Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 372: Chúng Ta Chính Là Sơ Đại
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:36:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lật nhào nhận thức ư?
Nghe đến đây, Trì Miểu thể ngay ngắn nghiêm chỉnh . Nàng biến một tờ giấy tay, hắng giọng một tiếng Giáng Nguyệt: “Mời tỷ .”
Không trách nàng lớn chuyện, mà là vì cái gọi là “lật nhào nhận thức” của Mật Tông thực sự là lật tung bộ thế giới quan luôn chứ!
Không cho đàng hoàng, ghi chép cẩn thận thì đếch hiểu gì thật, đến lúc thi trượt lưu ban thì toang.
Huống hồ theo cái thói quen từ đến nay, hễ ai truyền thừa cho nàng xong là đó bay màu luôn, đến cơ hội học cũng chẳng .
Hiện tại nàng đang là học sinh giỏi của Đại học Tu Chân Diệu Hoa Châu, nàng tuyệt đối thể để mất mặt lúc .
Cẩu Sử Hệ Thống: “... Chị ơi chị diễn sâu quá đấy.”
Giáng Nguyệt cũng cạn lời. Nàng bỗng cảm thấy hình như vẫn hiểu rõ Trì Miểu cho lắm.
Tuy nhiên nàng vốn là hỉ nộ lộ mặt, nét mặt nhanh chóng trở bình thường, mỉm hỏi Trì Miểu: “Ngươi còn nhớ chuyện ?”
Câu giống c.h.ử.i thế nhỉ.
Trì Miểu: “Thực cũng chẳng bố luôn.”
Mắng thì mắng thôi, bản nàng đúng là chẳng nào. Kiếp sống ở Trái Đất là cô nhi, xuyên tới giới tu chân vẫn là cô nhi.
Nàng quen .
Cẩu Sử Hệ Thống: “Tiểu tỷ tỷ ngài...”
Giáng Nguyệt dở dở , cảm thấy con bé đúng là một cây hài sống.
“Vậy nếu giờ cho ngươi , ngươi là thì ?”
Trì Miểu: “Sao tỷ mắng tiếp thế? Ta thì là cái gì? Ồ, là tiên chứ gì.”
Giáng Nguyệt: “Bây giờ ngươi cũng là tiên.”
Trì Miểu nghẹn họng. Không , cũng chẳng tiên?
“Thế rốt cuộc là cái thứ gì?”
Giáng Nguyệt: “Ngươi là Vạn Vật Chi Thai.”
Trì Miểu sững sờ: “Cái thứ quái quỷ gì cơ?”
Giáng Nguyệt: “Là t.h.a.i nhi của vạn vật.”
CPU của Trì Miểu bốc khói nghi ngút. Nàng cảm thấy chỉ thông minh của thực sự đủ dùng nữa .
Thai nhi của vạn vật á?
Câu trái với luân thường đạo lý, bừa bãi quá ?
Trì Miểu: “Có theo đúng cái nghĩa đen mà đang nghĩ ?”
Giáng Nguyệt khẳng định chắc nịch: “Phải.”
Trong đầu Trì Miểu chẳng đang nghĩ cái gì, chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, sắc mặt nàng biến đổi liên tục từ đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm đến tím, trông vô cùng đặc sắc.
Cuối cùng nàng đúc kết một câu: “Nói tóm là đồ con lai tạp chủng chứ gì?”
Hơn nữa còn là lai tạp với nhiều thứ đấy.
Giáng Nguyệt: “... Tuy lời thô nhưng lý thô, cơ mà lời của ngươi thô thiển quá ?”
Trì Miểu: “Tỷ cứ xem đúng nào.”
Giáng Nguyệt: “Hình như... cũng thể như ?”
Trì Miểu tuyệt vọng tập. Đã lúc nàng cũng từng khao khát tình cơ mà! Kết quả bây giờ tỷ cho nàng , vạn vật cõi đời đều là cha là của nàng ư?!
Trì Miểu: “Chỉ như , tất cả các phân chuyển thế của chúng đều thế?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Giáng Nguyệt: “Chỉ một ngươi, là độc nhất vô nhị. Cho nên mới bắt buộc do ngươi bước bước .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-372-chung-ta-chinh-la-so-dai.html.]
Vẻ mặt Trì Miểu cứng đờ, nàng , lặng lẽ vẽ vòng tròn đất, miệng lẩm bẩm lí nhí:
“Ta là tiểu tạp chủng, là tiểu tạp chủng, là tiểu tạp chủng...”
Có thể thấy nàng đang tự kỷ đến mức nào .
Giáng Nguyệt đến mức sắp sụp đổ hình tượng thanh tao, vội vàng lên tiếng dỗ dành: “Thực nếu ngươi ngại thì gọi một tiếng mẫu cũng mà!”
Trì Miểu há to miệng: “Ta t.h.ả.m hại đến mức mà tỷ còn chiếm tiện nghi của nữa ?!”
Không ngờ tỷ là loại đấy!
Giáng Nguyệt cạn lời tập. Quả nhiên tất cả những ai từng tận mắt gặp Trì Miểu đều sẽ trở nên bất lực. Trước nàng ở trong cơ thể hệ thống xem kịch vui thì hả hê lắm, giờ đến lượt biến thành vai hề .
Nàng day day thái dương đầy đau đầu: “Phải giải thích chuyện thế nào đây nhỉ? Ừm... Ngươi còn nhớ lúc nãy hệ thống nhỏ , khí tức linh hồn của và ngươi giống hệt ?”
