Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 399: Giết Cho Tiên Minh Ngơ Ngác Toàn Tập
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:36:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trì Miểu rõ ràng chỉ tu vi Đại Thừa kỳ trung kỳ, nhưng thực lực nàng bộc phát lúc khiến bọn họ nhất thời chẳng phân biệt nổi đây là mơ là thực!
Nếu mơ thì một Đại Thừa kỳ thể đè bẹp Độ Kiếp kỳ như con thế ?
Cái gọi là gì? Cái gọi là đảo lộn càn khôn, trái với quy luật tự nhiên !
Mấu chốt là nàng còn thể trực tiếp tấn công nguyên thần!
Nguyên thần là thứ chỉ khi tu sĩ bước Hóa Thần kỳ mới ngưng tụ trưởng thành. Cho dù nhục hủy, tu sĩ cũng lập tức c.h.ế.t mà nguyên thần thể bảo tồn , dùng vài thủ đoạn đặc thù để phục sinh.
Muốn tấn công nguyên thần thì chỉ thể dùng đòn đ.á.n.h thần thức nguyên thần. Thế nhưng độ mạnh yếu của nguyên thần gắn liền với bản thể linh hồn và thần thức, kẻ yếu căn bản thể gì kẻ mạnh hơn.
Vừa nếu Trì Miểu nương tay, nàng sớm một bạt tai tát cho Tần Ngọc hồn phi phách tán !
Điều chứng minh điều gì?
Chứng minh nguyên thần của Trì Miểu thể mạnh tới một cảnh giới thể tưởng tượng nổi!
Ngoài , đòn tấn công của Tần Ngọc vô dụng đối với nàng. Nàng học lỏm kỹ năng của Tần Ngọc mà đ.á.n.h hiệu quả còn vượt trội hơn cả bản gốc, một chiêu tiễn đối phương luôn.
Đây còn là con nữa ?!
Hơi thở của đông cứng . Bọn họ xác định trong vòng trăm dặm kẻ nào khác, Trì Miểu dựa chính thực lực của .
Chiến lực bực , đừng là tiêu diệt Tiên Minh bọn họ, mà đặt bộ Diệu Hoa Châu cũng thể ngang, độc bộ thiên hạ!
Đây Đại Thừa kỳ? Rõ ràng là nửa bước bước cảnh giới tiên nhân !
Trì Miểu tại chỗ, vỗ vỗ nguyên thần của Tần Ngọc: “Đừng căng thẳng, bây giờ chắc chắn sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi ngay . Ngươi chẳng ... ngươi tiêu diệt Cửu Kiếm Sơn của , g.i.ế.c cho các tỷ , các sư sư bá của còn mảnh giáp ? Ta thể để ngươi c.h.ế.t dễ dàng như chứ?”
“Ta sẽ gieo linh hồn ngươi một loại nguyền rủa tên là Diêm La Ách Chú. Lời nguyền đặc biệt lắm... nó sẽ khiến ngươi đời đời kiếp kiếp chịu sự giày vò vô tận, ngày ngày nếm trải cực hình linh hồn từ Diệt Hồn Đinh và Truy Phách Tỏa, luân hồi vô tận lặp lặp giữa sinh và tử. Quan trọng nhất là... chỉ cần ngươi sống quá hai mươi tuổi, ngươi chắc chắn sẽ mọc đầy mụn mủ hôi thối, trong những ngày tháng cuối cùng nếm trải nỗi đau vạn trùng đục xương!”
Khoảnh khắc thấy lời nguyền , thể đều kìm mà hít một ngụm khí lạnh!
Chỉ miêu tả thôi thấy rợn kinh hãi, đây là lời nguyền mà con thể nghĩ ?!
Nguyên thần của Tần Ngọc run rẩy bần bật: “Không... Không! Xin ngài tha cho ! Ta cũng chỉ lệnh hành sự mà thôi, tất cả chuyện liên quan gì đến ! Xin đừng gieo loại nguyền rủa đó lên !”
Một khi gieo loại nguyền rủa thì chỉ đời coi như xong, mà là đời đời kiếp kiếp đều xong đời!
Trì Miểu lạnh: “Vậy xem biểu hiện của ngươi thế nào .”
Tần Ngọc: “Ngài... ngài ý gì?”
Ánh mắt Trì Miểu quét qua bộ những gương mặt đang căng như dây đàn của Tiên Minh, khẽ .
“Còn thể là ý gì nữa? Hôm nay tới đây chủ yếu để hai việc, trong đó một việc rõ ràng là báo thù cho Cửu Kiếm Sơn, ngươi tự hiểu là ý gì đấy.”
“Nếu ngươi thể chỉ điểm tất cả những kẻ năm đó tham gia vây quét Cửu Kiếm Sơn, thể miễn cưỡng tính là ngươi lấy công chuộc tội, miễn cho ngươi lời nguyền và ban cho ngươi một cái c.h.ế.t thanh thản. Còn nếu ngươi chịu... ngươi tự hiểu đấy.”
Nàng xa. Khi gương mặt rạng rỡ lộ biểu cảm như , khiến cảm thấy ớn lạnh sống lưng.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Người của Tiên Minh dám lên tiếng, nhưng ánh mắt trừng trừng uy h.i.ế.p Tần Ngọc: Ngươi dám?!
Trì Miểu chẳng buồn nhiều lời, trong tay nàng đột ngột xuất hiện một cây Diệt Hồn Châm, đ.â.m thẳng thần thức của Tần Ngọc!
“A a a a a!”
