Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 382: Nơi Đây Là Tiên Đình

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:36:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ta xin .”

 

Trì Miểu cúi đầu với thái độ vô cùng thành khẩn. Chuyện quả thực cũng thấy hổ, rõ ràng chiếc đầu lâu pha lê đầu tiên nàng bắt chuyện trong đám xương cốt ở đây, mà rốt cuộc bỏ quên mất việc tìm tên cho nó.

 

Trì Miểu hỏi: “Ngươi thấy tên của cuộn trục ?”

 

Đầu lâu pha lê lắc lắc chiếc đầu, buồn bã : “Không , đó tên của .”

 

“Vậy ngươi qua bên xếp hàng?”

 

Đầu lâu pha lê: “Không xếp hàng, chỉ là thấy đều vội quá, nên cứ nhường vị trí của cho họ. Nhường qua nhường cứ tụt ở cuối cùng mãi, đó ngươi tuyên bố đại công cáo thành luôn.”

 

Trì Miểu: “…”

 

Trong sự hoang đường phảng phất một chút hợp lý đến lạ kỳ.

 

Quả hổ là chuyển thế của nàng, đôi khi hành xử trừu tượng đến mức ngay cả bản nàng cũng chẳng thể hiểu nổi.

 

Thế là Trì Miểu khoanh chân xuống, lấy Thiên Giám hắng giọng một tiếng: “Ngươi ngay ngắn .”

 

“Ta đến cái m.ô.n.g còn chẳng thì kiểu gì? Ta chỉ còn mỗi cái đầu thôi mà.”

 

Trì Miểu trầm mặc giây lát, cảm thấy lời cũng lý phết.

 

“Vậy ngươi thẳng ở đó .”

 

“Ờ.”

 

Sau khi đầu lâu pha lê dựng thẳng lên, Trì Miểu liền chĩa Thiên Giám về phía nó, kích hoạt Hoàng Kim Đồng của , trong lòng thầm niệm: Hãy cho phận của khối đầu lâu mặt rốt cuộc là ai.

 

Thế nhưng… nếu gì bất ngờ thì biến cố xảy .

 

Thông tin hiển thị trong Hoàng Kim Đồng là một đống dấu chấm hỏi to đùng.

 

[???]

 

Thiên Giám cũng liên tục hiện lên các ký tự hỗn loạn.

 

Trì Miểu giật kinh hãi, sắc mặt trở nên khó coi: “Chuyện … là đây.”

 

Đầu lâu pha lê chút căng thẳng: “Sao thế hả?”

 

Trì Miểu lắc đầu: “Không gì, ngươi yên thêm một lát nữa , bên thể gặp chút trục trặc, để thử xem.”

 

Thế là Trì Miểu dùng Hoàng Kim Đồng trừng mắt đầu lâu pha lê, nàng trừng! Nàng trừng! Nàng trừng trừng trừng!

 

Dùng Thiên Giám quét lên đầu lâu pha lê, nàng quét! Nàng quét! Nàng quét quét quét!

 

trừng đến mức mỏi nhừ cả mắt, quét đến mức giữa trung tâm Thiên Giám bỗng nhiên bùng lên một ngọn lửa.

 

“Vãi chưởng?!”

 

Đây là bảo bối đấy, tuyệt đối thể để nó cháy rụi như thế !

 

Thế là Trì Miểu nhanh trí, vồ lấy bùn đất và sỏi đá đất ném túi bụi lên Thiên Giám, nhanh dập tắt ngọn lửa .

 

vấn đề ập tới.

 

Nàng mang vẻ mặt khó hiểu về phía đầu lâu pha lê: “Có vấn đề… Rất vấn đề.”

 

“Hả?” Đầu lâu pha lê càng thêm căng thẳng, “Ta… Có gây thêm phiền phức cho ngươi ?”

