Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 395: Kế Hoạch Sắc Phong

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:36:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trì Miểu khẽ giơ tay lên, linh lực trong tay thậm chí hề chút d.a.o động tích tụ nào, như thể nàng chỉ đang cố hết sức để thu liễm sức mạnh của bản .

 

Đối mặt với Ba Ngưu đang lao ầm ầm tới mặt, Trì Miểu nhẹ nhàng vung tay về phía một cái!

 

Oành!

 

Tất cả đều cảm thấy hai tai ù dữ dội, tựa như một cơn cuồng phong cấp mười quét qua màng nhĩ. Ba Ngưu vốn đang lao tới với tốc độ kinh hoàng bỗng chốc như ai đó thi triển thuật tạm dừng, đông cứng ngay giữa trung.

 

“Chuyện... chuyện ?”

 

“Hoàn cảm nhận d.a.o động linh lực, nhưng... nhưng Ngưu Vương mặt rõ ràng dừng khựng .”

 

Ba Ngưu cũng ngẩn cả , thậm chí cảm xúc khôi phục trạng thái bình thường, ngơ ngác quanh bốn phía: “Ta... hình như cử động nữa, rốt cuộc là chuyện gì thế ?”

 

Trì Miểu mỉm : “Đừng lo, lát nữa là cử động ngay thôi. Ta chỉ điều động bộ linh lực của đất trời nơi đẩy về cùng một hướng mà thôi. Cho nên lát nữa dù xảy chuyện gì thì cũng đừng hoảng, đều là bình thường cả, ngươi thương .”

 

Mọi sững sờ.

 

Đẩy bộ linh lực xung quanh về cùng một hướng?

 

Đây là thứ ngôn ngữ kỳ quặc gì ?

 

Bọn họ tò mò: “Vậy... rốt cuộc sẽ xảy chuyện gì?”

 

Trì Miểu .

 

Giây tiếp theo, bọn họ thể cảm nhận rõ rệt đất trời xung quanh đang chuyển dịch, linh lực bàng bạc như biển cả cuồn cuộn dồn về cùng một phương hướng, một lực đẩy kinh hoàng bộc phát trong nháy mắt.

 

“Oành!”

 

Tiếng nổ long trời lở đất vang lên, Ba Ngưu vốn đang khựng giữa trung thể nhúc nhích liền bay vụt với tốc độ ánh sáng, b.ắ.n văng về phía chân trời xa xôi cách nào cản . Tốc độ và uy lực nhanh đến kinh hồn bạt vía, thậm chí còn ma sát với khí tạo cả lửa cháy và sấm sét!

 

Tất cả há hốc mồm kinh ngạc.

 

Hả?

 

Trâu ngốc sơ ý một chút nên bỏ lỡ mất màn then chốt, lúc đầu chỉ cảm thán: “Uầy, ban ngày ban mặt mà cũng băng kìa!”

 

Chim nhỏ lập tức sụp đổ gào lên: “Sao băng cái rắm ! Đấy là ba mày đấy, ba mày b.ắ.n như pháo thăng thiên kìa!”

 

Mắt trâu ngốc trợn tròn như chuông đồng: “?!”

 

Khoan ... đó đúng là ba nó thật mà!

 

“Vãi chưởng! Ba bay màu ?!”

 

Ba Ngưu bay tít xa gào toáng lên với trời cao:

 

“Ta nhất định sẽ trở !”

 

Mẹ ơi, đây rốt cuộc là thứ quái vật gì, tình huống gì thế ? Trâu ngốc ơi là trâu ngốc, mày hố c.h.ế.t ba mày !

 

Trâu ngốc cuống cuồng chạy cứu, ngặt nỗi chạy nhanh quá thấy chướng ngại vật chân, liền ngã sấp mặt một cú cực kỳ ngoạn mục ngay mắt .

 

Tuân thủ nguyên tắc ngã ở thì luôn ở đó, trâu ngốc an phận lăn ngủ say sưa, tiếng ngáy vang lên tài nào kìm .

 

Mọi hóa đá tại chỗ: “...?”

 

Bọn họ với vẻ mặt thể tin nổi sang Trì Miểu, trong ánh mắt Trì Miểu tràn đầy sự kiêu hãnh và đắc ý:

 

“Thế nào, chiến lực thực tế của ?”

 

Chiến lực thế nào á?

 

Cái chiến lực c.h.ế.t tiệt chỉ tùy tiện vung tay một cái tát bay một cường giả Độ Kiếp kỳ hậu kỳ đang mất kiểm soát lên tận chín tầng mây, đây căn bản là ao trình tuyệt đối ở Diệu Hoa Châu còn gì!

 

Cho dù chỉ là Đại Thừa kỳ, sợ rằng cũng sở hữu sức mạnh của bán tiên .

 

Mọi đồng loạt hít sâu một khí lạnh: “Quá nghịch thiên!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-395-ke-hoach-sac-phong.html.]

 

Nhân loại thấy thì chấn động, Ma Tộc thấy thì vô cùng phấn chấn, Thú Tộc thấy thì tràn ngập vui mừng: Ôi trời đất ơi, vị Thú Thần mà bọn mới nịnh bợ quả thực là ngầu bá cháy bọ chét!

 

Duy chỉ đám trong Thiên Kiêu Đoàn thấy cảnh thì suýt chút nữa quỳ rạp hết xuống đất.

 

Thế thì đuổi theo kiểu quái gì đây?

