Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 377: Nhân Quả Kiếm
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:36:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giáng Nguyệt trực tiếp trả lời câu hỏi của Trì Miểu, chỉ lẳng lặng nàng. Tuy dung mạo giống hệt , nhưng nét u buồn toát từ đôi mắt khác biệt.
Nàng : “Ta đưa ngươi đến một nơi, ngươi sẽ hiểu ngay thôi.”
Trì Miểu ngẩn , chút ngơ ngác nghiêng đầu: “Đưa đến một nơi? Đi cơ?”
Giáng Nguyệt mím môi cất lời: “Táng Tiên Mộ Địa.”
Dứt lời, ngọn lửa của ba ngàn ngọn đèn xung quanh đồng loạt bùng cháy dữ dội hơn.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Phía căn phòng, giữa trần nhà bằng đồng xanh bỗng nhiên xuất hiện một cánh cửa ánh lửa. Từ bên trong cánh cửa, từng đợt t.ử khí và oán khí nồng nặc ngừng tràn ngoài.
Cẩu Sử Hệ Thống cảm nhận một luồng khí tức quen thuộc từng từ nơi đó, đến mức ý thức cũng run rẩy kịch liệt.
“Ký chủ, mau bên trong... Vào bên trong !”
“Ta thể cảm nhận , bên trong liên quan đến , đó là nơi sinh !”
Đôi mắt Trì Miểu phủ đầy vẻ nghi hoặc, nàng sang Giáng Nguyệt.
Giáng Nguyệt dường như thi triển một loại sức mạnh nào đó, khiến hình vốn mỏng manh của nàng càng thêm phần tái nhợt. Nàng mỉm :
“Vào , bên trong là món quà cuối cùng để cho ngươi, cũng là đoạn đường cuối cùng thể đưa tiễn ngươi.”
“Ta tin chắc ngươi nhất định sẽ hiểu những thứ đó rốt cuộc là gì, và cũng tin rằng cuối cùng ngươi sẽ sự tín nhiệm của bọn họ.”
“Gợi ý cho ngươi: đạo mà tu luyện chính là Thời Không chi đạo. Tuy thành tiên, nhưng trong phi thăng kiếp nhận tiên lực, cũng coi như là một nửa Thời Không Tiên. Sau khi thành việc , chịu thiên khiển, tu vi mất sạch, trở thành một phàm nhân.”
“Đi ... đứa trẻ lựa chọn.”
Giọng của nàng dứt, một lực hút vô hình từ cánh cửa ánh lửa cao liền kéo mạnh lấy Trì Miểu. Oán niệm ngập trời cùng nỗi thống khổ hóa thành thực thể, biến thành những bàn tay khổng lồ lao về phía nàng chộp tới.
Trì Miểu theo bản năng giãy giụa, nhưng nàng chợt thấy biểu cảm của Giáng Nguyệt.
Đó là sự kỳ vọng đặt cược tất cả một ván bài, dường như đem bộ sinh mạng đ.á.n.h cược.
Trì Miểu mím chặt môi, dứt khoát vận chuyển linh lực lao thẳng bên trong cánh cửa.
Ngay khi nàng bước qua cánh cửa ... ảnh của Giáng Nguyệt nhanh chóng trở nên trong suốt, ngày càng mờ nhạt dần.
Nơi khóe miệng nàng vương vệt m.á.u tươi, nhưng trong mắt tràn đầy vẻ tự tin và đắc ý. Nàng về phía cánh cửa ánh lửa, lẩm bẩm:
“Mảnh ghép cuối cùng rốt cuộc cũng khớp , sứ mệnh của cuối cùng cũng thành.”
“Tuy là chiến thắng cùng, nhưng... cảm giác tự tay tạo kẻ thắng cuộc thực sự cũng tồi chút nào.”
“Trì Miểu... đoạn đường còn chỉ thể do chính ngươi tự bước tiếp. Hy vọng ngươi thể hiểu ... con đường tiên đạo mà tạo , rốt cuộc là tạo một vị Tiên như thế nào.”
Nếu chỉ là một vị Tiên tầm thường theo định nghĩa trong miệng thế nhân thì quá đỗi thất bại .
Chỉ khi nào Trì Miểu nhận vị Tiên mà nàng tạo rốt cuộc là loại “Tiên” gì, khi đó Trì Miểu mới thể trở thành chiến thắng thực sự.
Sau đó, ánh mắt nàng quét bên ngoài cất bước rời khỏi căn phòng.
Thiên Lạc Quân cung kính chờ ở bên ngoài từ lâu, trong mắt kìm nỗi xúc động: “Sư tôn, lâu gặp.”
Giáng Nguyệt đứa trẻ do chính tay nuôi nấng, năm xưa còn là một đứa nhóc lóc cầu xin nàng cứu mạng, nay trở thành nhất cường giả của Diệu Hoa Châu, che chở cho mảnh đất suốt bao nhiêu năm qua.
Ánh mắt nàng bất giác trở nên dịu dàng.
“Đã sơ tán bộ bọn họ chứ?”
Thiên Lạc Quân gật đầu: “Vâng, trong vòng trăm dặm quanh Mật Tông... còn của chúng nữa .”
Giáng Nguyệt khẽ gật đầu, đồng thời trong lòng khỏi dâng lên một nỗi xót xa.
“Những năm qua, con vất vả ... Để con và Thiên Nộ hai đứa gánh vác nhiều đến thế.”
Thiên Lạc Quân lắc đầu: “Không vất vả... So với con... sư tôn và các sư cống hiến nhiều hơn gấp bội. Tất cả đều là vì đại nghiệp, ngược con mới là và các sư che chở, sống an nhàn nhất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-377-nhan-qua-kiem.html.]