Khoảnh khắc Diệt Hồn Châm đ.â.m nguyên thần, Tần Ngọc lập tức phát tiếng gào thét t.h.ả.m thiết khôn cùng!
Trên nguyên thần của gã xuất hiện một vết thương thể xóa nhòa, đang ăn mòn và lan rộng với tốc độ mắt thường cũng thấy , tựa như cấy một hố đen , ngừng xoắn xé dày vò từng giây từng phút.
Nỗi thống khổ bực chỉ thôi cũng đủ khiến rùng run sợ, ai dám hó hé nửa lời.
Chiến Vọng Thiên nghiến chặt răng: “Ngươi đường đường là tu sĩ chính đạo nghiên cứu tà môn ma đạo ! Trì Miểu... ngươi đúng là nỗi sỉ nhục của chính đạo!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-399-giet-cho-tien-minh-ngo-ngac-toan-tap.html.]
Trì Miểu đầu gã: “Vậy để găm cho ngươi một cây nhé?”
Chiến Vọng Thiên: “...”
Trì Miểu khẩy: “Ta từng là tu sĩ chính đạo gì nhé. Huống chi bây giờ Cửu Kiếm Sơn diệt, môn phái càng chẳng chịu ước thúc. Ta gì thì , liên quan đếch gì đến ngươi! Đứa nào kêu ca đứa đó chịu gã!”
Chiến Vọng Thiên tê dại cả da đầu, nghiến răng kèn kẹt, rặn hai chữ từ kẽ răng:
“Đồ điên!”
Mẹ kiếp, gã đột nhiên chút hối hận vì diệt Cửu Kiếm Sơn, thế mà bức một con quái vật như Trì Miểu thành kẻ điên cuồng chẳng gì trói buộc nổi!
Trong tay Trì Miểu bắt đầu ngưng tụ cây Diệt Hồn Châm thứ hai, nàng Tần Ngọc mặt: “Sao nào, còn thì cây kim thứ hai sẽ cắm xuống đấy nhé, là ngươi nếm thử mùi vị của Truy Phách Tỏa?”
Tim Tần Ngọc thót một nhịp, nếm nỗi đau đó ? Một cây kim gã c.h.ế.t sống , sống bằng c.h.ế.t, thêm một cây nữa chẳng gã sẽ phát điên luôn ?!
“Không... Đừng! Trì Miểu đại nhân... Ta... Ta sẽ giúp ngài chỉ điểm, bảo đảm sẽ chỉ tất cả cho ngài!”
Con đều tính ích kỷ, huống hồ Trì Miểu thể hiện thứ chiến lực kinh hoàng vô địch thiên hạ, gã thậm chí chẳng cầu thể sống sót, chỉ mong c.h.ế.t một cách thanh thản thôi!
Chẳng mấy chốc, Tần Ngọc giữa muôn vàn tiếng c.h.ử.i rủa của Tiên Minh chỉ điểm một đám lớn.
Đám c.h.ử.i rủa Tần Ngọc lấy mẫu tâm, lấy cả nhà bán kính, đủ thấy bọn họ căm thù hành vi phản bội đến mức nào.
Trì Miểu sang Tần Ngọc: “Ồn ào ?”
Tần Ngọc nịnh nọt xòa: “Được cống hiến vì ngài là bổn phận của .”
Trì Miểu mỉm : “ là chút khí phách nào, nhưng thích loại khí phách như ngươi đấy. Để thưởng cho ngươi... là g.i.ế.c sạch bọn họ nhé?”
Không khí ngưng đọng trong chớp mắt. Một vạt Thiên Địa Kiếm Ý hóa thành luồng ánh sáng sắc bén xẹt qua, xuyên thẳng qua yết hầu của tất cả những kẻ chỉ điểm.
Mười vị Độ Kiếp kỳ, hơn trăm vị Đại Thừa kỳ.
Chỉ trong vòng một nhịp thở, khắp các khớp xương phun trào m.á.u tươi, nguyên thần đồng loạt xuất khiếu!
Nhục c.h.ế.t sạch!
Mọi thậm chí còn kịp phản ứng, đầu óc trống rỗng, ngoài chấn kinh và sợ hãi thì thể nảy sinh thêm bất kỳ cảm xúc nào khác!
Trì Miểu mượn thiên địa xiềng xích, khóa chặt bộ đám hồn phách !
Đoạn, nàng chắp hai tay lưng, từ cao xuống những tu sĩ Tiên Minh còn đang c.h.ế.t sững thể hồn.
Nàng nhếch khóe môi: “Thế nào, giờ thì yên tĩnh chứ?”
Khinh miệt, coi thường, giọng điệu như thể đối đãi và ban ơn cho lũ sâu kiến, tựa như ngọn núi cao sừng sững thể vượt qua đè nặng lên lưng tất cả bọn họ, để bóng ma tâm lý vĩnh viễn thể xóa nhòa.
Không một ai dám hé răng, bởi vì căn bản thể hiểu nổi tình cảnh mắt.
Rốt cuộc chuyện gì xảy Trì Miểu?
Nàng rốt cuộc còn là Đại Thừa kỳ nữa ?!
Khóe môi Trì Miểu nhếch lên, đối diện với những ánh mắt sợ hãi tột cùng của , mục tiêu hôm nay của nàng thành một nửa.
G.i.ế.c gà dọa khỉ.
Vẫn còn một nửa nữa...
Nghĩ đến đây, Trì Miểu cuối cùng cũng chịu mở lời:
“Được , nếu ai đáp lời , cũng chẳng tự chuốc bực .”
“Hôm nay... vẫn còn một chuyện vui chia sẻ cùng chư vị.”