Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 357: Trăm Binh Bi Minh
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:35:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơn thịnh nộ hiện tại của Trì Miểu chỉ là khát khao chân tướng, mà còn vì... kiếm linh của Bi Khấp Kiếm vẫn lạc.
Chất liệu của Thánh Cung vô cùng đặc biệt, năng lượng ẩn chứa bên trong cũng cực kỳ khủng khiếp.
Trông bề ngoài chỉ như cung điện sụp đổ tầm thường, nhưng chỉ ở bên trong Thánh Cung mới uy lực vụ nổ trong khoảnh khắc đó kinh hoàng đến nhường nào.
Toàn bộ năng lượng tập trung trong gian bên trong Thánh Cung, bên trong xé rách tan rã, vết nứt hư ngừng sinh sôi, khuấy đảo và tàn nhẫn hủy diệt thứ.
Tầng thứ sức mạnh vượt khỏi phạm vi hiểu của Trì Miểu, gần như sắp vượt quá giới hạn chịu đựng của bản Diệu Hoa Châu.
Đạo diệt, linh diệt, tất cả đều quy về hư vô hỗn độn!
Dù cho Trì Miểu ngay lập tức thi triển bộ thủ đoạn sở hữu, nhưng sức mạnh bực vẫn thể nào chống cự nổi.
Ngay khi nàng cùng sáu Nguyên Anh sắp sửa hàng trăm vết nứt hư xé nát thành từng mảnh, kiếm linh của Bi Khấp Kiếm vốn chìm giấc ngủ sâu từ khi tiến Thiên Bi Động Phủ bỗng nhiên thức tỉnh.
Cùng với một luồng lam quang hùng mạnh tỏa , bộ kiếm Bi Khấp Kiếm lơ lửng chắn Trì Miểu.
Thanh kiếm luôn đồng hành bên cạnh Trì Miểu từ thuở nàng còn yếu ớt, thanh kiếm của tiên nhân chứng kiến suốt chặng đường của nàng, sừng sững Trì Miểu, tạo nên một màn chắn màu xanh lam huyền ảo vô cùng.
Trên kiếm, kiếm linh của Bi Khấp Kiếm đầu tiên thực sự hiện hình.
Đó là một linh thể màu xanh da trời, mái tóc dài phiêu dật, dung mạo tuấn mỹ, , nhưng nửa lộ vô cùng mỹ, tựa như một kiếm tiên phiêu dạt nơi trần thế.
Gió lốc hư gào thét, ngăn cản đòn công kích khủng khiếp .
Chàng đầu Trì Miểu mà vẫn lưng về phía nàng.
Trì Miểu thể thấy kiếm linh cùng kiếm Bi Khấp Kiếm dần dần hóa thành từng mảnh vỡ, mảnh vụn bay loạn trong trung.
Trì Miểu khi con ngươi co thắt dữ dội, nhận Bi Khấp Kiếm đang dùng phương thức tự hủy để bảo vệ nàng!
“Dừng tay! Ta lệnh cho ngươi dừng tay !”
Trì Miểu gần như gào lên, thậm chí còn vận dụng uy áp của chủ nhân Bi Khấp Kiếm để ép Bi Khấp Kiếm về.
vô ích, kiếm linh hề lay chuyển, chỉ phát thanh âm êm tai: “Miểu Miểu, đừng thử nữa... Khế ước của chúng chỉ là bề mặt, ngươi chủ nhân thực sự của .”
“Ta là bội kiếm của Thiên Bi, là bội kiếm của tiên nhân, đương nhiên cũng sở hữu sức mạnh của tiên nhân. Sức mạnh đủ để vượt qua sự trói buộc cảnh giới tiên nhân.”
“Bao gồm cả chủ bộc khế ước.”
Chàng trần thuật , bảo Trì Miểu cần uổng phí công sức nữa.
Một sợi dây lý trí của Trì Miểu tức thì đứt phựt, nàng nhận một điều: “Vậy nên ngay từ đầu, chủ bộc khế ước của chúng vốn hề tồn tại?”
Giọng của kiếm linh mang theo ý : “Phải , mang theo sứ mệnh cố ý tiếp cận ngươi. Kể từ khoảnh khắc cảm nhận khí tức của ngươi, trong ký ức của chỉ một việc: Ta tiếp cận ngươi, hộ ngươi một đường chu !”
“Nói thật lòng thì lúc đó tính khí của ngươi thực sự quái đản, còn tệ, chẳng thích ngươi chút nào... buộc theo ký ức, dẫu cho cũng chẳng rõ vì như .”
Sắc mặt Trì Miểu lập tức trở nên dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi mắng lớn: “Đã thích thì bây giờ ngươi cút cho ! Đừng xuất hiện mắt nữa... Ta cần một thanh kiếm bất trung!”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Bi Khấp Kiếm tan rã hơn một nửa, Trì Miểu sức mạnh thần bí định trụ, lấy nửa phần cơ hội giãy giụa.
Kiếm linh dường như hiểu lời nàng , dường như , cứ tự tiếp tục giãi bày:
“Thế nhưng phát hiện, ngươi hề giống như nghĩ... Ngươi quái gở, nhưng ngươi vô cùng nguyên tắc. Bất kể là thực lực tâm tính của ngươi, tốc độ trưởng thành đều khiến cảm thấy khó tin.”
