Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 361: Chúng Ta Không Còn Nhà Nữa Rồi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:35:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trì Miểu im lặng hồi lâu, dùng đủ cách để bình tâm trạng, giữ cho thật bình tĩnh mới dám mở mắt cuốn sổ tay màu lam .

 

Sứ mệnh của Mật Tông chỉ vỏn vẹn đúng tám chữ.

 

Thế nhưng tám chữ chấn động tâm can Trì Miểu từ trong ngoài, khiến nàng nổi hết cả da gà.

 

Cảm xúc chấn động chỉ trong tích tắc biến chuyển mấy , từ hưng phấn sang thấu hiểu, cuối cùng dần lắng thành sự tỉnh táo trầm mặc.

 

Cuốn sổ nhỏ trong tay vỡ tan ngay khi Trì Miểu xong biến mất. Những đốm sáng màu lam bay lên vương vấn quanh Trì Miểu. Nàng thêm điều gì thừa thãi, chỉ ngước Thiên Bi Tiên Nhân mặt cất lời:

 

“Ta hiểu .”

 

“Con đường , nhất định sẽ tiếp, cho đến tận cùng.”

 

Dường như đoán phản ứng của nàng, nụ của Thiên Bi Tiên Nhân càng lúc càng sâu, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm một .

 

“Có câu của Sư tôn, cũng yên tâm . Đến đây... sứ mệnh thuộc về Thiên Bi kết thúc.”

 

Trì Miểu khựng , lẽ trải qua một cuộc sinh ly t.ử biệt nên nàng đặc biệt nhạy cảm với điều . Huống hồ từ câu chuyện của Thiên Bi Tiên Nhân và trạng thái hiện tại của ...

 

Có lẽ Thiên Bi Tiên Nhân cũng chỉ đang gắng gượng giữ tàn cuối cùng , đợi nàng tới để thể thực thi và thành sứ mệnh của .

 

Hoặc là, để nàng cuối.

 

Nàng ngước mắt lên, cảm xúc trong ánh vô cùng phức tạp, khẽ mấp máy môi: “Ngươi sắp ?”

 

Thiên Bi Tiên Nhân chớp chớp mắt, gương mặt thanh tú tuấn dật hiếm hoi lộ vài phần trêu chọc: “Sư tôn nỡ xa ?”

 

Mắt Trì Miểu cay xè.

 

“Chỉ là cảm thấy, những kiến tạo nên con đường quá đỗi vĩ đại. Con đường ... quả thực quá khó, quá đỗi gian nan...”

 

Ban đầu nàng cứ ngỡ cái gọi là vạn kiếp mở đường chỉ đơn thuần về vô luân hồi chuyển thế của riêng một Trì Miểu nàng.

 

giờ nàng hiểu , vạn kiếp... là vạn kiếp của vô con , là vạn kiếp của các nàng, và cũng là của bọn họ.

 

Con đường xa xôi và mịt mờ bao, nhưng sức mạnh chung của tất cả , cùng kề vai sát cánh tiến bước, con đường càng ngày càng trở nên rõ ràng.

 

Tám chữ sứ mệnh của Mật Tông, một khi thành... ắt là phúc âm của chúng sinh, đó sẽ là chiến công hiển hách cổ nhân, kẻ đến .

 

Thiên Bi Tiên Nhân vỗ vai Trì Miểu, : “Chính vì gian nan nên mới cần đến chúng .”

 

“Hãy tiến về phía , hãy đến tận cùng con đường lối về , biến cây cầu độc mộc thành đại lộ thênh thang!”

 

“Người nên rời , đến lúc trở quỹ đạo chính.”

 

“Nếu sự thuận, Mật Tông sẽ giải quyết tất cả vì .”

 

Nói đoạn, bóng hình của Thiên Bi Tiên Nhân ngày càng mờ nhạt. Cho đến cuối cùng, nhẹ nhàng đặt bàn tay lên đỉnh đầu Trì Miểu, rót nốt tia tiên lực cuối cùng mà lưu giữ cho nàng.

 

Khoảnh khắc , Trì Miểu thể cảm nhận một sự biến chuyển nghịch thiên từng , tựa như xác hòa một cùng đất trời, tựa như chỉ cần một ý niệm là thể xoay chuyển cả thế gian .

 

Nàng đột phá đến Hóa Thần kỳ trung kỳ.

 

Kỳ diệu, tuyệt diệu khôn cùng, mà cảm giác chỉ do một tia tiên lực mang !

 

Hóa đây là lý do ai ai cũng khao khát thành tiên...

 

Kẻ thì vì thành tiên mà si mê, vì thành tiên mà hóa dại.

 

Kế Hoạch Trọng Khởi...

 

Cổ họng Trì Miểu nghẹn , bất cứ khi nào nghĩ tới kế hoạch , nàng đều cảm thấy đau đớn như d.a.o cắt tim.

 

Tai họa của nhân loại chỉ đến từ Ma Tộc, thứ cuối cùng đè bẹp nhân loại... chính là bản con .

 

Đó là sự coi thường sinh mạng của kẻ mạnh, là d.ụ.c vọng khôn cùng mà nhân loại chẳng thể nào kiểm soát dù tu đạo qua bao năm tháng.

 

Và tai kiếp của nhân loại cũng chỉ thuộc về riêng nhân loại.

 

Đây là kiếp nạn của muôn dân chúng sinh.

 

Đạo Chủng trong lòng Trì Miểu đang sinh trưởng với tốc độ điên cuồng, rõ ràng mới đ.â.m chồi cách đây lâu, giờ nứt vỏ, nhú lên một mầm cây bé nhỏ.

 

Pháp Tướng của nàng lúc cũng đột phá thành Kim Tướng.

