Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 37: Toàn Bộ Cửu Kiếm Sơn Sắp Bị Trì Miểu Bức Điên

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:59:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bình tĩnh! Bình tĩnh! Nghiêm trưởng lão, ngươi hãy bình tĩnh!”

 

Nghiêm Qua trực tiếp tuốt luôn bội kiếm của , mấy xúm giữ chặt mới cản nổi lão, đủ thấy lão đang giận dữ đến nhường nào.

 

“Làm bình tĩnh ? Ta mà bình tĩnh nữa thì cái mặt già vứt ?!”

 

“Các ngươi xem Trì Miểu cái trò gì trong ngục giam kìa? Đổi là các ngươi thì các ngươi bình tĩnh nổi !”

 

Sùng Suất khuyên can hồi lâu mà chẳng ăn thua, cuối cùng đành vỗ vạt áo gầm lên: “... con bé vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi mà! Nó hiểu chuyện, ngươi cũng hiểu chuyện theo ? Ngươi nhường nhịn nó một chút thì ?”

 

Nghiêm Qua nghẹn họng: “...”

 

Sùng Suất tiếp: “Nếu bây giờ ngươi qua đó, bộ kế hoạch của chúng sẽ đổ sông đổ biển hết, suy nghĩ kỹ hãy hành động, Nghiêm Qua .”

 

“Ngươi cứ coi mấy trò con bé như một cái rắm, tiện thể xả ngoài là xong chứ gì?”

 

Nghiêm Qua hít sâu một , tức giận đến mức suýt ngất xỉu, tinh thần sắp sửa bình thường nổi nữa .

 

“Được... , qua đó, coi mấy cái trò khốn nạn của con bé như cái rắm xả .”

 

“Ta nhịn!”

 

Chỉ điều cái rắm suýt chút nữa hun cho Nghiêm Qua ngất lịm .

 

Cả một ngày... nguyên một ngày trời, phía bên Trì Miểu liên tục truyền cái âm thanh c.h.ế.t tiệt đó.

 

Đệ t.ử Cửu Kiếm Sơn khổ kể xiết.

 

“Nguyên một ngày trời! Con bé thế nào chứ, nó gào mệt mà cũng mệt c.h.ế.t . Nghiêm Qua trưởng lão thể qua đó dỗ dành một chút, xin một câu ?”

 

đấy, Nghiêm trưởng lão ôm con bé một cái , cảm giác con bé sắp vỡ vụn .”

 

“Thật thấy Nghiêm trưởng lão cũng sắp vỡ vụn đấy...”

 

“Kệ , tự lão gây nghiệp thì tự chịu.”

 

“Cơ mà ngờ thật sự nhân vật tên Trì Miểu , tới nơi nhốt ngục giam, bức đến phát điên !”

 

“Thảm! Quá thảm, đừng là loại t.ử đặc cách lên truyền như nàng , đến cả t.ử ngoại môn cũng từng thấy ai t.h.ả.m đến mức .”

 

mà ồn ào quá mất! Ta ngủ!”

 

Đệ t.ử Cửu Kiếm Sơn kêu than thấu trời.

 

Kẻ đầu sỏ lúc đang trong ngục giam chuẩn sẵn đạo cụ cho ngày hôm , tu luyện nhét nút bịt tai.

 

Gào nhiều quá mệt á?

 

Không chuyện đó .

 

Nàng chỉ cần thu âm một bật phát lặp là xong.

 

Đám giới tu chân các ngươi thì hiểu cái gì? Công nghệ cao, hiểu hả!

 

Bảo tri thức đổi phận, nàng bây giờ đổi đây , tù còn thảnh thơi hơn cả lũ tù nhiều.

 

“Trì Miểu ung dung, Cửu Kiếm Sơn kêu than thấu trời.”

 

Người đàn ông ở phòng giam bên cạnh chứng kiến cảnh tượng thì mắt tròn mắt dẹt, khóe miệng giật giật.

 

“Con nhóc , mà bựa bỉ vô sỉ thế .”

 

là chẳng lấy một chút phong phạm của thiên kiêu nào cả.

 

Hắn cũng thấy ồn ào, ồn đến mức căn bản tài nào ngủ nổi.

 

Đồng thời thấy vô cùng sảng khoái, con nhóc chỉ nhẹ nhàng tay một cái khiến cả Cửu Kiếm Sơn buồn nôn đến mức độ .

 

Thế nhưng ngờ rằng, Trì Miểu còn thể bày trò mới.

 

Ngày thứ hai.

