Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 393: Thú Thần Gì Cơ? Oan Uổng Quá!
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:36:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên thực tế, mấy câu thoại ba xu còn đỡ, điều tệ hại hơn cả lời thoại chính là phản ứng của đám trâu bò chim chóc !
Ban đầu cả hai con đều mang khí thế ngút trời, hận thể quậy cho long trời lở đất, nhưng Trì Miểu thần chú một cái, bộ phong cách lập tức ngoắt 180 độ, như thể từ thế giới thực nhảy thẳng sang phim hoạt hình .
Cứ ngỡ là ảo giác, ai ngờ là thật!
Con cự ngưu khổng lồ nãy trông như thể dời non lấp biển, sự ảnh hưởng từ luồng ánh sáng bảy màu tay Trì Miểu, biến thành kích thước của một chú bê con bình thường, lưng tròn vo còn lơ lửng một mặt trời nhỏ chói lọi.
Con Khổng Tước Minh Vương càng cần , từ thần điểu biến thành vẹt cảnh, hình chỉ cỡ lòng bàn tay, chầm chậm bay a bay a bay, đáp xuống ngay đầu Bàn Thiên Ngưu.
Theo sát phía là một bầy Ám Nguyệt Diêm Long Câu lớn, chúng cũng đều hóa thành những chú thiên mã nhỏ màu đen, đập cánh bay tới một cách vô cùng đáng yêu.
Phía nữa, đám yêu ma quỷ quái cũng biến thành phong cách dễ thương, thong dong cất bước về phía Kim Phật Tự.
Trì Miểu ở Kim Phật Tự, tự giơ ngón tay cái về phía : “Thấy , giải quyết êm trong một nốt nhạc!”
Mọi thở phào nhẹ nhõm, đồng thời trong lòng cũng ngừng oán thán rốt cuộc mớ năng lực lộn xộn kỳ quái của Trì Miểu là thế nào!
Sao còn thể đổi cả nét vẽ của đối phương thế ?
Đổi phong cách của khác thì vẻ bất lịch sự, nhưng đối phương vốn chẳng là , nên lịch sự hình như cũng chẳng quan trọng lắm?
Bàn Thiên Ngưu vô cùng vui mừng phát một tiếng: “Ùm bò...”
Đôi mắt hạt đỗ của chim nhỏ sáng rực lên: “Nó bảo là, Trì Miểu! Trì Miểu! Không ngờ thể trực tiếp gặp ngươi!”
Bàn Thiên Ngưu “Ùm bò” một tiếng. Vốn dĩ nó thể tiếng , chỉ là giờ mở miệng mà thôi, nay thấy Trì Miểu, nó rốt cuộc nhịn mà thốt tiếng .
“Mẹ kiếp chứ! Con chim thể bớt nhảm hả bò? Lão t.ử quái gì cái ngữ khí nịnh bợ như thế, chẳng phù hợp với phận Tiên Thiên Vương Thú uy vũ bá khí của lão t.ử chút nào!”
Có thể thấy con trâu thực sự nổi giận .
Chim nhỏ: “Hê, cay kìa! Mày đúng là ch.ó liếm, mày là trâu liếm! Trì Miểu cho ngươi , từ khi đường ai nấy về nhà, con trâu ngốc cứ lải nhải nhắc về ngươi suốt, còn lén lút chuồn sang địa bàn nhân loại mấy để mua truyện ký nhân vật của ngươi nữa cơ!”
Vừa , móng vuốt của chim nhỏ liền xuất hiện thêm mấy quyển sách.
“Truyền Kỳ Về Thủ Lĩnh Thiên Kiêu Trì Miểu”.
“Bí Mật Đêm Không Ngủ Tại Cửu Kiếm Sơn”.
“Hồng Y Tiện Khí Vắt Lưng, Tràng Pháo Tay Dành Cho Kẻ Thích Tấu Hài”.
“Trì Miểu, Một Thiên Kiêu Nhân Loại Cực Kỳ Quái Đản”.
Mấy quyển sách kiểu đến vài cuốn, tùy tiện lật một trang đều là những chiến tích huy hoàng mà Trì Miểu từng để .
Hai mắt Trì Miểu sáng rực lên, kích động thôi: “Ôi chao, còn xuất bản sách cơ ?”
Chim nhỏ: “Chứ nữa! Doanh bán chạy lắm đấy! Trâu ngốc nào cũng canh mua đợt đầu tiên! Lại còn do chính Kim Phật Tự phát hành nữa chứ.”
Trâu ngốc bóc phốt đến đỏ cả mặt, một gương mặt trâu giờ đây đỏ rực như đầu trâu sốt vang, suýt chút nữa bốc cả khói.
“Ngươi... ngươi đừng bậy! Ta chỉ tiện tay mua về thử thôi, mới thèm thích Trì Miểu đấy bò!”
Trọng tâm chú ý của Trì Miểu chẳng ở hai đứa , mà là ở chỗ do Kim Phật Tự phát hành.
Nàng đầu , gào toáng lên: “Nghĩa phụ! Kim Phật Tự truyện ký về con, tiền ?!”
Đại sư Phổ Ninh lập tức đỏ mặt, ho khan một tiếng: “Chẳng là... lão nạp giữ hộ con ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-393-thu-than-gi-co-oan-uong-qua.html.]
Giây tiếp theo, Trì Miểu liền dịch chuyển tức thời đến sát bên, trán áp trán với Phổ Ninh, đôi mắt tràn đầy sự chất vấn:
“Nghĩa phụ, cố ý xâm phạm bản quyền hình ảnh của con để kiếm lời đấy chứ? Người vẫn đang giữ bộ tiền đó giùm con, đúng ?”
