Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 334: Ma Thần Tộc Là Bịa Ra?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:35:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Thiên Hồ Vương liền thấy thiếu nữ áo tím bên cạnh lạnh một tiếng.

 

Thiên Hồ Vương ngây ngẩn cả .

 

Hắn cảm thấy tủi vô cùng, nước mắt chực trào ngoài!

 

“Con gái bảo bối ơi, con... con vì nàng mà hung dữ với cha ? Nàng quan trọng cha quan trọng hả?!”

 

Thiên Hồ Vương thừa nhận bản Dung Tuyền Cơ thích, cũng thừa nhận sai nhiều chuyện, nhưng hiện tại đang cố gắng bù đắp thật mà!

 

Hắn cảm thấy, dù thế nào nữa... cũng thể bằng một kẻ xa lạ chứ?

 

Kết quả là một tiếng hừ lạnh kéo phăng về với hiện thực phũ phàng!

 

Không!

 

Đây là sự thật!

 

Nhìn thấy biểu cảm kỳ quái của Thiên Hồ Vương, Dung Tuyền Cơ liền trong đầu ông đang suy diễn lung tung đủ thứ .

 

Thứ nàng đáp ông chính là một cái lườm cháy mặt.

 

“Ông nàng là ai ?”

 

Thiên Hồ Vương nghẹn ngào một lát, lúc mới đ.á.n.h giá Trì Miểu thêm nữa.

 

Không thể , xét về nhan sắc, thừa nhận nữ nhân mặt chỉ con gái bảo bối của thế giới mà thôi.

 

Còn về huyết mạch... hình như cũng chẳng kém bao nhiêu, kẻ thể vững uy áp của vốn dĩ chẳng mấy ai.

 

nhỉ!

 

Tên ma thể vững uy áp huyết mạch của , hơn nữa chỉ thực lực ở cảnh giới Ma Anh.

 

“Đây... Đây là ai thế? Giống loài gì ?!”

 

Quả thực là khó tin!

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Dung Tuyền Cơ kiêu hãnh mở miệng: “Nàng là phu quân của !”

 

Ngay đó, Trì Miểu ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu, quanh như tỏa sáng lấp lánh.

 

Ngụm nước Thiên Hồ Vương còn kịp nuốt xuống lập tức phun thẳng ngoài thành một vòi!

 

“Cái... Cái gì cơ? Thứ quái quỷ gì ?! Phu quân của con?!”

 

“Tuyền Cơ, cha con giận cha, cha cũng con chịu tha thứ cho cha, nhưng con nên lấy chuyện đại sự cả đời của trò đùa như thế!”

 

“Cha để ý chuyện hai đứa đều là nữ, chuyện , nhưng cha hy vọng con tùy tiện kéo bừa một đứa con gái tới, chỉ để chọc tức cha mà qua loa với cuộc đời ma tộc của chính !!”

 

Dung Tuyền Cơ lườm đến mức tròng mắt sắp rớt ngoài.

 

Chẳng trách Trì Miểu bảo dị ứng với mấy kẻ ngốc, nàng cảm giác cũng sắp sửa như .

 

Ma Tộc quả thực là một chủng tộc ngốc nghếch khổng lồ mà.

 

Dung Tuyền Cơ giải thích: “Nàng là Trì Miểu, từ lúc còn thức tỉnh huyết mạch Thiên Hồ thì cùng thành . Tuy bái đường cũng danh phận thê thê thực sự, nhưng đời nàng là đủ, sẽ chạm bất kỳ ai khác nữa!”

 

“Trong lòng , nàng còn quan trọng hơn cả tính mạng của ! Ông dám sai bảo nàng như nô bộc hầu hạ ông, rót nước cho ông ! Ông phận gì, địa vị gì chứ hả!”

 

“Đi! Mau rót nước cho hai chúng mau!”

 

Thiên Hồ Vương mà đờ đẫn cả , nhưng lời của con gái lớn hơn cả trời, mang vẻ mặt khiếp sợ đ.á.n.h giá Trì Miểu, lủi thủi rót nước.

