Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 376: Truyền Thừa Át Chủ Bài Của Giáng Nguyệt

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:36:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Gương mặt nhỏ nhắn của Trì Miểu hiện lên vẻ hoang mang tột độ, nếu dùng biểu cảm để hình dung thì chính là hình ảnh đứa trẻ đeo kính đang gãi đầu bối rối.

 

“Tạo hệ thống?”

 

Một khái niệm thật mới lạ, đây là đầu tiên nàng thấy.

 

Cẩu Sử Hệ Thống cũng kinh ngạc thốt lên một tiếng: “Á?”

 

Giáng Nguyệt dở dở : “Có cần kinh ngạc đến thế ? Chẳng qua chỉ là tạo một sinh linh đặc biệt mà thôi, nguồn cảm hứng còn do chính Thương Sinh Chi Nghiệt cung cấp cho đấy.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Nàng thể tạo sinh mệnh mới, chẳng lẽ thể?”

 

Trì Miểu ngẩn : “Tỷ cũng lý.”

 

Thế nhưng Ma Tộc dẫu cũng m.á.u thịt, nội tạng, đằng hệ thống chẳng thứ gì cả.

 

Giáng Nguyệt dường như đoán trúng thắc mắc của nàng: “Ngươi cứ coi nó như con giun trong bụng là , tạo thể xác chi cho phiền phức, cũng chẳng cần thiết.”

 

“Năm đó khi phát hiện Vạn Vật Chi Thai, mưu tính bộ chuyện ... Lên kế hoạch cho tất cả những truyền thừa mà , căn cứ theo thực lực và tình cảnh của ngươi để từng bước giao nhiệm vụ, chỉ dẫn ngươi bước con đường chuẩn xác nhất.”

 

“Mặc dù thể dám chắc liệu ngươi thể thành tất cả , nhưng đó là điều duy nhất thể . Rất tuyệt vời là ở mỗi một giai đoạn ngươi đều thành nhiệm vụ vượt mức mong đợi, xuất sắc ngoài dự liệu. Vạn kiếp mở đường, nghịch thiên cải mệnh... Năm xưa Vãng Sinh Kính cũng từng bói cho tám chữ .”

 

“Bởi , bất kể chuyện thành , chí ít cũng bước lên con đường do vạn kiếp trải sẵn .”

 

“Sau khi quyết định ý tưởng đó, liền bắt đầu bày mưu tính kế... Bồi dưỡng Mật Tông tứ tử, để bọn họ tranh thủ thời gian cho Diệu Hoa Châu, đồng thời biến họ thành dẫn đường cho ngươi.”

 

“Tiếp đó, tìm đến Yếm Xu, cùng nàng thương lượng để chung tay bồi dưỡng nên một Chân Tiên!”

 

“Cứ như , chuyện sẽ khống chế trong kế hoạch của nhiều nhất thể... Dẫu cho khả năng thành công vẫn tới một phần chục triệu, nhưng cơ hội dù mong manh đến thì đây cũng là tia hy vọng lật bàn duy nhất của chúng !”

 

Giáng Nguyệt mày rạng mắt , vô cùng tự tin và thỏa mãn. Nàng lấy phận phàm dấn ván cờ, âm thầm đoạt lấy thiên hạ nhằm trảm sát Thiên Đạo!

 

Hôm nay tuy đại nghiệp thành, nhưng suốt chặng đường ẩn nấp trong ý thức của hệ thống để chứng kiến điều diễn Trì Miểu, nàng càng thêm vững tin Trì Miểu thể .

 

Bởi vì Trì Miểu sở hữu tiềm năng vô hạn.

 

Nếu Trì Miểu thể thành, nàng cũng sẽ mượn tay hệ thống phá bỏ phần nguyền rủa do “Tiên” để , tuyên bố con đường vạn kiếp mở đường chấm dứt!

 

Đó chính là lý do nàng sáng lập Mật Tông, đó chính là bộ bố cục của nàng!

 

Lấy thương sinh thiên hạ bàn cờ, nàng chính là cầm cờ!

 

Dùng sức lực của loài sâu kiến để khuấy đảo càn khôn!

 

Trì Miểu giấu nổi vẻ kinh hãi, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, m.á.u huyết sôi trào dứt, nhưng đồng thời cảm nhận một nỗi bi thương: “Nói xong những lời , tỷ cũng sắp biến mất ? Chỉ dựa một ... ngộ nhỡ thì ?”

 

Giáng Nguyệt khẽ nâng mí mắt, ý trong đáy mắt càng thêm sâu đậm: “Thắng bại là chuyện thường tình của binh gia, kẻ dám nhận thua, và ngươi cũng tuyệt đối hề cô độc một .”

 

“Nếu ngươi chỉ nghĩ hệ thống đơn giản như thì ngươi lầm . Thương Sinh Chi Nghiệt tạo Ma Tộc để ngăn chặn chúng lật bàn, việc đó rút cạn phần lớn đạo quy của Diệu Hoa Châu, khiến đạo của Diệu Hoa Châu khuyết thiếu, thể thành tiên.”

 

“Thế nhưng, mối quan hệ giữa Thiên Đạo, thế giới và thương sinh cũng giống như vua của một vương triều đối với đất nước và trăm họ .”

 

“Vua nắm giữ thiên hạ, thiên hạ sinh dưỡng bách tính, bách tính phản bổ cho vua, cả ba cùng hòa hợp cộng sinh. Thương Sinh Chi Nghiệt tham lam ích kỷ, nuốt trọn chín phần linh lực của Diệu Hoa Châu, còn tạo Ma Tộc, điều chẳng khác nào phá vỡ sự cân bằng mỹ, hủy hoại chuỗi sinh thái. Hành vi khiến Diệu Hoa Châu sụp đổ, mỏng manh đến mức ngay cả sức mạnh của tiên nhân cũng thể dung nạp nổi.”

