Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 363: Cửu Kiếm Sơn Không Hề Bị Diệt
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:35:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi ba Trì Miểu cùng Khâu Kỳ sư trở Cửu Kiếm Sơn, nơi hóa thành một đống phế tích. Những vết tích phẳng phiu đến mức kỳ dị đủ để chứng minh uy lực phá hủy nơi kinh khủng đến nhường nào.
Một mảnh đất hoang tàn, cỏ cây mọc nổi, thứ còn sót duy nhất chỉ là những dấu vết của hư vụn vỡ.
Nhìn chốn xưa.
Bốn họ cùng với Du Ảnh chính là những nhân tuyển Cửu Kiếm Sơn chọn để tham gia đợt tập huấn Thập Tông năm đó. Bọn họ vốn dĩ nên là niềm kiêu hãnh của Cửu Kiếm Sơn, sẽ một ngày dẫn dắt Cửu Kiếm Sơn trỗi dậy.
Không ngờ... chính nhờ cơ hội , họ trở thành ít những còn sống sót của Cửu Kiếm Sơn.
Khâu Kỳ sư cất giọng đầy cảm khái, chỉ tay về một góc trong đống phế tích: “Trì Miểu, tiểu Kim, năm xưa chính tại nơi đó, tiếp dẫn hai các nhập tông. Không ngờ sư và sư mới nhập môn thuở nào, nay thể một gánh vác cả một góc trời .”
Thiên tư của thể coi là cực kỳ , tâm tính càng tuyệt hảo, chỉ là so với những thiên kiêu đỉnh cấp như Trì Miểu Kim Thánh Phỉ thì vẫn kém một bậc.
Hiện tại vẫn đột phá Hóa Thần kỳ, mới trôi qua chừng hai ba năm ngắn ngủi mà thứ đổi đến mức .
Cô nương ngang tàng bất cần năm đó, giờ đây trưởng thành đến cảnh giới .
Trì Miểu buồn vui lộ mặt, đống đổ nát mắt, lưu luyến thêm nữa.
“Đi thôi.”
Đã thấy , nàng cũng thể hạ quyết tâm c.h.é.m g.i.ế.c mở một con đường máu.
Kim Thánh Phỉ nghẹn ngào bóng lưng Trì Miểu, siết chặt nắm đấm.
Ứng Vô Hoặc thì nâng một tảng đá lớn bên cạnh lơ lửng giữa trung, dùng kiếm khắc lên ba chữ “Cửu Kiếm Sơn”, đó cắm tảng đá sâu lòng đất.
“Chúng sẽ dựng Cửu Kiếm Sơn.”
Trì Miểu lưng gật đầu: “Chúng nhất định sẽ .”
Nhất định sẽ .
Cả bốn đều lưng , thêm nữa.
Vừa mới bước một bước, lưng bỗng vang lên tiếng gọi:
“Trì Miểu! Kim Thánh Phỉ!”
Âm thanh vô cùng yếu ớt.
Kim Thánh Phỉ hít sâu một , nước mắt kìm cứ thế trào : “Trì Miểu... lẽ đau lòng quá , xuất hiện ảo giác thấy tiếng gọi.”
Trì Miểu: “Ta cũng thế.”
“Ứng Vô Hoặc! Còn cả cái tên qua đường Giáp nữa!”
Khâu Kỳ sư siết chặt nắm tay: “Hình như cũng thấy tiếng ảo giác , nhưng mà trong ảo giác biến thành qua đường Giáp chứ? Danh tiếng của dù vang dội chấn động đất trời, nhưng cũng đến mức là qua đường Giáp !”
Ứng Vô Hoặc nhíu mày: “Có lẽ ảo giác.”
Trì Miểu cũng đồng tình, nhưng khi đầu thì chẳng thấy bóng nào.
“Có lẽ là các tỷ khuất cảm thấy quá oan ức, ý chí còn vương vấn nơi mảnh đất , thúc giục chúng báo thù cho họ chăng.”
Trò nàng thực khá quen thuộc, dù mấy kiếp của nàng khi xuất hiện cũng như .
Một lạ lẫm, hai quen tay, ba bốn ... Trong tay nàng thế mà xuất hiện ba nén hương, cắm thẳng xuống đất.
“Người khuất xin hãy an nghỉ, a di đà phật.”
“Chúng nhất định sẽ để các vị thấy rằng, cái c.h.ế.t của hề vô nghĩa.”
Kim Thánh Phỉ kìm nén nữa, nước mắt giàn giụa, thành tiếng.
“Các vị Cửu Kiếm Sơn ơi! Dưới suối vàng nhất định sống thật đấy nhé!”
“Ta... nhất định sẽ giám sát Trì Miểu các vị báo thù!”
Trì Miểu ngơ ngác: “Cái gì gọi là giám sát , ngươi xông lên ?”
Kim Thánh Phỉ “á” một tiếng, thể tin nổi chỉ mặt : “Ta xông lên á?”
Trì Miểu: “Ngươi xông lên chứ! Chẳng lẽ ngươi tự tay đ.â.m c.h.ế.t kẻ thù?”
Kim Thánh Phỉ: “Ta là một tên phế vật Hóa Thần kỳ, đ.á.n.h Đại Thừa kỳ của thì còn tàm tạm, chứ Độ Kiếp kỳ... Ta đến bia đỡ đạn ? Sang năm ngươi định đốt vàng mã cho đấy phỏng?”
