Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 369: Mật Đoạt Thượng Thương, Dĩ Sát Thiên Đạo
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:36:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sinh mệnh khí tức nồng đậm tuôn trào, dồi dào và thuần khiết tì vết tựa như thuở sơ khai của đất trời.
Ánh sáng bao phủ lấy thể Thiên Lạc Quân. Thứ linh lực ăn mòn mà các t.ử Mật Tông dù dốc hết thủ đoạn vẫn bất lực thể trục xuất, nay đang nhanh chóng phân giải triệt để.
Dưới ánh mắt chứng kiến của tất cả , nhục của Thiên Lạc Quân như đón nhận kỳ tích mà tái sinh, ngay cả phần tay chân đứt gãy cũng đang mọc với tốc độ mắt thường thể thấy rõ!
Thiên Lạc Quân vốn đang hôn mê bất tỉnh bỗng liên tục ho khan mấy tiếng!
“Khụ! Khụ khụ khụ!”
Các t.ử Mật Tông đồng loạt hít sâu một khí lạnh. Dù Trì Miểu sở hữu thực lực vượt ngoài cảnh giới thông thường, nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng , cằm bọn họ vẫn suýt rớt xuống đất vì kinh hãi.
“Chuyện... chuyện , quả thực là kỳ tích!”
“Đây chính là Thánh nữ ... Chưa nhận truyền thừa của Mật Tông mà đến mức , thể tưởng tượng nổi!”
Bọn họ vẫn luôn Trì Miểu lợi hại, nhưng ngờ nàng khủng khiếp đến nhường !
Hơn nữa, chữa lành một thương thế phức tạp và nghiêm trọng đến mà nàng trông chẳng hề hao tổn chút sức lực nào, thật sự đáng sợ đến rợn !
Lực lượng sinh mệnh nơi đầu ngón tay Trì Miểu dần thu hồi, nàng thở phào nhẹ nhõm Thiên Lạc Quân: “Cảm giác thế nào?”
Thiên Lạc Quân mở mắt, dường như chẳng hề bất ngờ việc Trì Miểu nắm giữ nguồn sức mạnh như . Ánh mắt vui mừng tự trách:
“Xin , ngươi nhọc lòng.”
Trì Miểu lắc đầu: “Có gì mà nhọc với nhọc chứ. Tất cả chúng đều đang dốc lòng dốc sức vì Diệu Hoa Châu, vì thiên hạ . Huống hồ bao năm qua... vất vả .”
Mật Tông tứ t.ử đều là đồ của Giáng Nguyệt, tròn thì cũng là đồ của nàng, nàng đương nhiên tận tâm tận lực .
Thiên Lạc Quân vốn khả năng lắng tiếng lòng của khác, lúc rõ ràng im lặng mất một lúc.
Quả là... một màn “ tròn” đỉnh cao!
Thiên Lạc Quân vạch trần, cũng chẳng nhiều lời vô ích. Ánh mắt nhanh chóng khôi phục vẻ trong trẻo, trầm giọng : “Hiện giờ ngươi truyền thừa Thiên Bi để , cũng trở về Mật Tông, thì nên chậm trễ... Ta đưa ngươi tới nơi truyền thừa của Mật Tông.”
Trì Miểu gật đầu, nàng tới Mật Tông chính là vì điều .
Thiên Lạc Quân dậy, dẫn Trì Miểu bước ngoài.
Các t.ử Mật Tông về phía bọn Ứng Vô Hoặc: “Các ngươi mau gọi mấy vị mệnh hữu còn tới đây . Mật Tông... cũng một phần truyền thừa dành cho các ngươi.”
Ứng Vô Hoặc nhíu mày: “Mệnh hữu?”
Mục Cửu Châu ngạc nhiên: “Các ngươi ?”
Kim Thánh Phỉ lắc đầu lia lịa, bọn họ cái quái gì chứ!
Mục Cửu Châu cũng sững sờ: “Các ngươi... vì mối quan hệ mệnh hữu mới quy tụ bên , mới đồng hành cùng Trì Miểu đến tận bây giờ ?”
Ứng Vô Hoặc và Kim Thánh Phỉ đều lộ vẻ mặt khó hiểu.
Tống Trầm Tinh cùng Vân Dao cũng ngơ ngác.
“Đến cả các ngươi cũng ư?!”
Kim Thánh Phỉ: “Khoan , tại đến các cũng chuyện hả!”
Mục Cửu Châu im lặng hồi lâu mới cảm thán:
“Duyên phận, đúng là kỳ diệu khó tả.”
Cái gọi là “mệnh hữu”, chính là Mật Tông Thánh Nữ cùng năm bạn sinh t.ử tri kỷ kết hạ khế ước, ước định đời đời kiếp kiếp ở bên , vĩnh viễn chia lìa, mỗi một kiếp đều sẽ nâng đỡ và cùng trưởng thành.
Dù trả giá bằng tính mạng, dù hi sinh tất cả.
Chỉ cần bọn họ Trúc Cơ thành công, ký ức tiền kiếp sẽ lập tức ùa về... Mỗi một thế hệ Thánh nữ và mệnh hữu của nàng đều như .
Thế nhưng ở thế hệ , mấy họ chẳng hề gì về chuyện mệnh hữu.
Manh mối trong chuyện , e rằng là do... Thánh nữ đời lén lút chặt đứt phần khế ước .
Dù thì qua từng kiếp, các mệnh hữu đều vì Thánh nữ mà trả giá quá nhiều.