 

“Vị diện chịu chung phận tuyệt đối chỉ một Diệu Hoa Châu. Nàng tạm thời hưởng thụ sự tẩm bổ từ lượng lớn linh lực mang , nhưng hàng ngàn năm cho đến tận hôm nay, vô vị diện đều rơi cảnh cạn kiệt, thể cung cấp thêm linh lực cho nàng , cũng chẳng thể trở thành trợ lực cho nàng nữa.”

 

“Thương Sinh Chi Nghiệt mới thực sự là kẻ cô độc, còn ngươi thì khác.”

 

“Ta hỏi ngươi một câu.” Ánh mắt Giáng Nguyệt trở nên nghiêm túc và đầy mong đợi, “Thương Sinh Chi Nghiệt tạo Ma Tộc còn trả giá đắt bằng việc hủy hoại cả một vị diện, tạo hệ thống, ngươi đoán xem... trả cái giá gì?”

 

Trì Miểu ngẩn , lúc nàng thực sự nghĩ Giáng Nguyệt trả cái giá nào để tạo hệ thống.

 

Thế là Trì Miểu liền sang hỏi Cẩu Sử Hệ Thống: “Tỷ trả giá bằng cái gì?”

 

Cẩu Sử Hệ Thống vốn đang say mê, bỗng Trì Miểu cắt ngang thì ngơ ngác: “Làm ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-376-truyen-thua-at-chu-bai-cua-giang-nguyet.html.]

Trì Miểu: “Bản ngươi tạo thành từ cái giống gì mà ngươi còn ?”

 

Cẩu Sử Hệ Thống: “...”

 

Mắng bẩn thỉu thật đấy.

 

Giáng Nguyệt màn tương tác của bọn họ chọc cho lớn.

 

Nàng gợi ý: “Câu hỏi liên quan mật thiết đến truyền thừa cuối cùng để cho ngươi đấy.”

 

Trì Miểu liền vểnh cả tai lên.

 

Truyền thừa cuối cùng mà Giáng Nguyệt để cho nàng?

 

“Hóa truyền thừa là hai chúng đây buôn dưa lê ?”

 

Một câu của Trì Miểu suýt chút nữa khiến phòng tuyến tâm lý của Giáng Nguyệt sụp đổ. Hình tượng của nàng suýt thì vỡ tan tành, tức đến mức run rẩy nghiến răng, nắm chặt hai nắm đấm.

 

“Trông giống kẻ đáng tin cậy đến thế ? Nhịn nhục suốt bao lâu, mưu tính hơn ngàn năm, đem cả con đường vạn kiếp một ván cược, cuối cùng truyền thừa át chủ bài trao cho ngươi là c.h.é.m gió ở đây chắc?!”

 

là tức đến hộc máu.

 

Trì Miểu cảm thấy đây là chỉ thông minh của tụt dốc t.h.ả.m hại nhất, buột miệng hỏi một câu từ tận đáy lòng: “Hả? Hóa ... Chúng đây c.h.é.m gió nãy giờ, thế mà là truyền thừa ?”

 

Hả? Hóa ?

 

Câu như ghi âm phát phát trong đầu, khiến Giáng Nguyệt nghẹn họng chỉ gào lên một tiếng tuyệt vọng.

 

Người ! Kéo cái đồ dở ngoài! Đổi đứa khác đây!

 

Giáng Nguyệt nở nụ vô cùng gượng gạo: “Chuyện thì khác gì việc món ăn át chủ bài trong ngự yến hoàng gia là một bát cơm trắng chứ?”

 

Trì Miểu: “Cơm trắng dẫu cũng ăn no bụng , đằng của tỷ cùng lắm chỉ tính là đĩa hạt dưa thôi.”

 

Phụt!

 

Giáng Nguyệt chịu nổi nữa , một tàn hồn như nàng suýt chút nữa thì tức đến thổ huyết.

 

Nàng Trì Miểu, loay hoay tạo dáng vẻ uy nghiêm một hồi lâu mới khôi phục trạng thái, cất lời: “Truyền thừa để cho ngươi đương nhiên sẽ đơn giản như thế. Ngươi hãy kỹ xung quanh đây những thứ gì, cho .”

 

Trì Miểu chu môi, sang trái ngó sang .

 

“Xung quanh chẳng chỉ là mấy ngọn mệnh đăng thôi ?”

 

Giáng Nguyệt: “Vậy những ngọn mệnh đăng điểm gì đặc biệt?”

 

Trì Miểu khẽ nhíu mày, mệnh đăng thì gì đặc biệt chứ?

 

Mệnh đăng chẳng là vật phản ánh tình trạng sinh mệnh của một ? Có thể điểm gì đặc biệt :

 

Khoan !

 

Đã là phản ánh tình trạng sinh mệnh của một , thì ngọn mệnh đăng sáng lên đáng lẽ chỉ một ngọn mới chứ? Tại ... ba ngàn ngọn đèn cùng sáng rực lên thế ?

 

Tất cả cùng sáng lên đồng nghĩa với việc:

 

Tất cả đều còn sống?!

 

Các chuyển thế của nàng, bộ đều còn sống?!

 

Làm thể như thế ?!

 

Trì Miểu mang vẻ mặt thể tin nổi về phía Giáng Nguyệt, ngây hồi lâu mới bàng hoàng thốt lên câu hỏi:

 

“Tỷ... Năm đó, thời gian cuối cùng , rốt cuộc tỷ những gì?!”

 

 

Loading...