Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 379: Họ Đến Đón Ta Rồi
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:36:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiếm quang của Nhân Quả Kiếm ngừng phóng đại giữa trung, cho đến khi chọc thủng trời cao thì hóa thành một làn sóng gợn rực rỡ vô ngần, lan tỏa và bao trùm bộ Diệu Hoa Châu!
Cả Diệu Hoa Châu đều cảm nhận một d.a.o động vô cùng khủng khiếp, mà d.a.o động thậm chí còn ảnh hưởng tới cả phía tầng trời Diệu Hoa!
Sắc mặt Thương Sinh Chi Nghiệt cực kỳ khó coi, trơ mắt luồng kiếm quang c.h.é.m đứt nhân quả!
“Không… Không thể nào!”
Ả điên cuồng ngăn cản, nhưng sức mạnh ấp ủ suốt ngàn năm chỉ vì một khắc hôm nay, thể dễ dàng phá hủy như ?
Trong cõi vô hình, ả còn cảm nhận tác động gì tới Diệu Hoa Châu nữa!
Số lượng linh lực khổng lồ mà ả từng hấp thu tại Diệu Hoa Châu cũng đang bóc tách khỏi cơ thể với tốc độ khó tin, lũ lượt trở về với mảnh đất …
Kiếm quang x.é to.ạc bầu trời thành một khe nứt khổng lồ tựa như hẻm núi dựng ngược. Từ bên trong, luồng ánh sáng linh lực nồng đậm đến mức gần như hóa thành thực chất tuôn trào xuyên qua, x.é to.ạc khe nứt.
Kể từ đây, Diệu Hoa Châu c.h.é.m đứt nhân quả, đón ánh thái dương!
Còn vị kiếm tiên áo trắng ngự đỉnh Mật Tông thì đang gầy rộc với tốc độ mà mắt thường cũng thể thấy rõ. Thần thức của ngày một yếu ớt, linh lực dần cạn kiệt, tu vi tụt dốc phanh.
Chân Tiên, Bán Tiên, Đại Thừa kỳ…
Mãi cho đến cuối cùng, biến thành một phàm trần còn lấy nửa điểm linh lực.
Đám Tiên Minh xung quanh từng cố sức ngăn cản , khoảnh khắc vung nhát kiếm cuối cùng mới nhận tình hình chẳng lành, vội vã thi triển bí thuật trốn thục mạng. Thế nhưng vẫn một nửa bỏ mạng ngay tại chỗ.
Nửa còn thì chịu thương thế t.h.ả.m trọng, ít nhất trong bảy ngày tới… bọn chúng chẳng thể mưa gió nữa.
Mà bảy ngày, chính là thời điểm Trì Miểu từng tuyên bố: ngày san bằng Tiên Minh!
Đám Mục Cửu Châu vội vàng lao lên. Lúc họ chẳng còn tâm trí để bận tâm xem Diệu Hoa Châu độc lập linh lực tăng vọt , điều họ quan tâm nhất lúc chính là tính mạng của Thiên Lạc Quân!
“Tông chủ!”
Thế nhưng khi họ bay tới vùng trời phía Mật Tông, Thiên Lạc Quân rơi xuống. Đến khi tìm Thiên Lạc Quân, họ dám tin mặt chính là !
Ngọn đèn cạn dầu, khô quắt tựa khúc gỗ mục, trong tay vẫn cắm chặt thanh kiếm rực rỡ sắc màu xuống mặt đất.
Duy chỉ đôi mắt là vẫn sáng ngời và kiên định, từng hối hận dù chỉ nửa phần.
“Kể từ nay về , Diệu Hoa Châu độc lập khỏi vạn giới, còn chịu sự quấy nhiễu của lục đạo nữa.”
“Tất cả những điều chính là đại cục ngàn năm của Mật Tông !”
“Chúng … đoạt chúng sinh từ trong tay Thiên Đạo!”