 

Khi t.ử Cửu Kiếm Sơn tập luyện tại các phong, chẳng lấy một ai tinh thần.

 

Người nào nấy vác hai quầng thâm mắt như gấu trúc, cứ như thể thể vắt kiệt.

 

Họ chẳng thể ngờ rằng Trì Miểu chịu ngơi nghỉ, mãi cho tới sáng sớm hôm nay mới chịu dừng , mang đến cho cảm giác như giải thoát.

 

“Tối qua thật sự g.i.ế.c c.h.ế.t con bé đó cho xong.”

 

“Ngươi , đến lúc đó đừng quỳ gọi .”

 

“Vừa quỳ gọi á? Nực ! Đường đường là đấng nam nhi đại trượng phu, thể quỳ gối! Ta chỉ quỳ trời đất và cha !”

 

Lời dứt, một luồng kim quang thần thánh chẳng từ ùa tới, tỏa sáng khắp cõi đất trời.

 

Một tiếng kiếm minh vang lên!

 

Phịch!

 

Hàng loạt tiếng đầu gối nện xuống đất vang lên rào rào.

 

Ngay đó.

 

“Mẹ ơi! Con ! Mẹ ơi!”

 

Toàn bộ chuyện đau lòng của đều khơi gợi , nước mắt kìm cứ thế tuôn rơi lã chã.

 

Đến khi hồn , tất cả đều ngơ ngác hóa đá tại chỗ.

 

“???”

 

Họ dậy, nhưng đầu gối theo sự điều khiển của bản .

 

“Cái quái gì thế ?!”

 

Các sư sư tỷ luống cuống , còn đám sư thì quá quen thuộc với cảnh , ai nấy đều giàn giụa nước mắt.

 

“Chúng bảo từ mà, thủ đoạn của Trì Miểu trừu tượng vô cùng, điểm mạnh nhất của nàng xưa nay từng là thực lực thiên phú, mà là những kỹ năng ghê tởm thể khiến tự kỷ bất cứ lúc nào.”

 

“Vừa quỳ gọi , hiểu thì tưởng là sỉ nhục, kẻ hiểu chuyện thì sớm bật .”

 

“Chút sương gió đáng là bao, ha ha ha ha, ha ha ha ha!”

 

Điên , cả thế giới điên thật !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-37-toan-bo-cuu-kiem-son-sap-bi-tri-mieu-buc-dien.html.]

Trì Miểu rốt cuộc là thần thánh phương nào !

 

Kỹ năng c.h.ế.t tiệt mà là thứ dành cho con luyện ?!

 

Tu sĩ Kim Đan kỳ đều ngoan ngoãn quỳ, tu sĩ Kim Đan kỳ ít nhiều cũng ảnh hưởng, ngay cả cảm xúc của mấy vị trưởng lão thực lực cực kỳ hùng mạnh cũng biến thành tự kỷ luôn .

 

Thanh Hoan liếc Nghiêm Qua một cái: “Nghiêm trưởng lão, là ngươi xin con bé một câu .”

 

Hạc Vạn Ban: “Ta thấy chuyện dập đầu tạ tội một cái mới xong, ngươi mà gì đó thì cả tông môn sẽ gặp đại họa đấy.”

 

Dược Cửu: “Phải nghĩ cách thôi, thì chịu khổ dài dài.”

 

Sùng Suất: “Phải đó, dẫu cũng là của Lôi Phạt Phong các ngươi, ngươi chọc giận con bé nông nỗi , cứ tiếp tục thế thì , Cửu Kiếm Sơn chúng sớm muộn gì cũng bức điên mất, ngươi chứ Nghiêm Qua.”

 

“Cái gì gọi là do bức điên? Lúc đó chẳng tất cả cùng bàn bạc với ? Bây giờ đầu bắt cóc đạo đức , các ngươi còn hổ hả!”

 

Nghiêm Qua tức nổ đom đóm mắt.

 

Thế nhưng mấy vị trưởng lão lượt ném bằng chứng.

 

“Lúc đó nhất quyết đòi đưa con bé về Lôi Phạt Phong ngươi ?”

 

“Bây giờ con bé t.ử Lôi Phạt Phong ?”

 

“Lừa gạt nó, lấp l.i.ế.m nó là bọn bảo ngươi ?”

 

“Suốt cả quá trình con bé nhắc tới khác câu nào ?”

 

Từng câu từng chữ như vạn mũi tên xuyên tim.

 

trong cuộc, Nghiêm Qua tóm là vô cùng hối hận, muôn phần hối hận.