 

Khoan ?

 

Cái thứ chính là Trì Miểu trong truyền thuyết ?!

 

Đây chẳng cũng chỉ hai tay hai chân một cái đầu thôi ? Đâu gì khác biệt !

 

Không đúng... Nàng chẳng là nhân tộc ? Sao biến thành ma tộc ?!!

 

Thiên Hồ Vương ngoan ngoãn rót nước dâng lên cho con gái và con rể của .

 

Ngay đó, hai vị liền bắt đầu bổ túc kiến thức cho .

 

Chỉ trong vỏn vẹn vài phút ngắn ngủi, Thiên Hồ Vương cảm thấy những gì còn đặc sắc hơn cả mấy trăm năm cuộc đời mà đích trải qua.

 

Hắn cảm thấy đầu óc chút mụ mẫm .

 

“Khoan ... Ta từng gặp ai như ngươi cả. Ngươi là nhân loại thuần huyết, nhưng... nhưng ngươi thể chuyển đổi thành ma tộc thuần huyết ? Chuyện ... chuyện ... Cho dù lật tung hết sách cổ thì cũng từng thấy bao giờ!”

 

Còn tới việc hai loại sinh vật vốn là thiên địch của , chỉ riêng những thứ khác thôi cũng khác biệt !

 

Làm thể tự do chuyển đổi qua chứ?

 

Trì Miểu thầm mỉa mai trong lòng: Vì bà đây hack đấy.

 

Nữ nhân hack là ngầu nhất trần đời.

 

Nữ nhân hack là xinh nhất quả đất.

 

Đương nhiên, nàng thể tiết lộ chuyện hack ngoài .

 

Nàng chỉ đành giả vờ như bản chẳng gì hết.

 

“Ta cũng rốt cuộc xảy chuyện gì, nhưng tình hình thì như ông thấy đấy.”

 

Khoảnh khắc tiếp theo, nàng biến thành .

 

“Ta biến thành .”

 

Khoảnh khắc đó nữa, nàng biến thành ma.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-334-ma-than-toc-la-bia-ra.html.]

“Ta biến thành ma .”

 

“Ta biến thành , biến thành ma, biến biến biến biến!”

 

Thiên Hồ Vương trợn mắt há hốc mồm, trong đầu ngoài một tràng “vãi chưởng ngầu thế” thì chẳng còn bất kỳ suy nghĩ nào khác nữa.

 

Thật sự thể mượt mà đến mức ?!

 

Nhận thức của về thế giới mới !

 

Mấu chốt là...

 

“Chuyện ngươi thể biến đủ khiến bất ngờ lắm , mấu chốt là huyết mạch của ngươi dường như hề đơn giản chút nào!”

 

Trì Miểu gật đầu: “ , huyết mạch của cực kỳ lợi hại.”

 

Thiên Hồ Vương: “... Ngươi đúng là chẳng khiêm tốn chút nào.”

 

Trì Miểu: “Khiêm tốn thể giúp trở nên lợi hại hơn ?”

 

Thiên Hồ Vương nghiêm túc suy nghĩ một lát, lắc đầu: “Không thể.”

 

Tuy khiêm tốn là một đức tính .

 

thực tế, những kẻ khiêm tốn phần lớn đều là loại năng lực dở dở ương ương nhưng lén lút vẻ đây.

 

Nếu thấy thì thường sẽ một chưởng đập c.h.ế.t luôn.

 

Không hề chuyện nhờ thế mà trở nên lợi hại hơn.

 

Trì Miểu: “Vậy chẳng đúng ? Khiêm tốn thể giúp trở nên lợi hại hơn, khiêm tốn cái quái gì?”

 

Thiên Hồ Vương giơ ngón tay cái về phía nàng: “Đại sư, ngộ !”

