Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 373: Diêm La Ách Chú, Lai Lịch Quá Khủng
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:36:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe câu trả lời của Trì Miểu, Giáng Nguyệt rõ ràng im lặng một lúc. Đôi mắt nàng như , long lanh và vô cùng sống động.
Nàng khẽ đáp: “Phải.”
Trì Miểu cảm giác nổi hết cả da gà, theo bản năng đưa hai tay lên xoa xoa bả vai, trừng mắt Giáng Nguyệt, nửa ngày trời thốt nên lời.
Mẹ nó chứ!
Vãi cả chưởng!
Bọn họ thế mà là Sơ Đại Thiên Đạo ư?!
Giáng Nguyệt dở dở nhưng cũng phiền Trì Miểu. Nàng hiểu rõ lượng thông tin khổng lồ và kinh khủng đến mức nào. Năm xưa khi bí mật , nàng cũng phản ứng y như , thậm chí suốt mấy ngày liền chẳng nổi một câu.
Phải mất một thời gian dài đó nàng mới miễn cưỡng chấp nhận sự thật.
Thế nên nàng thể cho Trì Miểu nhiều thời gian để bình tâm .
Một ngày đủ nhỉ? Hay là hai ngày? Thời gian cũng khá gấp gáp ...
Thế nhưng đúng lúc , đôi mắt Trì Miểu bỗng sáng bừng lên, nàng mở miệng: “Thảo nào ả khuôn mặt giống hệt chúng , hóa là đồ bắt chước! Thế... Thế thiên đạo cảm giác thế nào? Có sướng ? Có gì thì , tung hoành ngang dọc thế nào cũng ?!”
Giáng Nguyệt nghẹn lời: “...”
Con bé bước khỏi cú sốc nhanh thế, thích ứng sớm luôn á?
Trì Miểu xoa xoa cằm, nhịn mà bật ha hả: “Có khi thiên đạo thì cần tu luyện cũng thể nghiền nát tất cả ? Chậc, nể tình bạn bè bấy lâu nay, chỉ cần bọn Kim Thánh Phỉ chịu mở miệng cầu xin , sẽ đại phát từ bi bảo kê cho bọn họ.”
Trì Miểu nhếch mép, rõ ràng đầu óc bay bổng tận chín tầng mây.
Đôi mắt long lanh của Giáng Nguyệt bỗng chốc mất thần sắc, miệng khẽ há , Trì Miểu trân trối một hồi lâu.
“Ủa chứ cô em gái, suy nghĩ của ngươi bay tít mù tắp thế?”
Trì Miểu: “To gan! Bản Thiên Đạo tới Diệu Hoa Châu tu chân là để tìm niềm vui! Kẻ nào nịnh nọt bản Thiên Đạo, bản Thiên Đạo thưởng! Kẻ nào chọc giận bản Thiên Đạo, bản Thiên Đạo c.h.é.m chém c.h.é.m chém chém!”
Giáng Nguyệt: “...”
Cứ ngỡ con bé sẽ khó lòng tiếp nhận, ai ngờ nó tiếp nhận nhanh quá mức, hơn nữa còn thích ứng cực kỳ là đằng khác.
Chứ nữa?
Trì Miểu bây giờ cảm thấy sinh vốn dĩ là để thiên đạo !
Cẩu Sử Hệ Thống: “Thực thấy đơn giản là nàng phát điên thôi.”
Giáng Nguyệt im lặng một lát đồng tình gật đầu.
Khả năng thích ứng đúng là kinh thế hãi tục, hổ là đứa trẻ do chính nàng lựa chọn.
Tuy nhiên, Giáng Nguyệt vẫn bắt buộc kéo Trì Miểu về với thực tại phũ phàng: “Ngươi tỉnh . Chúng chỉ là Sơ Đại thôi, bây giờ là Nhị Đại , còn Tam Đại là ai thì vẫn chừng , ngươi đừng vội mừng sớm thế.”
“Chúng thử nghĩ theo hướng xem, lỡ còn kịp nắm giữ sức mạnh của thiên đạo thì ngươi Thương Sinh Chi Nghiệt xóa sổ thì ?”