Trì Miểu gật đầu, dáng vẻ ngoan ngoãn nhưng vẫn chút ấm ức: “Nhớ.”
Giáng Nguyệt hỏi: “Ngươi vì ?”
Trì Miểu lắc đầu.
Giáng Nguyệt trầm ngâm một lát mới giải thích: “Bởi vì xé linh hồn đôi, một nửa là , và nửa còn chính là ngươi.”
Trì Miểu chỉ : “Hả? Vậy hôm nay tỷ định hấp thu để hai đứa hợp một ?”
Giáng Nguyệt bật lắc đầu: “Ta chỉ chiếm tới một phần ngàn linh hồn thôi, cho dù hấp thu thì cũng là ngươi hấp thu , điểm ngươi cứ yên tâm.”
“Giáng Nguyệt sớm dòng chảy lịch sử cuốn trôi từ lâu , giờ đây còn duy nhất sẽ chỉ là ngươi. Mà điều cho ngươi , chính là thế của ngươi, cũng như... năm xưa rốt cuộc những gì.”
Trì Miểu tập trung cao độ, đôi mắt chằm chằm vô cùng nghiêm túc.
“Thân thế... của ?”
Giáng Nguyệt gật đầu: “Phải thế nào đây nhỉ? Vậy cứ bắt đầu từ lúc suýt chút nữa phi thăng nhé. Chắc ngươi từng gặp Thương Sinh Chi Nghiệt đúng ?”
Trì Miểu giật , gật đầu.
Giáng Nguyệt suýt nữa phi thăng ư? Điều ý nghĩa gì chứ?
Giáng Nguyệt: “Cách thành tiên của Thiên Bi, thứ nhất là đại đạo đạt đến cực hạn, thứ hai là linh lực đầy đủ. Mà năm xưa đạt đủ hai điều kiện đó cả trăm năm, nhưng thể phi thăng, ngươi vì ?”
Trì Miểu suy nghĩ giây lát đáp: “Vì Thương Sinh Chi Nghiệt ?”
Giáng Nguyệt nhếch môi: “Phải, chính vì Thương Sinh Chi Nghiệt... Bản thể của ả thể trực tiếp giáng lâm xuống Diệu Hoa Châu, bởi vì Diệu Hoa Châu sự giày xéo của ả còn đủ khả năng dung nạp sức mạnh của tiên nhân nữa .”
“Ả bóp c.h.ế.t chúng , nhưng nếu ả tự giáng lâm thì Diệu Hoa Châu sẽ lập tức sụp đổ tan tành. Ả nỡ từ bỏ miếng bánh béo bở . Chính vì nắm thóp lòng tham của ả, chúng mới thể liên tục luân hồi chuyển thế tại Diệu Hoa Châu.”
Trì Miểu ngẩn : “Diệu Hoa Châu... là miếng bánh ngọt? Ả giày xéo?”
Giáng Nguyệt cũng bệt xuống đất cùng Trì Miểu, một tay chống cằm, : “ , do ả giày xéo đấy. Vốn dĩ linh lực của Diệu Hoa Châu trong top ba vị diện tu chân mạnh nhất, kết quả ả vắt kiệt thành cái bộ dạng . Cơ mà các châu khác cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, khiến ả bây giờ kêu trời trời thấu, gọi đất đất chẳng thưa.”
“Ai bảo ả tham lam quá chi? Cũng chẳng trách , xuất vốn chẳng thứ gì thì quản lý cho hồn .”
Trì Miểu mà cằm rớt xuống đất, hai mắt trừng to: “Khoan ... Tỷ như , chẳng lẽ ả chính là... cái thứ đó ?”
Giáng Nguyệt gật đầu: “Phải, ả chính là thứ đó. Ừm... chính xác hơn thì là thứ đó của thế hệ .”
Trì Miểu yên nổi nữa, bật dậy thốt lên một câu c.h.ử.i thề: “Vãi chưởng, ả chính là thiên đạo hả trời? Thiên đạo mà cái bộ dạng hãm tài thế á?!”
Giáng Nguyệt nhướng một bên mày: “Xuất hạ đẳng ti tiện thì nó thế đấy.”
Trì Miểu mất một lúc lâu mới trấn tĩnh : “Tỷ “thế hệ ” là ý gì? Thiên đạo chỉ một thế hệ thôi ?”
Giáng Nguyệt gật đầu: “Phải, theo những gì cho đến nay... Thiên đạo tổng cộng hai thế hệ. Sơ Đại Thiên Đạo chủ trương thiên hạ đại đồng, thế nên phân chia quyền năng của bản , biến thành cái gọi là tiên vị. Cũng chính vì ... sức mạnh mà Sơ Đại Thiên Đạo nắm giữ mới dần suy yếu .”
“Còn cái ả Thương Sinh Chi Nghiệt , chính là khi thiên đạo sáng tạo thế giới, sinh linh bắt đầu ý thức tự chủ, dần dần nảy sinh những cảm xúc tiêu cực như ích kỷ, tham lam. Những cảm xúc tiêu cực sinh ả, vì thế... ả mới chúng gọi là Thương Sinh Chi Nghiệt.”
“Ả tồn tại là nhờ ác niệm sinh trong lòng chúng sinh, và những điều tàn độc do tay chúng sinh .”
“Mà lý do ả sở hữu khuôn mặt giống hệt chúng ...”
Trì Miểu bỗng cảm thấy da đầu tê dại: “Bởi vì... chúng chính là Sơ Đại ?”