Đại sư Phổ Ninh áp lực như núi đè, cuối cùng vẫn chống đỡ nổi màn tra khảo dồn dập của Trì Miểu. Hôm nay nếu chịu nhả tiền , sợ là ông khó mà yên .
Ông gượng một tiếng, một chiếc túi tiền xuất hiện tay, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay Trì Miểu, trừ lấp liếm:
“Đó là điều đương nhiên ! Lão nạp dù cũng là bậc tiền bối trưởng bối, trưởng bối tham chút tiền mọn chứ? Chẳng qua thấy con biền biệt bấy lâu, nên mới tiện đưa thôi mà.”
Trì Miểu: “Thế đưa cho sư phụ con?”
Đại sư Phổ Ninh: “Cái đức hạnh của sư phụ con con còn lạ gì, tiền mà đưa tay thì liệu còn đến lượt con thấy mặt mũi đồng nào ?”
Trì Miểu đảo mắt một vòng, thấy lời của đại sư Phổ Ninh chí lý vô cùng, bèn gật đầu đồng tình, vỗ vỗ vai đại sư Phổ Ninh: “Không hổ là nghĩa phụ của con, suy nghĩ chu thật đấy!”
Trên mặt đại sư Phổ Ninh hì hì nhưng thực chất trong lòng đang rỉ máu. Năm đó thỏa thuận Kim Phật Tự cũng chia một phần lợi nhuận từ Vạn Vật Xu Nữu, kết quả đó Trì Miểu chạy một mạch là mất mấy năm, bộ tiền đều đổ thẳng Vạn Vật Xu Nữu. Kim Phật Tự bọn họ bỏ tiền túi tuyên truyền, lo đủ thứ chuyện đời, nghèo đến mức sắp ăn đất tới nơi!
Cuối cùng ông thực sự hết cách, đành đích hạ bút, vận dụng bộ não từng qua vô bộ danh kinh đời, cùng đôi tay thể gõ mõ liên tục suốt bảy bảy bốn mươi chín ngày để chấp bút truyện ký nhân vật cho Trì Miểu.
Ai ngờ , bán đắt như tôm tươi.
Chẳng tiền bù đắp khoản trống mà Trì Miểu đang nợ ?
hiện tại, Trì Miểu mở miệng đòi thì bọn họ cũng chẳng lý do gì để trả. Dù Trì Miểu và bằng hữu của nàng cống hiến cho Diệu Hoa Châu quá nhiều .
Thế nhưng đúng lúc , Trì Miểu đưa túi tiền trả , vẻ mặt nghiêm túc chằm chằm đại sư Phổ Ninh, thấm thía : “Nghĩa phụ, tiền vẫn là đưa cho . Năm xưa cũng một phần, con kịp chia cho . Bây giờ con chẳng thiếu thứ gì , chỗ tiền ... cùng với tiền bản quyền truyện ký , con biếu tất, coi như là chút lòng hiếu kính của con dành cho !”
Phổ Ninh thấy câu , nước mắt ào ào tuôn rơi, cảm động khôn xiết, sụt sịt mũi: “Con hiểu chuyện ! Con thực sự hiểu chuyện !”
Trì Miểu gật đầu, cũng bày bộ dạng bi thương: “Vâng, con hiểu chuyện, cần bận lòng nữa .”
điều nàng chính là, tiền nàng liếc mắt qua, còn bằng một phần mười tiền vốn dĩ chia cho Kim Phật Tự. Nay nghĩa phụ tự lựa chọn như thế , nàng đành thuận nước đẩy thuyền thôi.
Những khác rõ chân tướng cũng xúc động rơi lệ:
“ là con gái lớn đổi nhiều thật! Trì Miểu ngoài một chuyến mà tính tình đổi lớn đến thế. Trước con bé gắn liền với hai chữ thất đức, ngờ nay trở nên phẩm cách, đạo đức như ! Tương lai của Diệu Hoa Châu chúng hy vọng !”
“Phải đó, Trì Miểu bây giờ hiểu chuyện, lớp già như chúng cũng an lòng, thật lòng mừng cho Cửu Kiếm Sơn và Kim Phật Tự.”
Trâu ngốc và chim nhỏ dẫn thú tộc tới, quanh quất như dân quê đầu lên tỉnh thấy cái gì cũng mới lạ, thốt lên một câu: “Đông ghê ha.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Đại sư Phổ Ninh mở lời: “Hai vị Tiên Thiên Vương Thú, đa tạ các vị tay tương trợ nhân loại chúng thời khắc . Đại ân khó quên, Nhân tộc vĩnh viễn xem các vị là minh hữu.”
Trâu ngốc và chim nhỏ lớn.
Con đầu đàn Ám Nguyệt Diêm Long Câu phía là Hắc Phong cũng bảo:
“Nói chứ! Năm xưa nhờ Thú Thần đại nhân cứu giúp chúng thoát khỏi dầu sôi lửa bỏng ở Thiên Bi Động Phủ. Chúng một ngày trâu ngựa cho ngài, cả đời sẽ trâu ngựa cho ngài!”
Mọi với vẻ mặt chấn động xen lẫn ngơ ngác sang Trì Miểu: “Thú Thần?!”
“Ngươi cái trò gì nữa ?!”
Trì Miểu cũng ngẩn cả : “Ta cũng gì ! Đến lãnh địa Thú Tộc còn từng đặt chân tới bao giờ!”
Thú Thần gì chứ? Nàng , nàng , oan uổng quá trời ơi!