Tông Môn đang triệu hồi . Nó thầm nghĩ hai năm nay loài lắm chuyện thật đấy, nửa đời cũng chẳng triệu hồi nổi nó một , cách mới hơn một năm một chút, coi Thần khí như đồ dùng hằng ngày chắc?

 

định xem rốt cuộc là chuyện gì, xuống liền thấy một cõi nhân gian phồn hoa tráng lệ.

 

Xong , đưa nó đến cái xó nào thế ? Đây còn là nhân gian mà nó quen thuộc ? Đây còn là nơi nó từng , mới gặp một năm mà hào nhoáng, hoành tráng đến mức ?

 

Kết quả kỹ , ôi chao... quen cũ Trì Miểu.

 

Xem đúng là nhân gian .

 

Cơ mà nàng giở trò gì nữa đây?

 

Thẩm Phán Chung từ từ hạ xuống vị trí cao hơn Trì Miểu một chút.

 

Trì Miểu: “Ngươi hạ thấp xuống chút .”

 

Thẩm Phán Chung: “Ta hạ xuống thì mất hết phong thái đẳng cấp thì ?”

 

Trì Miểu: “Đứng ngang hàng với , đẳng cấp của ngươi chỉ tăng chứ giảm.”

 

Thẩm Phán Chung: “?”

 

Nói cái thứ gì thế .

 

Nha đầu một năm gặp cái nết tụt dốc phanh thế ?

 

trái ngó , cuối cùng vẫn hỏi một câu: “Lần triệu hồi việc gì? Ta thấy ai khí tức tội nghiệt quá nồng đậm .”

 

Trì Miểu: “Lần đặc biệt một chút, chúng cho ngươi thăng cấp vượt bậc, tạm thời cho ngươi Thiên Đạo chơi chút.”

 

Thẩm Phán Chung: “???”

 

Cái quỷ gì cơ?

 

Trì Miểu: “Lần ngươi thẩm phán .”

 

Thẩm Phán Chung: “Hả???”

 

 

Loading...