Giáng Nguyệt khẽ che mặt : “Thực sống sót đến cuối cùng, an nhàn nhất mới là kẻ đau khổ nhất, ?”
Thiên Lạc Quân thuận theo câu để oán thán tủi , chỉ bình thản mở lời:
“Chúng con đều là món đồ chơi trong tay Thương Sinh Chi Nghiệt, chính ả khiến Diệu Hoa Châu biến thành bộ dạng hỗn loạn t.h.ả.m hại như ngày hôm nay, cũng vì ả mà mới xuất hiện Kế Hoạch Trọng Khởi. Bốn chúng con ngay từ đầu là những nạn nhân trong kế hoạch đó, càng thấu hiểu rõ nỗi căm hận . Từ lúc mới nhập môn cho đến tận bây giờ, từng giấu giếm chúng con về mệnh c.h.ế.t con đường , chúng con đều cam tâm tình nguyện.”
“Hiện tại linh hồn của Thiên Nộ sư vẫn đang khổ sở chống đỡ Diệu Hoa Châu, kéo dài thêm một giây là chịu thêm một giây thống khổ.”
“Sư tôn, thực sự vĩnh biệt .”
Giáng Nguyệt gật đầu, khẽ đáp một tiếng: “Ừ.”
Thiên Lạc Quân hề do dự xoay rời . Ngay khi sắp bước khỏi khu vực , phía bỗng vang lên tiếng của Giáng Nguyệt:
“Kiếp với bốn đứa con. Nếu... là nếu như, nếu còn kiếp , nhất định sẽ trở thành một đúng nghĩa.”
Bốn Mật Tông tứ t.ử kể từ ngày bước chân Mật Tông, trong thâm tâm họ ngầm gọi Giáng Nguyệt là .
Từ nhỏ họ là những đứa trẻ nuôi nhốt như gia súc, là ai, cha là ai. Khi Giáng Nguyệt lựa chọn, lớn nhất mới mười tuổi, nhỏ nhất mới lên sáu.
Dù rõ nuôi dưỡng họ vì “tình thương” mà chỉ đơn thuần là cần những kẻ hy sinh thiên phú xuất chúng, họ vẫn một lòng cam tâm tình nguyện, và ngầm hiểu với để Giáng Nguyệt chuyện .
Bốn cứ ngỡ giấu kỹ, nhưng ngờ... hóa vẫn luôn thấu hiểu tất cả.
Người cũng xem họ như những đứa con ruột thịt của .
Năm đó khi Thiên Hỷ sư mất , khi Thiên Bi sư thành tiên hiến tế cũng , khi Thiên Nộ sư vì bảo vệ trung khu Diệu Hoa Châu mà một dựng nên một Diệu Hoa Châu giả tạo, chịu đựng nỗi đau gặm nhấm suốt ngàn năm cũng rơi một giọt nước mắt.
Thế nhưng giờ phút , rốt cuộc thể kìm nén nữa, những giọt lệ thi tuôn rơi.
vẫn đầu , bước vô cùng dứt khoát.
“Vì thương sinh, vì kính yêu...”
“Mật Tông tứ tử, bốn đứa con của ... xin mệnh, quyết phụ lòng mong mỏi.”
Nói xong, bay vút lên trung, trở khu vực trung tâm của Mật Tông.
Hắn giơ cao thanh kiếm trong tay lên.
Thanh kiếm mang tên Nhân Quả Kiếm, rèn đúc từ chính xương sống của bốn vị Bán Tiên tu luyện bốn đại đạo cảm xúc “Hỷ Nộ Bi Lạc”.
Hỷ, Nộ, Bi, Lạc, bốn đại cảm xúc của thế gian, khi hội tụ một chỗ sẽ hóa thành một loại đạo vô cùng đặc biệt: Nhân Quả Đạo.
Thanh kiếm gánh vác sức mạnh vượt qua giới hạn của Diệu Hoa Châu, vượt xa cả thần khí.
Chỉ cần vung một kiếm là thể chặt đứt nhân quả thế gian!
Đồng thời... cũng sẽ rút cạn tất cả của sử dụng.
Cái giá trả cho một kiếm chính là bộ thể xác và linh hồn của một Bán Tiên Chi Cảnh sống suốt hàng ngàn năm như .
Và thứ mà kiếm đổi : chính là bộ Diệu Hoa Châu!
Khoảnh khắc Thiên Lạc Quân nắm chặt Nhân Quả Kiếm, đất trời Diệu Hoa Châu liền phát hồi chuông cảnh báo long trời lở đất nhất suốt hàng ngàn năm qua!
Cùng lúc đó, Thương Sinh Chi Nghiệt vốn mối cảm ứng liền bàng hoàng kinh hãi. Hư ảnh sức mạnh của ả lập tức giáng xuống Tiên Minh, gầm lên lệnh cho bộ Tiên Minh:
“Mau đến Mật Tông, ngăn vung kiếm mau!”
Những tu sĩ từ Hóa Thần kỳ trở lên vốn bước đầu câu thông với trời đất, lúc cũng cảm nhận đất trời đang run rẩy, đang sợ hãi một điều gì đó.
Cảnh giới càng cao, cảm nhận càng sâu sắc.
Chiến Vọng Thiên nghiến chặt răng, điên cuồng lao nhanh về phía Mật Tông.
“Mật Tông... rốt cuộc cái trò gì nữa đây?!”
Tại đến cả bản Diệu Hoa Châu cũng run rẩy sợ hãi thế ?!