Câu hệt như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu, dập tắt ngúm bộ ngọn lửa hưng phấn của Trì Miểu.
Nàng ỉu xìu đáp: “Được , tụt hết cả hứng .”
Giáng Nguyệt: “...”
Tốc độ tụt hứng của ngươi còn nhanh hơn cả tốc độ lên hứng thế hả trời!
Giáng Nguyệt day day trán. Cứ nghĩ đến việc cái của nợ là đứa trẻ do chính tay chọn, còn chung một linh hồn với , nàng ngượng ngùng đến mức ngón chân cào nát cả mặt sàn.
Sắp cào cả một cõi Diệu Hoa Châu luôn .
Nàng : “Huống hồ, điều kiện để trở thành thiên đạo dễ dàng như ? Năm xưa cũng ngỡ thể , nhưng mãi đến giây phút cuối cùng mới nhận ... quá khứ rốt cuộc cũng là quá khứ, chúng vĩnh viễn mất tư cách trở thành thiên đạo .”
Trì Miểu: “?!”
“Chị ơi, tỷ đừng lừa chứ chị em! Trái tim bé bỏng của chịu nổi cú sốc !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-373-diem-la-ach-chu-lai-lich-qua-khung.html.]
Giáng Nguyệt dở dở , vươn tay nhéo nhẹ má Trì Miểu: “Thiên đạo là một loại thực lực, cũng là một cảnh giới nào đó, mà nó đại diện cho ý chí của thế giới.”
“Muốn gánh vác ý chí , bắt buộc nhận sự tán thành của thế giới... Mà một trong những điều kiện tiên quyết chính là do trời đất tự t.h.a.i nghén sinh .”
Trì Miểu nhíu mày: “Ví dụ như?”
Giáng Nguyệt: “Ví dụ như Sơ Đại Thiên Đạo, cũng chính là kiếp đầu tiên của chúng , sinh cùng lúc với thế giới. Vì thế nàng do trời đất nuôi dưỡng, gánh vác ý chí của thế giới.”
“Thiên đạo thể là cơn gió của thế giới, cũng thể là hạt mưa của thế giới. Vạn vật cõi đời đều là thiên đạo, cũng đều thiên đạo chưởng khống. Cho nên... thiên đạo nắm giữ tất cả thứ của thế giới.”
“Nương theo việc nàng chải chuốt rành mạch từng mạch lạc của đất trời, thế giới bắt đầu sinh những sinh mệnh khác. Từ sinh vật đơn bào phát triển thành đa bào, từ đơn giản biến thành phức tạp... Bọn họ tôn sùng Sơ Đại như tín ngưỡng tối cao, gọi nàng là: Tiên.”
Trì Miểu ngẩn : “Tiên?”
Có là chữ “Tiên” theo nghĩa nàng đang nghĩ ?
Giáng Nguyệt khẽ đáp: “Phải, mà cũng .”
“Thuở ban đầu, Tiên chỉ là một cái tên, là tên của Sơ Đại. Nàng là tồn tại duy nhất cõi đời nắm giữ sức mạnh.”
“Chúng sinh cầu xin nàng ban phát sức mạnh, nàng liền chia sẻ sức mạnh của , phân chia cả ý chí của thế giới... Phàm là kẻ nào thể đến tận cùng của một con đường đại đạo thì đều thể kế thừa phần ý chí , đó cũng chính là cái mà chúng ngày nay gọi là “thành tiên”.”
“Sau khi phân phát sức mạnh , bản Tiên vẫn hùng mạnh, chỉ là còn thể dễ dàng chưởng khống tất thảy thứ trong nhân gian như nữa. Cùng với sự đổi của năm tháng... ngày càng nhiều sinh linh thành tiên, kẻ chia sẻ sức mạnh của nàng ngày một đông đảo. Thế giới dần dần do chính các sinh linh tự chủ, nàng cũng vì thế mà còn quá mức đặc biệt nữa.”
“Người đời dần phai mờ sự hiện diện của “Tiên”. Kể từ đó, Tiên từ tên của một biến thành danh xưng của một nhóm sinh linh, bất kỳ sinh linh nào nắm giữ sức mạnh của Đại Đạo đều gọi là Tiên.”
