Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 384: Chỉ Có Người Bước Lên Con Đường Này Mới Cần Chuộc Tội
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:36:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trì Miểu xong hai mắt sáng rực: “A đúng , quả nhiên ngươi cũng từng xem !”
“Chưa từng xem.”
Tiên trừ một cách gượng gạo.
Trì Miểu cau mày chút khó hiểu: “ nếu ngươi từng xem, tại phòng ngự thức hải của là Heo Peppa?”
Tiên : “Phòng ngự thức hải đúng là do tạo , nhưng cụ thể phương thức phòng ngự là gì sẽ dựa thứ mang cảm giác an nhất trong nhận thức của chính ngươi.”
Trì Miểu sững sờ.
Thứ mang cho nàng cảm giác an nhất là Heo Peppa ư?
À, là lý. Năm đó khi nàng giường bệnh vì Diêm La Ách Chú, TV luôn chiếu Heo Peppa. Chỉ cần mở mắt thấy nó, là chứng minh ca phẫu thuật của nàng thành thêm một , nàng từ tay Diêm Vương trốn thoát thêm một phen.
Cho nên Heo Peppa quả thực là sự tồn tại mức độ an cao nhất trong tiềm thức của nàng.
Tất nhiên, là một đứa trẻ mồ côi, kiếp Trì Miểu chẳng tiền đóng viện phí, sở dĩ thể phẫu thuật là vì nàng sống nên tự nguyện thử t.h.u.ố.c cho bệnh viện mà thôi.
Có điều cuối cùng nàng vẫn c.h.ế.t.
Sau khi tất cả những điều , trong lòng Trì Miểu vẫn cảm thấy ấm áp lạ kỳ. Nàng Tiên mặt: “Ta hết thắc mắc .”
Tiên chớp chớp mắt: “Không còn một chút nào nữa ?”
Trì Miểu: “Thực chỉ cần rõ là ai, gì là , những thứ khác cần quá tường tận. Dẫu lựa chọn của mỗi đều thể thế, cũng chẳng ai thể đồng cảm .”
“Thế nên dù còn câu hỏi nào khác , những điều đó cũng chẳng còn quan trọng nữa.”
Tiên xong câu của Trì Miểu thì rưng rưng nước mắt, mũi cay cay hít một , nuốt luồng chua xót lồng ngực, khiến lòng nàng ấm áp xao xuyến.
Cho đến khi chiếc kim đ.â.m sâu trong lồng n.g.ự.c bao nhiêu năm qua nhổ , nàng mới khẽ thở một ngụm trọc khí: “Chẳng trách cuối cùng Giáng Nguyệt chọn ngươi, ngươi quả thực thích hợp hơn để trở thành Tiên đời mới.”
Trì Miểu tuy chuyện nhỏ thì cà lơ phất phơ, chuyện lớn cũng chẳng khiến bớt lo.
Thế nhưng nàng luôn sở hữu sức mạnh chữa lành khác, chữa lành thế giới mấy .
Loại sức mạnh mới chính là thứ mà thế giới mục nát đang cần.
Chẳng trách Giáng Nguyệt , Trì Miểu ẩn chứa vô hạn khả năng.
Tiên khẽ rủ mi, đáy mắt dịu dàng: “Như thể an tâm rời .”
Trì Miểu đối với mấy cái phân đoạn thế thật quá quen thuộc, một lạ hai quen. Trừ cảm giác thương cảm , nàng lập tức giơ tay kiểu Nhĩ Khang hét to một tiếng:
“Khoan ! Ngươi đừng vội!”
Tiên: “Ngươi còn điều gì ?”
Trì Miểu: “Ngươi để truyền thừa hẵng chứ! Ngươi chẳng để gì thì chẳng toi một chuyến ?!”
Trái tim đang treo lơ lửng của Tiên rốt cuộc cũng c.h.ế.t chốn dung . Dịu dàng lương thiện, thậm chí tính cách phần nhu nhược như nàng lúc cũng cạn lời nhắm nghiền mắt : “...”
Thời điểm cần học cách kiên cường.
Tiên khẽ c.ắ.n răng, cơ mặt cứng đờ mở miệng: “Ngươi cần lo lắng, những thứ đều chuẩn sẵn ... Đây là át chủ bài lớn nhất để ngươi đối kháng với Vạn Vật Chi Nghiệt, thể quên chứ?”
Trì Miểu thở phào nhẹ nhõm, nhưng bắt đầu tò mò, đôi mắt lấp lánh ánh sáng mong đợi: “Vậy rốt cuộc đó là cái gì thế?”
Tiên mỉm : “Cái ... đợi ngươi nhận truyền thừa sẽ hiểu thôi.”
Trì Miểu nheo mắt , cảm giác quen thuộc mãnh liệt kèm theo một dự cảm chẳng lành ập đến.
“Không bày trò thí luyện gì cho đấy chứ?”
Tiên: “Hửm? Ngươi cũng hiểu chuyện phết nhỉ.”
Trì Miểu hít sâu một : “Không chứ... Sao nào chút truyền thừa cũng thí luyện hả!”
