Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 342: Huyết Mạch Ma Tộc Cao Quý Nhất

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:35:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trì Miểu những lời của Minh Dạ mà kinh ngạc thôi!

 

Khuôn mặt xinh rạng rỡ của nàng lộ rõ vẻ thể tin nổi: “Ngươi... ngươi nghiêm túc đấy chứ?”

 

“Sao, sợ ?” Minh Dạ vô cùng hài lòng với biểu cảm lúc của Trì Miểu, rõ ràng là đang cảm thấy sợ hãi: “ sợ cũng kịp nữa . Hiện giờ ngươi ở đây, vì ngươi mà nổi trống khua chiêng, ngươi chỉ một kết cục duy nhất: đó là tiếp nhận thử thách của Đồ Đằng Trụ, đó... bại lộ phận thật sự!”

 

Trì Miểu xua tay, đến mức nở hoa: “Ta sợ hãi, chỉ sợ ngươi hối hận thôi!”

 

“Nếu ngươi nhất quyết cắt đất bồi thường thì cũng hết cách, đành vui vẻ nhận lấy .”

 

Minh Dạ ý tứ mỉa mai trong lời của Trì Miểu, trong lòng thầm nàng đúng là ngông cuồng: “Ngươi lừa khác chứ lừa nổi bản tôn?”

 

Trì Miểu: “Không lừa ngươi thì ngươi thề ! Đem những lời phát lời thề xem nào, đất trời chứng thì mới dám yên tâm chứ!”

 

“Hay là... những lời ngươi chỉ là kế khích tướng? Thực chất ngươi chẳng chút quyết tâm nào cả?”

 

“Chậc chậc chậc... Dù cũng là một đại ma Độ Kiếp kỳ, mà chút độ lượng cùng lá gan thế cũng , mất mặt ma tộc quá mất!”

 

Sắc mặt Minh Dạ chợt trở nên khó coi, thừa những lời Trì Miểu lúc mới chính là khích tướng.

 

ngặt nỗi, chỉ thông minh của Ma Tộc chung đều thấp, những ma tộc khác đều đồng loạt sang , trong mắt tràn ngập vẻ nỗi đau của khác.

 

“Minh Dạ, nếu ngươi chắc chắn như thì lấy khí thế xem nào! Thề thì thề! Ai sợ ai chứ?”

 

Người lên tiếng là Du Ảnh, là một trong mười Ma Vương hậu bổ nên đương nhiên cũng mặt ở đây.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Cảnh tượng náo nhiệt thế , ném đá giấu tay một chút thì hình như với lương tâm?

 

Cơn giận của Minh Dạ bốc lên ngùn ngụt, nhưng lúc tuyệt đối thể để yếu thế .

 

“Thề thì thề, nàng nhân loại , bản tôn còn ?”

 

“Lời thề đối với bản tôn mà , chẳng chút tổn thất nào cả.”

 

Nói xong, giơ tay thủ thế phát thề, đem bộ việc cắt đất bồi thường thành một lời thề nguyền.

 

Thế thì .

 

Trì Miểu trong lòng đến mức ngoác cả miệng, bên ngoài chỉ đành giả vờ vẻ căng thẳng: “Không... ngờ ngươi dám thề thật!”

 

Quả nhiên, sự yếu thế giả tạo của Trì Miểu càng cho Minh Dạ thêm niềm tin, khiến càng thêm nóng lòng thấy cảnh tượng Trì Miểu vạch trần.

 

“Giờ bản tôn lập thề , ngươi cũng nên thực hiện lời , lên Đồ Đằng Trụ kiểm tra một phen !”

 

“Trì Miểu... bớt nhảm , bắt đầu .”

 

Trì Miểu cong môi: “Được thôi.”

 

Lời của nàng nặng nhẹ, thoạt thì giống như chột , nhưng nếu kỹ hơn một chút thì sẽ hiểu: nàng đang châm biếm con cá c.ắ.n câu quá dễ dàng.

 

Trì Miểu liếc Thiên Hồ Vương, liếc Du Ảnh.

 

Du Ảnh ẩn nấp trong Thiên Kiêu Đoàn bấy lâu nay, rõ Trì Miểu lỗ mãng bốc đồng.

 

Dù bên ngoài trông vẻ như thế, nhưng thực chất bụng đen tối vô cùng!

 

Nàng ắt hẳn nắm chắc trong tay thì mới cố ý dẫn dụ Minh Dạ đẩy nhanh tiến độ như .

 

Chỉ là ngay cả một Thức Ma như cũng thể tưởng tượng nổi Trì Miểu rốt cuộc sẽ dùng thủ đoạn gì để qua mặt cả Đồ Đằng Trụ.

 

Trì Miểu vận một huyền y, thong thả ung dung bước xuống tinh hải, dùng ma khí lơ lửng mặt biển , mỗi một bước chân đều khuấy động ánh phía tản bốn phía.

 

Nàng từng bước tiến gần Đồ Đằng Trụ.

 

Sức mạnh của Đồ Đằng Trụ vô cùng bàng bạc, ẩn chứa sức mạnh của hàng ngàn phân nhánh ma tộc. Mỗi khi Trì Miểu bước thêm một bước, nàng đều thể cảm nhận luồng sức mạnh thần bí đang cộng hưởng cùng .

 

Đồ Đằng Trụ phát ánh sáng nhàn nhạt.

 

Các ma tộc khác đều ngẩn : “Đồ Đằng Trụ... đang phát sáng?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-342-huyet-mach-ma-toc-cao-quy-nhat.html.]

“Tình huống gì thế , từng qua bao giờ?”