 

Chỉ là nàng vẫn thể rõ Đạo của rốt cuộc thiên về loại năng lực nào. Điều duy nhất nàng là, Đạo Chủng độc nhất vô nhị thế gian, gì sánh bằng.

 

Nàng Thiên Bi Tiên Nhân đang dần tan biến mặt, lẩm bẩm trong miệng:

 

“Tiên nhân xoa đỉnh đầu, kết tóc thụ trường sinh.”

 

“Cảm ơn sự hy sinh của ngươi con đường . Suốt thời gian dài đằng đẵng qua... ngươi vất vả .”

 

Thiên Bi Tiên Nhân ngẩn , khẽ mỉm .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-361-chung-ta-khong-con-nha-nua-roi.html.]

“Cũng cảm ơn sự hy sinh của Sư tôn dành cho chúng sinh.”

 

“Hãy nhớ lấy, lựa chọn chúng sinh, chúng sinh mới lựa chọn ... Thương Sinh Chi Nghiệt chính là nguồn cơn của tai họa.”

 

Dứt lời, bóng hình của Thiên Bi Tiên Nhân liền tan biến .

 

Ngay cả một tia thở cuối cùng cũng chẳng còn cảm nhận nữa.

 

Trì Miểu sẽ dừng bước.

 

So với nước mắt, những bước chân kiên định của nàng mới là sự đền đáp nhất.

 

Nàng mau chóng hết con đường , như thế mới thể giảm bớt sự hy sinh của thêm nhiều khác.

 

Đầu ngón tay nàng tụ linh lực, dễ dàng khắc lên vách tường mặt mấy chữ lớn.

 

Thiên Bi Tiên Nhân.

 

Người hùng của Diệu Hoa Châu.

 

Hướng về phía mấy chữ lớn mặt cúi lạy, Trì Miểu dứt khoát rời , hề ngoảnh .

 

Bên ngoài, các đồng đội đều tề tựu đông đủ, chỉ là sắc mặt của ai nấy đều , tựa như nghẹn ứ hàng ngàn lời .

 

Trì Miểu hỏi: “Có chuyện gì thế?”

 

Trên mặt mấy càng thêm vẻ nặng nề.

 

Đặc biệt là Ứng Vô Hoặc và Kim Thánh Phỉ.

 

Đáy mắt bọn họ đỏ ngầu, đang dồn nén cảm xúc bạo ngược hung tàn.

 

Nơi khóe mắt Kim Thánh Phỉ lăn dài giọt lệ, c.ắ.n chặt răng đến mức bật cả m.á.u tươi trong khoang miệng.

 

Trì Miểu nhanh nhận điều bất thường, giọng nàng chợt lạnh vài phần:

 

“Rốt cuộc là chuyện gì, xảy việc gì ?”

 

Nàng còn tưởng ai đó hy sinh, vội điểm bên trong Thiên Bi Động Phủ lúc .

 

Thiên Kiêu Đoàn ai hy sinh cả.

 

Vậy rốt cuộc là xảy chuyện gì?

 

Trì Miểu khẽ híp mắt, đảo mắt về phía Tịnh Minh: “Hai họ cảm xúc định, .”

 

Tuy Tịnh Minh vài sở thích nhỏ kỳ quặc ngoài dự đoán, nhưng trong đám bạn thiết nhất của Thiên Kiêu Đoàn chẳng ai tính cách đáng tin, so qua so thì Tịnh Minh trái chững chạc nhất.

 

Tịnh Minh nhắm mắt, từ từ giơ tay lên, miệng niệm một câu: “A di đà phật.”

 

“Chuyện ... tiểu tăng thực sự mở lời thế nào.”

 

Trì Miểu đầu: “Tuyền Cơ?”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Dung Tuyền Cơ cũng mím môi, gương mặt xinh đầy vẻ khó xử: “Ta... cũng thế nào.”

 

“Ngu Vô Tâm?”

 

Ngu Vô Tâm thôi, cuối cùng chỉ khẽ thở dài: “Ngươi... ngươi trong Vạn Vật Xu Nữu xem thử là ngay thôi.”

 

Hắn cũng vò đầu bứt tai, chẳng mở lời với Trì Miểu .

 

Trì Miểu dây dưa thêm nữa, nhanh chóng mở chiếc Vạn Vật Xu Nữu lâu dùng tới .

 

Dưới sự quảng bá mạnh mẽ của Kim gia, trong suốt một năm qua khi bọn họ rời khỏi ranh giới , Vạn Vật Xu Nữu phủ sóng tới từng nhà từng , lượng dùng vô cùng khổng lồ.

 

Nàng nhiều lời mời kết bạn, các trang mục đều đỏ rực chấm thông báo.

 

Tin nhắn riêng ở cùng đến từ nghĩa phụ của nàng: Phổ Ninh đại sư.

 

[Tâm Như Chỉ Thủy: Trì Miểu, nếu con thấy tin nhắn , hãy lập tức tới Mật Tông, tuyệt đối đừng trở về Cửu Kiếm Sơn!]

 

Đừng về Cửu Kiếm Sơn?

 

Cửu Kiếm Sơn xảy chuyện gì?

 

Trong nỗi kinh ngạc, Trì Miểu thoát khỏi khung trò chuyện riêng thì liền thấy bản tin mới nhất của Kim Gia Nhật Báo.

 

“Vạn vây quét Cửu Kiếm Sơn, Cửu Kiếm Sơn diệt tông”.

 

Đầu óc Trì Miểu trống rỗng.

 

Trong sự run rẩy, nàng thấy tiếng nức nở của Kim Thánh Phỉ bên cạnh.

 

“Trì Miểu... chúng còn nhà nữa .”

 

 

Loading...