 

Trì Miểu lắc đầu: “Không, là do thế nào cũng phận của ngươi. Chuyện chỉ thể xảy ở hai khả năng. Khả năng thứ nhất… ngươi phế đến mức để bất kỳ dấu vết nào trong dòng lịch sử, chẳng ai thèm sách ghi chép về ngươi cả!”

 

Đầu lâu pha lê sốc đau lòng: “Cái gì? Mất mặt đến thế cơ ?!”

 

Đừng mà!

 

Mọi ở đây đều là xương pha lê cả, chỉ nó phế vật như thế thì ngại c.h.ế.t !

 

Trì Miểu: “Ngươi đừng cuống, vẫn còn một khả năng khác.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Đầu lâu pha lê: “Ta… Ta vội, ngươi ! Ta đang đây!”

 

Trì Miểu: “Thân phận của ngươi ngầu lòi bá đạo đến mức đủ quyền hạn để xem, những thứ bảo bối dám mạo phạm ngươi!”

 

Đầu lâu pha lê: “Còn cả chuyện như nữa ?”

 

nếu chiếu theo những gì ngươi lúc , thì tất cả những ở đây đều là tiên cả, cõi đời chẳng lẽ còn sự tồn tại nào lợi hại hơn cả tiên nhân ?”

 

Khái niệm của nó thực mơ hồ , nhưng một ngày một đêm ở cùng , những lời Trì Miểu và việc nàng truyền tải cho bọn họ nhiều thông tin.

 

Một câu vô tình của đầu lâu pha lê khiến Trì Miểu rơi trầm tư.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-382-noi-day-la-tien-dinh.html.]

Sự tồn tại còn lợi hại hơn cả tiên nhân ?

 

Hình như… ?

 

Bất chợt, Trì Miểu như khai sáng, hai mắt trợn tròn, hít sâu một chỉ tay đầu lâu pha lê: “Ta hiểu ! Ta hiểu !”

 

Nỗi vui sướng của Trì Miểu hiện rõ mồn một gương mặt, nàng chằm chằm đầu lâu pha lê đ.á.n.h giá một hồi, cho đầu lâu pha lê cũng thấy ngượng ngùng theo.

 

“Ấy dà… Ngươi gì thế hả, ngại c.h.ế.t .”

 

Trì Miểu chỉ đầu lâu pha lê: “Ngươi chính là Tiên!”

 

Đầu lâu pha lê: “Ta mà.”

 

Nó là tiên, nếu thì nó cũng là xương pha lê chứ?

 

“Không, ngươi hiểu ý .” Trì Miểu hiểu sai ý, liền giải thích thêm một nữa: “Ý của là, ngươi là Tiên, từ “Tiên” ở đây là tên gọi của ngươi, chứ về cảnh giới!”

 

“Ngươi chính là Vạn Tiên Chi Tổ, Sơ Đại Thiên Đạo: Tiên!”

 

Nhất định là như sai , nếu thì nàng chẳng thể tra chứ?

 

Phải rằng, xét theo ý nghĩa nghiêm ngặt thì Tiên cũng chỉ là một trong các kiếp chuyển thế của bọn họ mà thôi.

 

Chỉ điều nàng là sơ đại, sức mạnh của nàng chỉnh và cường đại hơn nhiều.

 

Nếu vì nguyên nhân thì tại những khác đều tra , duy chỉ mỗi nàng thể?

 

Đầu lâu pha lê ngây , lẩm bẩm lặp từng lời của Trì Miểu:

 

“Ta là… Tiên ?”

 

“Vạn Tiên Chi Tổ? Sơ Đại Thiên Đạo?”

 

Vào khoảnh khắc , khí tức nó bỗng trở nên vô cùng nồng đậm, thậm chí còn kéo theo cả Táng Tiên Mộ Địa xung quanh ngập tràn linh lực dồi dào!

 

Nơi mi tâm của đầu lâu pha lê b.ắ.n những luồng hào quang bảy sắc rực rỡ, ánh sáng chói lọi muôn phần, mà đầu lâu pha lê ở ngay chính giữa quầng sáng thì đau đầu như nứt toác .