Mật Tông bọn họ chỉ ghi chép hành trình của Thánh nữ, mà còn ghi cả câu chuyện của các mệnh hữu. Từng kiếp luân hồi của những mệnh hữu , kết cục đều vô cùng thê thảm.
Thế nhưng tính toán trăm bề, duy chỉ tính rằng... dù còn khế ước mệnh hữu ràng buộc, mấy bọn họ vẫn sự chỉ dẫn của mệnh mà tìm thấy Thánh nữ, giúp đỡ Thánh nữ, trở thành bạn bè sinh t.ử tri kỷ của nàng.
Mục Cửu Châu về phía xa xăm, thầm nhủ trong lòng:
“Liệu thể thành công ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-369-mat-doat-thuong-thuong-di-sat-thien-dao.html.]
“Sứ mệnh của Mật Tông...”
Con đường gian nan đắp bằng xương m.á.u của vô , con đường vĩ đại nhất cõi trần gian .
Tám chữ ... càng về , bọn họ càng thấu triệt sâu sắc.
...
Cấm địa Mật Tông.
Nơi đây bốn bức tường, tường treo vô ngọn đèn, nhưng ngọn đèn còn sáng chỉ vỏn vẹn hai ngọn.
Một ngọn đèn cháy bừng bừng, tựa hồ vĩnh viễn bao giờ tắt.
Còn một ngọn đèn khác... ánh lửa leo lét, trông như thể chống đỡ bao lâu nữa.
Ngoại trừ những ngọn đèn , cấm địa Mật Tông chẳng thêm bất kỳ điểm nào đặc biệt!
Điều khiến Trì Miểu chút lúng túng: “Truyền thừa của Mật Tông chính là mấy ngọn đèn ?”
Thiên Lạc Quân gật đầu: “Phải... Những ngọn đèn gọi là Mệnh Đăng.”
Trì Miểu ngạc nhiên: “Mệnh Đăng?”
Thiên Lạc Quân: “Lấy thần hồn bấc, đồng bộ với ngọn lửa sinh mệnh, đây chính là Mệnh Đăng.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nói cách khác, dùng thần hồn bấc đèn để phản ánh chân thực trạng thái sinh mệnh của chủ nhân thần hồn.
Nghe qua thì đúng là cừ.
Khoan ... đúng!
Nơi là cấm địa Mật Tông, Mật Tông là do tiền kiếp của nàng tạo , ở đây nhiều mệnh đăng như , chẳng lẽ...
lúc Trì Miểu định mở miệng hỏi thì Thiên Lạc Quân lên tiếng:
“Nơi đủ ba ngàn ngọn mệnh đăng... Mà ba ngàn ngọn mệnh đăng , đều chứa đựng thần hồn của cùng một !”
“Mật Tông Thánh Nữ, cũng chính là ngươi.”
Nghe đáp án , Trì Miểu vẫn kìm mà hít sâu một . Ba ngàn ngọn lận đấy!
Lại nhiều đến mức ...
“Những ngọn mệnh đăng ... chỉ xuất hiện khi Mật Tông thành lập đúng ?”
Thiên Lạc Quân gật đầu: “Phải. Từ lúc sư tôn đưa về Mật Tông, nơi đây hơn hai ngàn ngọn mệnh đăng . Về , mỗi ngươi luân hồi chuyển thế, tường sẽ xuất hiện thêm một ngọn. Đây chính là phương thức để Mật Tông chúng cảm nhận sự giáng thế của Thánh nữ.”
“Mà ngươi... vặn là ngọn mệnh đăng thứ ba ngàn.”
Nghe đến đây, Trì Miểu khỏi cảm thấy da đầu tê rần, phấn khích chấn động.
Nhìn ba ngàn ngọn mệnh đăng, trong đó chỉ hai ngọn còn đang cháy. Một ngọn thuộc về nàng, còn một ngọn khác...
Ánh lửa leo lét khiến Trì Miểu bất giác nhớ tới lời Yếm Xu từng : Trong các kiếp chuyển thế của bọn họ, chỉ duy nhất một kiếp là đặc biệt nhất, thoát khỏi Diêm La Ách Chú, trở thành một tồn tại đặc thù bất sinh bất diệt.
Giáng Nguyệt.
Trì Miểu hỏi: “Năm đó Giáng Nguyệt... ?”
Thiên Lạc Quân lắc đầu: “Chúng rõ. ... trong quãng thời gian cuối cùng đó, trở thành một phàm nhân chút tu vi nào.”
Trì Miểu ngơ ngác: “Tỷ tự tước bỏ tu vi của ?”
Thiên Lạc Quân lắc đầu: “Chúng thể . ... , đang tìm một khả năng, khả năng duy nhất.”
“Khả năng duy nhất?”
Trì Miểu tò mò về phía ngọn đèn thuộc về Giáng Nguyệt, từng bước từng bước tiến gần, dường như bên trong ma lực nào đó thu hút nàng.
Cẩu Sử Hệ Thống đột nhiên lên tiếng: “Trì Miểu, một cảm giác quen thuộc!”
Và đúng lúc , Thiên Lạc Quân phía bỗng cất lời:
“Trì Miểu, ngươi sứ mệnh tám chữ của Mật Tông là gì ?”
Trì Miểu khựng , mím môi gật đầu, đó từng chữ từng chữ cất lên:
“Mật đoạt Thượng Thương, dĩ sát Thiên Đạo!”