Trì Miểu: “...”
Nghe hình như cũng lý ghê.
Chiến lực thực tế của Kim Thánh Phỉ quả thực thể solo với Đại Thừa kỳ, nhưng kẻ địch rõ ràng thực lực mạnh hơn nhiều, để Kim Thánh Phỉ lao khéo khi thành bia đỡ đạn thật.
Trì Miểu: “Vậy... ngươi ở đây, an ủi vong hồn nơi chút .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-363-cuu-kiem-son-khong-he-bi-diet.html.]
Lúc nàng , hình như còn thấy Kim Thánh Phỉ run rẩy.
“Thôi đừng run nữa, mất mặt quá đấy. Trước mặt nhà mà run rẩy thế , còn thể thống gì nữa!”
Kim Thánh Phỉ: “Ta run !”
Trì Miểu: “?”
“ là đang run.” Ứng Vô Hoặc chỉ chân Kim Thánh Phỉ: “Là mặt đất đang động.”
Trì Miểu giật b.ắ.n , linh lực lập tức phóng ngoài, sẵn sàng c.h.é.m c.h.ế.t thứ lòng đất bất cứ lúc nào.
“Kẻ nào?!”
“Còn dám lộn xộn nữa, sẽ g.i.ế.c ngươi!”
Cảm nhận sự đe dọa đến tính mạng, kẻ lòng đất càng run rẩy dữ dội hơn, giọng cũng trở nên to hơn: “Mẹ kiếp chứ! Có còn nhân tính còn vương pháp nữa hả! Mấy giẫm lên đầu hai bọn , còn cho hai bọn cựa quậy, thế thì mấy chịu khó lắng bọn xem nào!”
“Gọi mấy thì chịu thưa, kết quả đầu bọn bắt đầu thơ biểu cảm, mấy còn là con nữa hả?!”
Người bên bùng nổ, gào thét trong tuyệt vọng.
Trì Miểu cũng chợt nhận giọng :
“Tống Trầm Tinh?”
Vị đại lão thích giả nữ từng gặp một năm xưa, từng xem bói cho vụ việc của Dung Nguyệt ở Thiên Kiếm Thành, thiếu môn chủ của Thần Cơ Môn.
“, là ! Mấy mau tránh để hai bọn chui lên coi!”
Mấy Trì Miểu lập tức nhường chỗ, một cánh tay từ trong đống đất thò ngoài, còn một quen khác nữa.
Vân Dao.
Cả hai đều dính đầy bùn đất, trông vô cùng chật vật, đầu Tống Trầm Tinh còn sưng một cục u to tướng.
Hai cùng tiến Thiên Bi Động Phủ, cơ duyên kém xa chỉ một chút xíu, tu vi hiện tại chẳng qua cũng chỉ mới chạm ngưỡng Nguyên Anh kỳ.
Màn xuất hiện quả thực khiến kinh hồn bạt vía.
Ánh mắt của mấy Trì Miểu cứ dán chặt cục u to đầu Tống Trầm Tinh, cố gắng hết sức để nhịn .
Phải nhịn!
Đây trường hợp bình thường! Đang mặt các bậc liệt khuất đấy!
Trì Miểu lí nhí trong miệng: “Nói một thì Phật Tổ tha thứ cho .”
Trì Miểu: “Một.”
Kim Thánh Phỉ: “Cộng một.”
Khâu Kỳ: “Cộng một.”
Ứng Vô Hoặc: “...”
Hết cứu nổi .
Tương lai của Diệu Hoa Châu quả là một mảnh tăm tối.
Tống Trầm Tinh tức tối mắng to: “Vãi chưởng! Mấy là đấy? Không những chẳng thấy áy náy mà còn ! Mấy tưởng bọn xuất hiện ở đây là vì ai hả?!”
Hắn giận đến mức chẳng thèm giả giọng nữ nữa, đủ hiểu tâm trạng đang bùng nổ đến mức nào.
Trì Miểu sững : “Vì bọn ?”
Tống Trầm Tinh còn trút giận tiếp thì Vân Dao đưa tay ngăn . Nàng bước tới mặt mấy , ánh mắt dừng Trì Miểu.
Ở Cửu Kiếm Sơn gần hai năm, khí tức nàng ngày càng dịu dàng hơn, còn vẻ lạnh như băng tuyết thuở .
Nàng Trì Miểu, nơi đáy mắt sự phẫn nộ sự tủi .
Thế nhưng nàng thêm chuyện phiếm, chỉ vội vàng việc chính:
“ , bọn đang đợi các ngươi trở về.”
“Tống Trầm Tinh bấm quẻ tính hai ngày nay các ngươi sẽ về Cửu Kiếm Sơn. Để tránh tai mắt của khác, bọn mới dùng thuật thổ độn ẩn giấu khí tức của , vẫn luôn ở đây đợi các ngươi.”
“Ta hiện tại các ngươi nắm rõ tình hình đến mức nào, nhưng... cho các ngươi một chuyện vô cùng quan trọng, là Dung Nguyệt sư và Thái Thượng Trưởng Lão dặn dò bọn nhất định đích cho ngươi !”
Lời nhắn của Dung Nguyệt sư và Thái Thượng Trưởng Lão?
Trì Miểu nghiêm sắc mặt: “Ngươi .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Vân Dao cất lời: “Cửu Kiếm Sơn... hề diệt!”