 

“A a a a a a! Đau quá… Đau quá mất!”

 

Cảm giác như chiếc đầu lâu dùng sức cạy mở , nhét bộ những thông tin vượt quá dung lượng vốn bên trong, đau đến mức nổ tung!

 

Sau cơn đau đớn dữ dội, giọng của đầu lâu pha lê dần dần bình lặng trở , và tiếp nối đó chính là…

 

Toàn bộ những khúc xương pha lê trong Táng Tiên Mộ Địa đều bắt đầu phát ánh sáng hòa cùng với nàng . Những luồng sáng rực rỡ sắc màu dần dần đ.á.n.h lừa thị giác của sinh linh, hội tụ thành một bóng hình nhân ảnh.

 

Người đó vận một bộ y phục màu trắng, dung mạo cũng giống hệt như Trì Miểu, toát một luồng khí tức thuần thiện, hòa hợp lạ kỳ, tựa như vạn vật đều thể nàng bao dung, thứ đều thể nhận sự đáp của nàng.

 

Bên cạnh nàng ráng mây ngũ sắc lượn lờ, ai thể thấu thực lực rốt cuộc thâm sâu đến nhường nào. Tất cả những khúc xương xung quanh đều mất màu sắc lấp lánh, biến thành màu xám trắng tầm thường, một thậm chí còn bắt đầu xuất hiện dấu hiệu mục nát!

 

Trong mắt nàng ngấn lệ, từng giọt từng giọt rơi xuống mặt đất. Tiếng nức nở của phụ nữ xen lẫn nỗi bi thương vô tận, thậm chí còn lây lan sang cả đất trời, khiến khí ngập tràn mùi vị của đớn đau và dằn vặt tội .

 

“Ta nhớ … Ta nhớ tất cả .”

 

Nàng về phía Trì Miểu, từng bước từng bước tiến mặt Trì Miểu, như ảo như ảnh, như thực như hư, tựa một sự tồn tại chẳng ai thể nắm bắt tường tận.

 

Nàng vươn hai tay nắm lấy tay Trì Miểu, khẽ :

 

“Ta là… Tiên.”

 

“Đây chính là tên của .”

 

“Giáng Nguyệt vượt qua dòng thời xa xôi trở về đúng ngày vẫn lạc năm đó, lập một ước định với , đó cũng là một cuộc giao dịch.”

 

“Tỷ cho thấy kết cục bi t.h.ả.m của các đời chuyển thế, một kiếp nào thể sống thọ, dẫu là Đạo Tổ Lê U… cũng chỉ sống hơn hai trăm năm ngắn ngủi.”

 

“Thế nên đồng ý với giao dịch của tỷ …”

 

“Nơi … Táng Tiên Mộ Địa ? Không… Đây là Táng Tiên Mộ Địa.”

 

“Nơi đây là chốn từng sinh sống, cũng là nơi chôn cất tất cả chúng , nơi chính là… Tiên Đình.”

 

Lời tác giả:

 

Cuối cùng cũng tới 800 ngàn chữ !

 

Tiết lộ chút kế hoạch của cuốn sách cho nhé, truyện sẽ thành ở mốc 1 triệu chữ, phần chính văn sẽ xấp xỉ 1 triệu chữ, tầm 900 ngàn chữ gì đó,

 

Còn sẽ thêm ngoại truyện cho đủ 1 triệu chữ.

 

Sau đó ở cuốn sách mới, dự định sẽ tự thưởng cho một bộ song nam chủ vô hạn lưu sảng văn (ai hứng thú thể bỏ qua nhé!).

 

Còn về món quà bất ngờ 1500 tệ hứa đó, chắc vài ngày tới là thể bật mí ! Hy vọng thể đồng hành cùng cuốn sách đến tận chương cuối cùng, giải tán nào!

 

 

Loading...