Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 388: Thiên Kiêu Đoàn Một Mình Gánh Vác Đại Cục
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:36:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay lúc Tiên Minh đang sứt đầu mẻ trán, nghĩ ngợi lung tung về tương lai thì tại Kim Phật Tự nghênh đón một màn mang tính lịch sử.
À đúng, là mấy màn lận.
Phổ Ninh đại sư đang cùng những nhân vật trọng yếu còn sống sót của Thập Đại Tông Môn quây quần uống bàn chuyện, dù cục diện lúc quả thực vô cùng căng thẳng.
Lẽ bọn họ thể mượn cơ hội Mật Tông c.h.é.m đứt nhân quả, Diệu Hoa Châu đón nhận linh lực vô thượng để một đột phá Độ Kiếp kỳ hòng vượt qua cửa ải khó khăn. Thế nhưng đám t.ử Mật Tông liên thủ cùng các thành viên Thiên Kiêu Đoàn gào thét ầm ĩ ở đó:
“Không thể đột phá! Tuyệt đối thể đột phá a! Các ngươi mà đột phá lúc thì bao công sức đều đổ sông đổ biển hết đấy!”
Sau khi giải thích một hồi, tất cả đều ngơ ngác.
Cái gì cơ? Đột phá Độ Kiếp kỳ đồng nghĩa với việc cả đời thể thành tiên!
Có lên tiếng: “ bây giờ tiên lộ chẳng sụp đổ ? Đột phá đột phá thì đều thành tiên mà?”
Tuy Mật Tông còn, nhưng bản chiến lực của Mục Cửu Châu bất phàm, công lao và tình nghĩa của Mật Tông đối với Diệu Hoa Châu là thể xóa nhòa. Hơn nữa, lượng thông tin nắm giữ vẫn vượt xa Thập Đại Tông Môn.
Chưa kể lúc , khi Thiên Lạc Quân c.h.é.m đứt nhân quả, dẫn theo đám Mật Tông đưa một quyết định vĩ đại nhưng trái ngược với tổ tông!
Mật Tông còn, nhưng Thánh nữ vẫn còn đó!
Thuyền theo lái, gái theo chồng! Thánh nữ của bọn họ ở , bọn họ ở đó!
Thế là mấy bọn họ nhao nhao đơn phương gia nhập Cửu Kiếm Sơn!
Tại là đơn phương?
Bởi vì trưởng lão, tông chủ cùng Thái Thượng Trưởng Lão nắm thực quyền của Cửu Kiếm Sơn đều c.h.ế.t sạch, ai gật đầu phê chuẩn, bọn họ chỉ tự phong chức cho mà thôi.
chuyện đó quan trọng ? Hoàn ! Điều chẳng hề cản trở việc bọn họ gào to rằng sống là của Cửu Kiếm Sơn, c.h.ế.t là ma của Cửu Kiếm Sơn!
Các tông môn khác vốn định tranh thủ chia chác vài t.ử Mật Tông, chứng kiến tình cảnh liền lập tức từ bỏ ý định.
Tại ư?
Vì cảm thấy đầu óc đám vấn đề, vô cùng thích hợp với Cửu Kiếm Sơn.
Cửu Kiếm Sơn vốn chỉ thích chiêu mộ những kẻ đầu óc bình thường như thế.
Trì Miểu chính là ví dụ điển hình nhất, thêm Kim Thánh Phỉ và Ứng Vô Hoặc càng củng cố thêm điều đó.
Tuy nhiên, đầu óc vấn đề thì mặc đầu óc vấn đề, thông tin bọn họ nắm trong tay quả thực nhiều. Mục Cửu Châu lên tiếng: “Tiên lộ sụp đổ chỉ là tạm thời, đợi đến ngày Thánh nữ trở về Diệu Hoa Châu, nàng tự khắc sẽ cho các vị cách giải quyết. Nếu các vị vẫn còn nguyện vọng thành tiên thì nhất đừng đột phá Độ Kiếp kỳ.”
Nghe đến đây, thể cân nhắc kỹ lưỡng.
Số đột phá Độ Kiếp kỳ ít, thấy lời thì cơ bản buông xuôi. Thôi thì Địa Tiên thì Địa Tiên, c.h.ế.t thì c.h.ế.t, chuỗi ngày sống càng lúc càng chẳng còn chút hy vọng nào.
Đồng thời, bọn họ còn lo lắng về một chuyện.
Phổ Ninh đại sư mở lời: “ nếu chúng nhân lúc đột phá, lỡ như Tiên Minh đ.á.n.h tới thì Diệu Hoa Châu ? Thiên hạ thương sinh mới chính là gốc rễ của Thập Đại Tông Môn chúng ! Nếu bảo vệ bọn họ, dẫu chúng bản lĩnh sống tạm bợ thì cũng chẳng khác nào cây rễ, chỉ con đường c.h.ế.t!”
Nhắc đến chuyện , Mục Cửu Châu khẽ mỉm :
“Những vấn đề , các vị bên Thiên Kiêu Đoàn dường như vài lời với .”
Đám đại lão sửng sốt, đột ngột sang một bên. Một nhóm thiếu niên tư bừng bừng đang sải bước tới, tắm trong ánh nắng rực rỡ, mặt mỗi đều mang theo sự tự tin nắm chắc phần thắng.
Phải công nhận rằng, dẫu Thiên Kiêu Đoàn một kẻ đầu khó mà đ.á.n.h giá như Trì Miểu, nhưng trong hai ba năm qua, sự trưởng thành của bọn họ quả thực kinh .