 

Chẳng trách bảo chỉ thông minh của nhân tộc cao, vấn đề mà bao nhiêu năm qua nghĩ thông, Trì Miểu giải quyết cái rụp.

 

Đây gọi là gì? Đây gọi là diệu thủ hồi xuân đấy!

 

Chỉ điều là chữa bệnh thiểu năng trí tuệ mà thôi.

 

Hắn tò mò hỏi tiếp: “Nếu huyết mạch của ngươi lợi hại đến thế, thậm chí suýt chút nữa đuổi kịp , ngươi cụ thể huyết mạch của thuộc về phân nhánh nào của Ma Tộc ?”

 

Hắn từng thấy kiểu dáng nào như Trì Miểu cả.

 

mới lạ.

 

Trên đầu mọc cặp sừng lớn, cũng thấy khá vui mắt.

 

“Ta .” Trì Miểu lắc đầu, đó bồi thêm một câu: “ bên ngoài đều dối là Ma Thần Tộc.”

 

Thiên Hồ Vương trừng to hai mắt: “Ma Thần Tộc?!”

 

Trì Miểu gật đầu: “Sao thế?”

 

“Ha ha ha ha ha! Ha ha ha ha ha ha ha!”

 

Thiên Hồ Vương phá lên! Hắn phát cuồng! Cười đến mức quên hết cả tình nghĩa! Khúc giữa quên mất , khúc cũng quên luôn .

 

Tóm cuối cùng là Dung Tuyền Cơ đ.ấ.m một phát đầu , kèm theo một câu “Nói chuyện đàng hoàng!”, mới chịu ngoan ngoãn thu liễm .

 

Thiên Hồ Vương ngay ngắn : “Được , thật ý nhạo ngươi , nhưng mà... Ngươi Ma Thần Tộc là tình huống thế nào ?”

 

Trì Miểu bán tín bán nghi : “Tình huống thế nào?”

 

Thiên Hồ Vương: “Nếu đoán lầm, Ma Thần Tộc mà ngươi ghi chép một cuốn sổ nhỏ ?”

 

Trì Miểu ngạc nhiên, cầm cuốn sổ nhỏ lên.

 

Thiên Hồ Vương: “Nhìn xem bìa sách , tên tác giả ở đó là ai.”

 

Trì Miểu một cái.

 

Tác giả: Hồ Tôn.

 

Thiên Hồ Vương nháy mắt hiệu, chỉ cái tên Hồ Tôn , tự chỉ chính .

 

“Hồ Tôn, là , cuốn sách , là do tự bịa đấy.”

 

“Trên đời quái gì Ma Thần Tộc nào, đều là hồi trẻ tự biên tự diễn thôi, ngờ bọn chúng tin sái cổ thế chứ!”

 

Sau khi xong câu , một hồi lâu.

 

Hắn bỗng nhiên nhận điều gì đó đúng.

 

Hắn ngẩng đầu Dung Tuyền Cơ và Trì Miểu đang cứng đờ cả mặt mày.

 

“Nói cách khác... Đợi đến khi bọn chúng phát hiện đời căn bản hề tồn tại Ma Thần Tộc, chúng sẽ biến thành giấu đầu hở đuôi, chúng sẽ vững tội danh ?!”

 

Trì Miểu tặng cho một nụ gượng gạo nhưng mất phép lịch sự.

 

“Ông rốt cuộc cũng phản ứng kịp đấy.”

 

Thiên Hồ Vương hoảng loạn nổ tung: “Vậy bây giờ? Ma Tộc Hội tuy , nhưng nếu các phân nhánh khác cấu kết với bọn chúng, thừa dịp chơi xỏ , chắc bảo vệ các ngươi đấy!”

 

“Không xong ... Phải nghĩ cách mới .”

 

Trì Miểu khẽ mỉm : “Ta đột nhiên một cách.”

 

“Cách gì?”

 

Trì Miểu nhấn mạnh từng chữ một:

 

“Ta , vững cái danh Ma Thần Tộc !”

 

 

Loading...