 

Ngươi đột nhiên đột phá lên Đại Thừa kỳ trung kỳ một cách khó hiểu thì thôi , chiến lực thực tế còn khủng khiếp đến mức , là ngươi đóng gói vứt hết cả đám bọn họ luôn cho ?!

 

Kim Thánh Phỉ rút một chiếc khăn tay lau giọt nước mắt hề tồn tại: “Trì Miểu bây giờ phất lên , giàu sang phú quý chớ quên nhé!”

 

Ứng Vô Hoặc nhíu mày phân tích một cách lý trí: “Thực lực tăng tiến nhanh như , trận chiến với Tiên Minh , bế quan.”

 

Ngu Vô Tâm lấy đàn bắt đầu gảy một khúc ca sầu thảm: “Ngươi tổn thương , trừ bước qua...”

 

Dung Tuyền Cơ vẻ mặt sùng bái: “Không hổ là mắt!”

 

Vừa nghĩ đến chuyện cách đây lâu còn ở mặt Trì Miểu khoe khoang việc đột phá lên Hóa Thần kỳ, Tịnh Minh liền nhắm nghiền hai mắt .

 

Hắn thề sẽ bao giờ màu nữa, phận xin tha.

 

Trì Miểu từ từ hạ xuống đất, tất cả đều kích động nàng:

 

“Hiện tại chỉ Ma Tộc và Thú Tộc kết minh, mà còn thực lực của bản ngươi ở đây, Tiên Minh ... tuyệt đối khả năng sống sót! Trì Miểu... ngươi đúng là vị cứu tinh vĩ đại của Nhân loại chúng !”

 

Trì Miểu mỉm , khoanh tay ngực: “Vậy các dự định sắc phong cho danh hiệu như thế nào đây?”

 

Đại sư Phổ Ninh cùng ngớ : “Con... con đều thấy hết ?”

 

Trì Miểu: “Chứ nữa, rõ mồn một, sót một chữ nào luôn nhé, cần con thuật cho một ?”

 

Toàn bộ các đại lão Nhân tộc đều cứng đờ , những kẻ sống mấy trăm năm đến cả nghìn tuổi đều đỏ ửng cả mặt già, ho khan một tiếng.

 

Ngại c.h.ế.t !

 

Cái khác gì việc lén lút lưng , kết quả phát hiện đang lù lù ngay lưng cơ chứ?

 

Tất cả đều sang đại sư Phổ Ninh: Ngươi là cha nuôi của nàng, ngươi !

 

Đại sư Phổ Ninh chỉ đầy vẻ khó tin: “Hả? Ta ?”

 

Các đại lão gật đầu lia lịa, chứ còn ai nữa, ai là cha nuôi chứ? Ngươi mới !

 

Đại sư Phổ Ninh hít sâu một , ánh mắt đầy vẻ an ủi Trì Miểu. Thực trong lòng ông cũng kìm nén nhiều điều với Trì Miểu, để ông mở lời thì đúng là thích hợp nhất.

 

Ông hít một thật sâu, nét mặt từ bi hiền hậu lúc càng thêm phần ôn hòa, mỉm :

 

“Nếu con hết thì chúng cũng cần tiếp tục giấu giếm gì nữa. Tối nay chúng quyết định sẽ cử hành nghi thức sắc phong cho con. Đương nhiên... đây thể là buổi lễ sắc phong quan trọng nhất trong lịch sử Nhân loại chúng . Dù thời gian gấp gáp, nhưng chúng sẽ cố gắng hết sức để bộ Diệu Hoa Châu chuẩn sẵn sàng trong thời gian nhanh nhất, chúng sẽ nghĩ cách để tất cả những ai bằng lòng đến đều thể mặt, cùng chứng kiến ngày .”

 

“Chúng thấy tâm tính cùng thực lực của con, càng hiểu rõ một mạch của con cống hiến cho Diệu Hoa Châu nhiều đến nhường nào. Trong tương lai xa, con sẽ mở một kỷ nguyên mới. Vì ... đêm nay, con sẽ trở thành lãnh tụ của thể Nhân tộc. Chúng bằng lòng tin tưởng con, đồng thời... khi con trưởng thành, những kẻ thuộc thế hệ như chúng cũng sẽ cố hết sức để giám sát con.”

 

“Tất cả những gì chúng , tất cả những gì chúng trù tính, đều là vì một Diệu Hoa Châu mỹ hơn, một thế giới hơn.”

 

“Còn về danh hiệu... chúng vẫn nghĩ . Tối nay... chúng sẽ công bố phong hiệu sự chứng kiến của vạn , con thấy như thỏa đáng ?”

 

Trì Miểu xong, trong lòng dâng lên một cỗ nhiệt huyết nóng bỏng, nhất là khi thấy trong mắt tất cả các vị đại lão ở đây đều tràn ngập kỳ vọng cùng sự tin tưởng dành cho nàng, cảm giác lời nào thể diễn tả xiết.

 

Trái tim con vốn dĩ luôn sự thiên vị. Cho dù nàng là Ma Mẫu, là Thú Thần, cũng vạn thể so sánh với một chút cảm xúc mà Nhân tộc mẫu tộc mang .

 

Sự tin tưởng của thể Nhân loại, điều đồng nghĩa với việc nàng nắm trọn thực quyền của mẫu tộc trong tay.

 

Sao nàng thể kích động cho ?

 

Không một ai thể giữ bình tĩnh sự kiện trọng đại như thế , cho nên Trì Miểu mở lời:

 

“Con thấy chỗ thỏa đáng lắm nha.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Mọi : “???”

 

 

Loading...