Không chỉ là sự biến chuyển về thực lực mà tâm cảnh càng vượt bậc, chẳng hề thua kém lớp già như bọn họ, khí chất hiện tại áp đảo bất kỳ tổ chức nào, là tinh trong tinh cũng tuyệt đối quá lời.
Bốn đầu đều là quen cũ, cũng chẳng cần giới thiệu. Ai mặt ở đây? Dung Tuyền Cơ mặt, nàng sự sắp xếp phân cảnh khác.
Lúc Trì Miểu trong đoàn, mấy liền lấy Tịnh Minh và Ứng Vô Hoặc đầu tàu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-388-thien-kieu-doan-mot-minh-ganh-vac-dai-cuc.html.]
Dù hai tên quả thực là đáng tin cậy nhất.
chuẩn so bó đũa chọn cột cờ.
Hôm nay Ứng Vô Hoặc mặc bộ y phục Thánh t.ử của t.ử Cửu Kiếm Sơn, một lam trắng, khi xuất hiện sương tuyết lượn quanh, gương mặt tuấn tú vô cùng nổi bật, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm khác thường, dường như chẳng hề chút d.a.o động cảm xúc.
Tịnh Minh thì khoác lên bộ y phục Phật tử, đúng , skin giới hạn trở , mỉm khẽ mở lời: “A di đà Phật, bần tăng kính chào các vị sư thúc sư bá.”
Tục ngữ câu vì lụa lúa vì phân, vốn dĩ nhan sắc, thực lực lẫn khí chất của bọn họ đều thăng cấp diện, vài năm mới mặc y phục cũ, quả thực khiến chói mắt.
“Chói mắt quá! Suýt nữa thì mở nổi mắt luôn ! Sao ánh hoàng kim lấp lánh thế !”
Ồ, hóa là Kim Thánh Phỉ đang phía . Bộ y phục hoa lệ từ chất liệu gì mà tỏa hào quang bốn phía, còn chói chang hơn cả ánh mặt trời.
Y phục Ngu Vô Tâm dường như cũng cùng loại, một xanh biếc như bức tranh thủy mặc sơn thủy. Bản vốn sở hữu tướng mạo mị hoặc của giống đực, lúc mặc bộ y phục càng toát lên phong thái phong nhã.
Bất tri bất giác, tất cả những đứa trẻ của Thiên Kiêu Đoàn đều thể một gánh vác đại cục.
“Hai vị sư điệt, các ngươi mặc phô trương như gì?”
Kim Thánh Phỉ tươi chỉ hai phía : “Chuyện còn hỏi ? Bổ sung thêm chút hiệu ứng kỹ xảo cho hai bọn họ vẻ thôi mà.”
Đám đại lão: “...”
Thật... thật là câu trả lời dứt khoát, mang cảm giác ngột ngạt mộc mạc đơn sơ nhưng kém phần chân thành.
Ứng Vô Hoặc ho khan một tiếng, sang Kim Thánh Phỉ: “Đừng ăn hàm hồ.”
Kim Thánh Phỉ chậc một tiếng: “Ngươi thật chẳng thú vị gì cả, nếu là Trì Miểu thì nàng sớm khen ngợi ! Ta tâm như thế cơ mà!”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ngu Vô Tâm cũng liên tục gật đầu: “ thế, ngươi hài lòng thì để ngươi mặc, đổi đầu tiên vẻ.”
Ứng Vô Hoặc ghét bỏ liếc y phục của hai tên dở , thôi, thèm so đo với bọn họ.
Tịnh Minh khẽ động đôi tai lớn, nở nụ đầy ẩn ý:
“Bọn họ tới .”
Đám đại lão ngơ ngác!
“Ai... ai tới thế, đám ngu xuẩn Tiên Minh sắp đ.á.n.h đây ?!”
“Ta còn chuẩn xong mà, đột ngột thế ư? Để nghĩ xem lát nữa nên tự bạo , tự bạo thế nào mới uy lực nhất. Đợi chút, để nghĩ lời trăng trối , cố gắng c.h.ế.t cho mắt một chút!”
“Hừ! Lũ điều , hôm nay nhất định đại sát tứ phương!”
“Các vị sư thúc sư bá chớ nên căng thẳng.”
Mấy lúc mới nghiêm túc trở , về phía các vị đại lão mặt.
Ứng Vô Hoặc nhanh chóng mở lời: “Không kẻ địch, là đồng minh của chúng .”
Đám đại lão mặt đầy mờ mịt: “Đồng minh? Nhân loại chúng mà cũng đồng minh ?”
Bị cô lập ngần năm, đây là đầu tiên bọn họ đồng minh, quả là chuyện hiếm !
Thế nhưng Ứng Vô Hoặc chẳng hề nể nang mà thẳng: “Nhân loại đồng minh, là Trì Miểu đồng minh. Trong thời gian tiến Thiên Bi Động Phủ, nàng một vài chuyện kinh thiên động địa. Còn về việc đồng minh của chúng rốt cuộc là ai... các vị cứ mở cửa xem thử chẳng sẽ rõ ?”
Kim Thánh Phỉ lập tức bổ sung thêm, trong mắt tràn đầy ánh sáng mong đợi: “Nhất định sẽ khiến các ngươi thốt lên một tiếng vãi chưởng, đó đồng loạt kinh ngạc đến ngây !”
Đám đại lão càng tò mò hơn.
Phổ Ninh đại sư : “Mau mở cửa , quý khách tới tương trợ, thể để bọn họ đợi lâu?”
khi cánh cửa lớn mở , thấy những bên ngoài... bọn họ đều hóa đá tại chỗ.