“Ha ha ha ha…”
“Khụ khụ khụ…”
Người cất tiếng to đầy thỏa mãn, nhưng nụ quá đỗi phóng khoáng khiến xác cực kỳ suy kiệt lúc thể chống đỡ nổi.
Đại sư Phổ Ninh cung kính cúi , lấy một viên ngọc nhỏ bằng vàng lấp lánh: “A di đà phật, trong tay lão nạp một viên Phật Tổ xá lợi, đồn là do đắc đạo chi Phật tọa hóa lưu , thể khiến c.h.ế.t sống , cải t.ử sinh, ngài hãy dùng .”
Thiên Lạc Quân lắc đầu, xua tay: “Ta hết t.h.u.ố.c chữa . Ta đây là đang c.h.é.m đứt nhân quả, là hành vi nghịch thiên, hôm nay còn thể vài câu thế mãn nguyện lắm .”
“Tông chủ…”
Hốc mắt các t.ử Mật Tông cay xè, điều gì đó nhưng sợ quấy rầy Thiên Lạc Quân.
Thiên Lạc Quân về phía Mục Cửu Châu: “Từ nay về , Mật Tông sẽ còn tồn tại nữa. Chuyện chúng cần thành, thế hệ t.ử các ngươi cần mang bất kỳ gánh nặng nào nữa. Sau các ngươi gì thì , gia nhập tông môn nào cũng , nhưng dẫu các ngươi cũng xuất từ Mật Tông, vạn chuyện tổn hại đến thể diện của tông môn.”
“Có điều… chẳng thể quản các ngươi nữa .”
“Quản … Ngài vĩnh viễn vẫn quản chúng con.”
Các t.ử Mật Tông thành tiếng, nhưng cũng hiểu rõ lúc Thiên Lạc Quân đang dặn dò di ngôn.
Họ dám để lộ cảm xúc quá mức, dám nhiều bừa, bởi nếu quấy rầy tông chủ, khiến kịp trăn trối hết lời thì họ sẽ ôm hận cả đời.
Thiên Lạc Quân tiếp:
“Các ngươi hãy thu thập linh hồn nơi , đợi khi Thánh nữ xuất quan thì giao cho con bé, Cửu Kiếm Sơn cần một lượng lớn linh hồn cường giả để tái thiết.”
“Vâng!”
Thiên Lạc Quân thở một , hít một , sang đại sư Phổ Ninh bên cạnh, giọng yếu trông thấy, cũng xen lẫn nhiều nỗi đớn đau hơn:
“Sau , Diệu Hoa Châu thuộc về các ngươi . Nơi đây sẽ đón chào một thời kỳ cường thịnh từng , tuy mắt vẫn thể thành tiên, nhưng xin hãy tin tưởng Trì Miểu… Con bé chính là hy vọng của tất cả.”
“Sẽ một ngày con bé thiện bộ quy tắc của Diệu Hoa Châu, hơn nữa… giúp cho mỗi một đều tư cách thành tiên.”
“Con bé là mấu chốt của tất cả chuyện, nhưng nó còn đầy hai mươi tuổi, hãy chăm sóc cho nó…”
Đại sư Phổ Ninh trịnh trọng gật đầu: “Ngài yên tâm, con bé gọi một tiếng nghĩa phụ, tự nhiên sẽ đối đãi với nó như con gái ruột, chăm sóc chu đáo chút tì vết.”
Thiên Lạc Quân mỉm , rốt cuộc cũng thể trút bỏ gánh nặng trong lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-379-ho-den-don-ta-roi.html.]
Người ngước lên bầu trời, khóe mắt bỗng rơi lệ.
Người khẽ :
“Sư bọn họ tới đón .”
Sau đó, từ từ khép mắt , thở ngừng hẳn, kết thúc cuộc đời tại Mật Tông trong hình hài khô héo tựa cành cây mục.
Câu chuyện về Mật Tông cuối cùng hạ màn.
Mọi mặt ai cất lời, chỉ dùng sự im lặng trang nghiêm nhất để tiễn đưa đoạn đường cuối cùng.