“Ta tuy hiểu hết về nhân loại, nhưng sinh linh thiên hạ đều đặt tư lợi lên hàng đầu, nhưng ngươi thì khác... Bề ngoài ngươi thích chiếm món hời nhỏ, tha cho ai, còn thù dai, thế nhưng mỗi khi gặp cơ duyên thể độc chiếm, ngươi đều sẵn lòng chia sẻ lợi cho bằng hữu, tạo phúc cho thế gian.”
“Cùng suốt chặng đường , ngươi giống như đứa trẻ của .”
“Ta thể chứng kiến sự trưởng thành của ngươi, thấy ngươi bước thế nào con đường , càng thấy điểm sáng rực rỡ ngươi.”
“Điều khiến ngày càng hiểu rõ vì Thiên Bi để , và vì cần bảo vệ ngươi.”
“Khoảnh khắc cùng ngươi bước Thiên Bi Động Phủ, Thiên Bi xuất hiện mặt , ngài kích hoạt ký ức của , giúp sứ mệnh thực sự của .”
“Trì Miểu, ngươi thể c.h.ế.t. Mạng của ngươi chỉ thuộc về riêng ngươi, mà thuộc về Diệu Hoa Châu, thuộc về cả thiên hạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-357-tram-binh-bi-minh.html.]
“Ngươi cần bộ chân tướng, kết thúc chuỗi ngày lầm than và bi ai bất tận .”
Trì Miểu Bi Khấp Kiếm cùng kiếm linh mắt trở nên tàn tạ, mới bàng hoàng nhận thanh kiếm rách nát từ lâu còn là đống sắt vụn như thuở ban đầu nàng thấy nữa.
Màu xanh thẳm, xinh tuyệt trần, thể khiến vạn kiếm tề minh, một bậc vương giả trong các loài kiếm.
“Câm miệng!” Đôi mắt Trì Miểu đỏ hoe, nước mắt gần như mất khống chế cướp quyền chủ cảm xúc của nàng: “Con đường của còn xong !”
“Ta đến lượt một thanh kiếm bảo vệ !”
Kiếm linh Bi Khấp Kiếm đột ngột . Dung mạo tuấn mỹ tựa như gốm sứ vỡ vụn, chỗ trống rỗng, chỗ rạn nứt, tan rã trong khí.
Thân kiếm chỉ còn chuôi kiếm.
Kiếm linh dành cho Trì Miểu nụ cuối cùng trong sinh mệnh của , dịu dàng mà tràn đầy sức mạnh.
Chàng :
“Ngươi hãy nhớ trở về Thiên Bi Động Phủ, nơi đó biện pháp phá cục do Thiên Bi để cho ngươi, ẩn giấu bí mật của Diệu Hoa Châu.”
“Ta lấy danh nghĩa Tiên trong loài kiếm chúc phúc cho ngươi, con đường tương lai gấm hoa rực rỡ, cuối cùng sẽ thấy ánh mặt trời. Chỉ tiếc là... sứ mệnh của thành, thể tiếp tục đồng hành cùng ngươi nữa.”
“Đừng , đây là hồi kết trong mệnh của , là ý nghĩa sinh mệnh của .”
“Miểu Miểu... ngươi là niềm kiêu hãnh của .”
Ta cho ngươi bao, Thiên Bi ngay từ đầu cho quyền cự tuyệt, thực sự từng do dự.
chỉ do dự trong một khoảnh khắc đưa quyết định.
Bởi vì...
Trì Miểu, ngươi là kiêu hãnh nhất mà từng thấy trong suốt mấy vạn luân hồi của ngươi.
Cho nên mới sẵn lòng vì ngươi mà đ.á.n.h cược tất cả.
Đừng , trăm binh khí trong thiên hạ, sẽ vì mà bi khấp.
Rắc!
Một âm thanh giòn giã vang lên, rõ ràng nhẹ bẫng đến thế nhưng đinh tai nhức óc.
Trì Miểu trong khoảnh khắc rốt cuộc thể cử động.
Nàng gần như ngay lập tức lao tới nắm lấy chuôi kiếm quen thuộc , nhưng chụp , đến cả chút bụi tàn của kiếm cũng thể nắm giữ.
Nàng cố gắng chụp lấy những vụn bột tàn kiếm trong khí, ôm chặt lòng, nhưng Bi Khấp Kiếm quá đỗi tàn nhẫn... thế mà chẳng hề lưu luyến nàng một chút nào.
Trong chớp mắt.
Toàn bộ binh khí tại Diệu Hoa Châu thảy đều mất khống chế, bay vút lên trời cao, phát những tiếng bi minh thống thiết!
Trăm binh bi khấp!
Trì Miểu cũng bật thét lên the thé giữa những tiếng bi minh cùng âm thanh sụp đổ của Thánh Cung.
Thế giới ồn ào náo động, nhưng nàng dường như mất thính giác.
Nàng chẳng thể thấy bất cứ điều gì.
Nước mắt nhòe tầm , ướt đẫm gò má nàng.
Trong cõi u minh, nàng cảm nhận một đôi bàn tay đang lau nước mắt cho , dịu dàng thuộc.
Nàng thấy một giọng đang khẽ thì thầm:
“Đừng .”