“Sức mạnh càng nhiều thì tranh đấu càng lớn... Tà niệm và d.ụ.c vọng của chúng sinh nồng nặc đến mức ngay cả bản thế giới cũng thể ngó lơ. Thế là Vạn Vật Chi Nghiệt đời. Ả giống như Tiên, ả sinh mang bản tính ích kỷ tàn nhẫn, giỏi ngụy trang.”
“Ả nắm giữ sức mạnh tương đồng với Tiên, sở hữu diện mạo giống hệt Tiên. Tiên hề sự xa ghê tởm của ả, đối xử với ả như hậu bối, như tỷ trong nhà. ả vốn là nghiệt chướng của vạn vật, bản tính khó dời, lén lút cướp đoạt và thu hồi “Đạo” của các sinh linh. Đến khi Tiên kịp nhận thì ả cướp mất sức mạnh và gieo xuống lời nguyền độc ác.”
“Bởi vì trong những cảm xúc tiêu cực của chúng sinh, ngoài sự âm hiểm tàn nhẫn thì phần lớn còn là sự hèn nhát và sợ hãi.”
“Ả sợ hãi một ngày nào đó Tiên sẽ trở g.i.ế.c c.h.ế.t , nhưng ả thể thực sự tiêu diệt Tiên, thậm chí thể xóa bỏ linh hồn của Tiên. Thế nên ả tập hợp bộ sức mạnh mà nắm giữ với tư cách là Nhị Đại Thiên Đạo, cũng chính là tất cả thứ của thế giới ... gieo sâu trong linh hồn của Tiên một lời nguyền rủa: vĩnh viễn c.h.ế.t yểu từ sớm, vĩnh viễn thể sức mạnh.”
Trì Miểu mà ngơ ngác cả , lượng thông tin thực sự quá khủng khiếp!
nàng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, lén lút mở miệng hỏi: “Vậy... lời nguyền đó chính là Diêm La Ách Chú ?”
Giáng Nguyệt bật , khẽ lắc đầu: “Đó mới chỉ là một nửa của Diêm La Ách Chú thôi.”
Trì Miểu kinh hãi há to mồm: “Hả?!”
Gì cơ chứ, đến mức mà mới chỉ là một nửa thôi á?
Lời nguyền lai lịch lớn đến thế ?
Nàng và các tiền kiếp của đúng là mạng lớn thật đấy... Cứ thế c.ắ.n răng sống sót lời nguyền của thứ sức mạnh khủng khiếp suốt bao nhiêu năm qua!
Giáng Nguyệt khẽ nhướng mày nàng, giọng điệu trêu chọc như đang đố vui: “Ngươi thử đoán xem, nội dung của nửa phần Diêm La Ách Chú còn là gì? Và do ai hạ xuống?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Trì Miểu trải qua một cơn bão não cực mạnh, cái đầu thông minh hiếm khó tìm bắt đầu hoạt động hết công suất.
Cuối cùng, nàng yếu ớt thăm dò một câu: “Không lẽ... là do chính Tiên tự hạ lên đấy chứ?”
Giáng Nguyệt gật đầu cái rụp: “ đấy, nửa còn chính là do Tiên tự hạ lên bản .”
Trái tim đang treo lơ lửng của Trì Miểu cuối cùng cũng c.h.ế.t lặng .
Diêm La Ách Chú ơi là Diêm La Ách Chú, mặt mũi ngươi lớn thật đấy! Lai lịch khủng vãi chưởng luôn!
Lời tác giả:
Sợ hiểu nên giải thích đơn giản một chút.
Trên đời vốn Tiên, Tiên là tên của một , chính là tên của Sơ Đại Thiên Đạo. Thiên đạo chia sẻ sức mạnh, kẻ nào một phần sức mạnh thì gọi là “thành tiên”, thế nên Tiên mới trở thành Tiên theo định nghĩa hiện tại.
Tiên Đình là nơi ở của riêng một Tiên, chỉ là Tiên quá đỗi lương thiện mà thôi.
Tiên là nhân chi sơ tính bản thiện, Vạn Vật Chi Nghiệt là nhân chi sơ tính bản ác, đây là một vấn đề mang tính triết học.