 

Ngay cả Thiên Hồ Vương cũng sững sờ, về phía Trì Miểu, nhất thời khó lòng giải thích: “Chuyện... chuyện cũng từng thấy bao giờ, chính bản ngươi cảm nhận thế nào?”

 

Trì Miểu mím môi, thầm nghĩ Cẩu Sử Hệ Thống sẽ gài bẫy đấy chứ?

 

Nếu nàng ngã ngựa ở chỗ thì một đời danh còn giấu nữa!

 

Tuy nhiên nàng liền lắng lòng cảm ứng Đồ Đằng Trụ. Những kiến trúc hùng mạnh và tồn tại lâu đời như thế đều thể coi là linh vật, sinh ý thức nông cạn.

 

Trì Miểu thử câu thông, chậm rãi tìm kiếm cảm giác trong đó.

 

Nàng thể cảm nhận Đồ Đằng Trụ phát sáng vì bài xích nàng, mà là... đang vẫy gọi nàng?

 

Đây ảo giác.

 

Trì Miểu càng đến gần thì cảm giác càng thêm mãnh liệt. Đồ Đằng Trụ đối với nàng vô cùng nhiệt tình, mong mỏi nàng mau chóng chạm nó.

 

Phương thức kiểm tra của Đồ Đằng Trụ chính là dùng m.á.u để chạm .

 

Trì Miểu mím môi, rảo bước nhanh hơn, dùng linh lực rạch một đường nơi đầu ngón trỏ tay , rỉ một giọt m.á.u tươi đỏ thắm.

 

Nàng điều khiển giọt máu, cho dung nhập chặt chẽ bên trong Đồ Đằng Trụ.

 

Đồ Đằng Trụ dường như nhận sự bồi bổ phi thường nào đó, hào quang lập lòe liên hồi, tham lam hút lấy m.á.u của Trì Miểu.

 

Thế nhưng... hàng ngàn đồ đằng Đồ Đằng Trụ chẳng lấy một cái nào sáng lên.

 

Minh Dạ bật lớn: “Ha ha ha ha! Bản tôn gì nào? Bản tôn gì hả! Ả chính là nhân loại! Đồ Đằng Trụ... Sau khi m.á.u hòa Đồ Đằng Trụ, căn cứ theo độ mạnh yếu của lực lượng huyết mạch, đồ đằng sẽ lượt thắp sáng từ lên , đồ đằng càng lên cao thì huyết mạch càng mạnh!”

 

“Mà nay, ả ngay cả một đồ đằng cũng thắp sáng nổi, chỉ một khả năng duy nhất: ả ma tộc! Ả là nhân loại! Rất nhanh thôi... Đồ Đằng Trụ sẽ khiến ả hiện nguyên hình!”

 

“Thiên Hồ Ma Tộc, lũ ranh con nhân tộc... Các ngươi to gan...”

 

“Đừng ồn!” Trì Miểu quát lên một tiếng, đôi mắt ngưng , giương khóe môi về phía Minh Dạ: “Chuyện vẫn kết thúc .”

 

“Đồ Đằng Trụ sáng là nhân loại, mà là... nó uống thèm!”

 

Nàng một nữa rạch ngón tay, chảy nhiều m.á.u tươi hơn, tạo thành một vệt m.á.u đỏ thắm chầm chậm thấm sâu Đồ Đằng Trụ.

 

Nàng cất lời với Đồ Đằng Trụ: “Đồ Đằng Trụ, nếu ngươi còn uống m.á.u thì nhất hãy ngoan ngoãn... tròn bổn phận của . Nếu , lỡ như gian ma hãm hại mà vô tình mất mạng, ngươi sẽ chẳng bao giờ uống loại ma huyết thuần khiết cao quý thế nữa !”

 

Cái điệu bộ của Trì Miểu trong mắt các ma tộc chẳng khác nào kẻ ngốc.

 

Bọn chúng đang định nhạo.

 

Giây tiếp theo:

 

Soạt!

 

Một luồng bạch quang khổng lồ bùng lên từ Đồ Đằng Trụ, chói lòa đến mức suýt chút nữa mù mắt bộ ma tộc mặt tại đây. Sau khi né tránh một lúc lâu, bọn họ mới rốt cuộc .

 

“Đồ... Đồ Đằng Trụ sáng lên !”

 

Không còn nghi ngờ gì nữa, ánh hào quang phát từ Đồ Đằng Trụ, cả một vòng lớn đồ đằng phía đều đồng loạt rực sáng, quang mang rực rỡ từng từ tới nay!

 

Hơn nữa, các đồ đằng thắp sáng đang tăng lên với tốc độ mắt thường thể thấy , nhanh phá vỡ mốc một trăm, một ngàn!

 

Vượt qua một ngàn, đồng nghĩa với việc cường độ huyết mạch của Trì Miểu ở mức trung đẳng! Đáng sợ hơn là tốc độ thắp sáng của Đồ Đằng Trụ hề dấu hiệu chậm chút nào.

 

Minh Dạ ngơ ngác: “Làm... thể chứ?!”

 

Trì Miểu đặt hai tay , khóe miệng khẽ cong lên, về phía Minh Dạ:

 

“Rõ ràng đấy, là ma tộc, hơn nữa còn là ma tộc huyết mạch hề tầm thường.”

 

“Lời thề của ngươi, sắp thực hiện đó nha.”

 

cần vội, chuyện vả mặt chẳng bao giờ vội cả. Ta cho các ngươi thấy... thế nào là dòng m.á.u ma tộc cao quý nhất thiên hạ !”

 

 

Loading...