Sau , Trì Miểu dựng nên một vùng Nhân Quả Đảo tại nơi đây, đảo bốn pho tượng, lượt mang tên Hỷ, Nộ, Bi, Lạc.
Để tưởng nhớ Mật Tông tứ tử, bốn vị hùng đoạt chúng sinh từ tay Thiên Đạo.
Dĩ nhiên, đó đều là chuyện của .
…
Hiện tại Trì Miểu vẫn đang ở trong một gian vô cùng đặc biệt.
Nơi đây linh lực cạn kiệt đến cùng cực, buốt lạnh, t.ử khí cùng oán khí gần như ngút trời, nàng hôn mê một lúc lâu.
“Ký chủ! Ký chủ mau tỉnh !” Cẩu Sử Hệ Thống lo lắng đến phát điên, bởi vì cái nơi quỷ quái … đáng sợ quá mất!
Nó thể cảm nhận một cảm giác quen thuộc mãnh liệt, đồng thời cũng cảm nhận một nỗi sợ hãi và bi thương từng .
Trì Miểu đang bất tỉnh, nó đương nhiên sợ c.h.ế.t khiếp.
Dường như tiếng gọi ngừng nghỉ của nó phát huy tác dụng, mi mắt Trì Miểu rốt cuộc cũng động đậy, nàng đưa hai tay ôm chặt lấy vai : “Lạnh quá.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Ký chủ, rốt cuộc cô cũng tỉnh !”
Trì Miểu cố sức mở mắt, khẽ rên một tiếng ngơ ngác quanh: “Đây là thế , lạnh tối.”
Không đúng nha… Nàng là tu sĩ Hóa Thần kỳ , cái lạnh thông thường thể cảm nhận chứ?
Xung quanh cũng thấy băng tuyết bao phủ, lạnh đến mức ?
Sau đó Trì Miểu kinh ngạc phát hiện tu vi của biến mất sạch sành sanh.
“Mẹ kiếp, đây là cái chốn nào ?!”
“Sao tu vi của bay màu hết , thế thì lát nữa đ.á.n.h Tiên Minh kiểu gì, lỡ c.h.é.m gió tung trời cơ mà!”
Mọi ơi ai hiểu thấu nỗi đau ?!
Chẳng lẽ nàng sắp nếm mùi màu thất bại ?
Không thể nào, thể nào nhỉ?
Trì Miểu đưa tay xoa cằm trầm tư giây lát: “Ta đột nhiên nảy một ý kiến .”
Cẩu Sử Hệ Thống ngơ ngác: “Cô… cô thử xem?”
Trì Miểu: “Ta c.h.ế.t luôn ở đây, ai phát hiện là khỏi ngoài mất mặt.”
Cẩu Sử Hệ Thống: “…”
Nụ là một nét lịch sự, cũng là một lời cảnh cáo.
Trì Miểu nhíu mày: “ mà rốt cuộc đây là thế?”
Thực nàng cũng hiểu nôm na là chỉ tạm thời mất tu vi trong gian mà thôi, nên mới tấu hài chút đỉnh để xua tan bầu khí căng thẳng.
Dù cùng lắm thì nàng chui quan tài băng phong đợi hồi sinh là xong.
Làm mà, đường lui thì thiếu gì.
Cẩu Sử Hệ Thống: “Đây chắc là Táng Tiên Mộ Địa mà Giáng Nguyệt nhắc tới , nhưng rốt cuộc là chôn vị tiên nào thế nhỉ?”
Trì Miểu bỗng nhiên dừng bước.
Trên mặt nàng nở một nụ gượng gạo nhưng kém phần lịch thiệp.
“Ta đây là Táng Tiên Mộ Địa .”
Cẩu Sử Hệ Thống ngớ : “Sao cô ?”
“Ngươi xuống chân .”
Cẩu Sử Hệ Thống một cái, lập tức phát tiếng thét chói tai kinh hoàng trong đầu Trì Miểu:
“A a a a a a a a a!”