 

Biết con bé trò, nhưng ngờ nó trò đến mức độ !

 

“Ta qua đó thì gì? Lúc qua đó, nhỡ bên phía Dung Nguyệt trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t con bé thì ? Động tĩnh lớn thế ... chắc chắn đ.á.n.h thức Dung Nguyệt .”

 

Dung Nguyệt, chính là đàn ông ở phòng giam bên cạnh Trì Miểu, đồng thời cũng là t.ử truyền duy nhất năm xưa của Nghiêm Qua, càng là...

 

Đại tội nhân của giới tu chân.

 

Chỉ vì Dung Nguyệt lầm một con đường...

 

Nghe thấy cái tên Dung Nguyệt, tất cả rơi im lặng một hồi lâu.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Dung Nguyệt... nó thật sự thể giải quyết Diêm La Ách Chú ?”

 

“Con đường năm xưa nó liên hệ mật thiết nhất với phương diện nguyền rủa, nếu ngay cả nó cũng giải quyết thì những khác càng bó tay.”

 

với tính khí của nó, các ngươi chắc chắn nó sẽ chịu giúp chúng , chịu giúp Trì Miểu ?”

 

“Ít nhất Trì Miểu nhốt đó hai ngày mà giờ vẫn còn sống.”

 

Mấy còn nghẹn lời.

 

Quả thật... những kẻ khác nhốt cạnh Dung Nguyệt nếu dám quậy phá thế thì chắc chắn c.h.ế.t từ lâu .

 

Trì Miểu thể sống tới tận bây giờ coi như nể mặt nàng lắm .

 

...

 

Dung Nguyệt thực cũng nhen nhóm sát tâm đối với Trì Miểu.

 

Không vì lý do gì khác, chỉ vì con bé quá cách giày vò khác!

 

Tiếng ma âm của “loa phóng thanh” hôm qua còn đỡ, ít nhất thể tự phong bế ngũ quan của , nhưng hôm nay... con bé nghiên cứu một quả cầu thủy tinh đầy góc cạnh, phát Công Đức Kim Quang, khiến thực sự hết cách .

 

Công Đức Kim Quang... chính là khắc tinh của .

 

Hắn vạn vạn ngờ một con nhóc Luyện Khí kỳ sở hữu Công Đức Kim Quang nồng đậm đến mức !

 

Hắn chẳng dám tưởng tượng, nếu sự tồn tại của Diêm La Ách Chú, con nhóc sẽ nghịch thiên đến mức nào.

 

Nếu nàng mà giống như , con đường tà ma ngoại đạo thì quả thực là tai họa vĩnh viễn của giới tu chân.

 

Có điều cũng , bản tính con nhóc , chủ yếu là thích cho bộ sinh linh đều dễ chịu mà thôi.

 

Hắn ôm đầu đau đớn khôn cùng: “Sắp điên , sắp điên c.h.ế.t mất thôi!”

 

Chỉ cần một chút Công Đức Kim Quang chiếu lên , càng thêm đau đớn.

 

Hắn chỉ đành cố gắng co rúm trong góc tường để tránh ánh sáng chiếu trúng.

 

M u, vặn vẹo, teo tóp, bò lồm ngồm!

 

Nếu ai thấy bộ dạng của lúc , chắc chắn sẽ rụng cả răng. May mà sự tồn tại của bình thường thể thấy .

 

Thế nhưng càng co thì luồng sáng càng đuổi theo .

 

Hắn chạy, nó đuổi!

 

Hắn mọc cánh cũng khó thoát!

 

“Có bệnh ! Tin lão t.ử thật sự sẽ g.i.ế.c ngươi, đợi Diêm La Ách Chú ngươi tự hại c.h.ế.t ngươi !”

 

Dung Nguyệt nhịn nổi nữa, cái luồng sáng thể đuổi theo mà chạy thế ?!

 

Thế nhưng c.h.ử.i xong câu , liền chạm mắt với Trì Miểu.

 

Ơ?

 

Nàng đang ?

 

Không chứ.

 

Người bình thường thấy ! Hôm qua con nhóc cũng thấy !

 

Hắn đầu mấy bận, nghiêng về hướng nào thì Trì Miểu liền về hướng đó.

 

Không thể nào! Chỉ là trùng hợp thôi đúng ?

 

Thế nhưng đúng lúc , Trì Miểu tủm tỉm cất lời:

 

“Ngài đấy?”

 

“Nếu thì cho hỏi một chút, Diêm La Ách Chú... chính là thứ lấy mạng trong linh hồn ?”

 

 

Loading...