Coi nàng là trâu là ngựa thuần túy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-384-chi-co-nguoi-buoc-len-con-duong-nay-moi-can-chuoc-toi.html.]
Bảo là để cho nàng, kết quả ai nấy đều bảo thủ thế, ai vô điều kiện tặng quà cáp lớn cho nàng ?
Tiên dở dở , đó lấy tay che mặt một hồi lâu mới mở lời:
“Không ngươi thế của hệ thống ?”
Trì Miểu: “Ta lừa gạt nó mà ngươi cũng tin ?”
Cẩu Sử Hệ Thống: “Hả?!”
Tiên: “... Được .”
Nàng thực sự ngờ những lời cảm động rơi nước mắt đều là lừa phỉnh , diễn xuất của Trì Miểu đúng là đỉnh thật.
Cẩu Sử Hệ Thống suýt thì ngất .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Rốt cuộc cái gì mới là thật? Cái gì mới là thật chứ!
Ánh mắt Tiên rũ xuống, khẽ thở dài, trong lời mang theo chút bi thương: “Không vì để thí luyện, cũng để kiểm tra, mà là vì đây là việc ngươi bắt buộc để nhận phần truyền thừa .”
“Ngươi ngẩng đầu xem, thể thấy gì?”
Trì Miểu ngẩng đầu , thực phía chẳng biến hóa gì, nếu nhất quyết , thì chính là... thi cốt la liệt khắp nơi.
Nỗi bi lương và oán niệm ngút trời.
Tiên mím môi, giọng nhàn nhạt: “Nếu nhờ Giáng Nguyệt xuất hiện, một trong họ sẽ tan thành mây khói, đến một mẩu xương cũng chẳng còn, thậm chí phơi thây nơi hoang dã. Ta thể đ.á.n.h thức linh hồn của họ, một mặt là do quả thực năng lực , mặt khác là vì... bọn họ đều c.h.ế.t trong oan ức, ngậm hận mà lìa đời.”
“Hồn phách của họ bám xương cốt, lâu ngày thể giải thoát.”
“Hết thế hệ đến thế hệ khác của chúng , mỗi một đời đều lập vô chiến công hiển hách, nhưng cuối cùng rơi kết cục thê t.h.ả.m thế , thậm chí chẳng ai nhớ đến... ngay cả một tấm bia mộ cũng .”
“Còn thì ? Ta cũng còn nhiều thời gian để bọn họ an táng, dựng bia, thậm chí cách nào tự chôn cất, lập bia cho chính .”
“Cho nên chúng vẫn luôn đợi ngươi, đợi một thể xoa dịu oán niệm nơi sâu thẳm linh hồn của chúng .”
“Tương ứng với điều đó, chôn cất bọn họ thì sẽ nhận truyền thừa của họ. Vạn kiếp mở đường... đây chính là con đường mà chúng trải .”
“Ai chôn cất khô cốt, đó sẽ trở thành kẻ cất bước con đường .”
Đôi mắt Tiên ngập tràn nỗi bi ai và đau xót, nỗi buồn man mác quanh quẩn nơi đây, từng chút một chạm trái tim Trì Miểu, khiến tim nàng hẫng mấy nhịp, trống rỗng đến mức chẳng thốt nên lời.
Nhìn những mảnh hài cốt rải rác khắp nơi, tuyệt đại đa chỉ là một trong 206 mảnh xương cơ thể.
Bọn họ đưa đến đây, một mặt là để lưu truyền thừa, mặt khác... là vì họ cũng linh hồn tàn khuyết của yên nghỉ.
Đây là một yêu cầu quá đáng, ngược , nó vô cùng đơn giản.
Đơn giản đến mức dẫu truyền thừa, Trì Miểu cũng sẽ dùng đôi bàn tay của từng chút một tìm một nơi an nghỉ ngàn thu cho từng mẩu xương thịt, cho từng kiếp chuyển thế.
Cho dù nàng vẫn còn việc hệ trọng .
con khi bước đường, thể quên mất con đường qua.
Bọn họ đang bước trong một hẻm núi, lối sống ở phía vết nứt gãy, vì thế bọn họ mới lớp ngã xuống lớp kế tiếp, dùng t.h.i t.h.ể đắp nên một con đường, chỉ vì đến hy vọng và sinh cơ.
Đến mức bọn họ ngay cả tư cách an nghỉ cũng .
Người bước lên con đường , chắc chắn sẽ dẫm lên t.h.i t.h.ể của bọn họ.
Trì Miểu mím môi gì.
Tiên khẽ cụp mắt, hàng mi che phần lớn cảm xúc.
“Nếu ngươi , thực cũng cách để ngươi trực tiếp nhận cơ duyên của , điều khó, chỉ là... chuộc tội mà thôi.”
Trì Miểu vẫn gì, chỉ lặng lẽ xổm xuống, dùng thể phàm trần linh lực bắt đầu bới đất mặt đất.
Nàng :
“Chỉ bước lên con đường mới cần chuộc tội.”