Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 33: Chúc Mừng Ngươi, Vào Tù Rồi Nhé!
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:59:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
như lời của Cửu Kiếm Sơn , lúc cho dù nàng bất cứ điều gì, thì chỉ cần Bi Khấp Kiếm ở đây, thiên phú nghịch thiên , cộng thêm mối họa tiềm ẩn nơi linh hồn, nàng chắc chắn sẽ c.h.ế.t.
Thế nên điều nàng cần nhất lúc chính là một chỗ dựa vững chắc, một chỗ dựa che chở cho nàng khi nàng đủ mạnh để tự bảo vệ chính .
Muốn đội vương miện thì gánh sức nặng của nó.
Nàng giơ cao vương miện, thì gai nhọn của nó cũng cắm sâu lòng bàn tay nàng, hòa một thể.
Hoặc là chặt tay, hoặc là đội nó lên đầu.
Thế nhưng nàng bao giờ là kẻ chịu chịu thiệt, c.h.ặ.t t.a.y ư? Nàng .
Người trong thiên hạ thèm khát nàng, thì chung quy sẽ một ngày, nàng mặt thể thế gian mà g.i.ế.c sạch bất kỳ kẻ nào dám rắp tâm dòm ngó.
Sùng Suất Trì Miểu, khẽ cong khóe môi.
Quả nhiên ông lầm, tâm tính của đứa trẻ cực kỳ xuất sắc.
Người thể Bi Khấp Kiếm lựa chọn, thể là kẻ chỉ thiên phú rỗng tuếch mà lấy nửa phần dã tâm chứ?
“Điều kiện của ngươi, chấp thuận.”
“Vậy thì, từ nay về , chúng chính là một nhà.”
Trì Miểu đưa tay , nhếch môi , đôi mắt lộ vẻ nghiêm túc sức mê hoặc lạ thường.
Nhìn thiếu nữ mặt ở bậc tiền bối mà thần thái kiêu ngạo cũng chẳng hề tự ti, trong lòng Sùng Suất hài lòng tả xiết.
Ông đưa tay , nắm lấy tay nàng.
Một cô bé thật thú vị.
Sau nàng sẽ khuấy đảo nên phong ba bão táp thế nào nơi giới tu chân đây? Thật khiến mong đợi, khiến m.á.u huyết sôi trào.
...
Trận pháp che chắn thu hồi, tất cả bên ngoài đều đang tràn ngập mong chờ.
Lại nữa thấy Trì Miểu, thiếu nữ mười lăm tuổi khoác bộ trường bào hai màu đỏ trắng tượng trưng cho t.ử truyền của Cửu Kiếm Sơn, dáng vẻ mảnh mai yêu kiều, rạng rỡ xuất chúng.
Sau lưng nàng, vỏ kiếm khóa chặt thanh trường kiếm màu đen đang lờ mờ tỏa khí tức thần bí. Mái tóc búi cao, khí phách hăng hái phấn chấn còn rực rỡ hơn cả ánh thái dương chói chang.
Mới mười lăm tuổi mà thể thấy dung nhan khuynh thành trong tương lai, khiến tất cả những ai mặt đều thể rời mắt, ánh sáng rực.
“Đẹp quá...”
“ là vì lụa, lúa vì phân, một bộ y phục hồn là ngay cả Trì Miểu cũng thể xinh đến mức .”
“Trước đây thật sự nhận Trì Miểu xinh xắn đến đấy.”
Ai nấy đều khen dứt lời, ánh mắt dõi theo từng bước chân của Trì Miểu.
Sùng Suất nắm lấy tay Trì Miểu giơ cao lên, cất giọng sang sảng:
“Từ nay về , Trì Miểu chính là t.ử truyền của Lôi Phạt Phong, địa vị hiển hách. Toàn bộ tài nguyên của tông môn đều mở cho nàng, bộ sư tư của tông môn đều mở cho nàng, mong thể !”
“Mong thể !”
Ba chữ “mong thể” vang vọng bên tai thật lâu, mới lục tục hồn, chỉ cảm thấy nơi cổ họng như nghẹn thứ gì đó.
Ý của tông chủ là, thể dốc cạn tài nguyên của tông môn để bồi dưỡng Trì Miểu.
Đây chính là đãi ngộ dành riêng cho Thánh tử, Thánh nữ của các tông môn lớn.
Trì Miểu mà thật sự ...
Lại còn là ngay trong tình cảnh Cửu Kiếm Sơn vốn Thánh t.ử Ứng Vô Hoặc.
Tin tức mang đến sự chấn động quá lớn khiến lòng khó lòng bình tĩnh nổi.
Nói hâm mộ ghen tị là dối lòng, nhưng biểu hiện của Trì Miểu ai nấy đều thấy rõ mồn một, bọn họ cũng chẳng tư cách gì để dị nghị.
Mọi chỉ đành tiến lên chúc mừng Trì Miểu:
“Trì Miểu, đúng là một bước lên mây hóa phượng hoàng , thành tài phát đạt thì ngàn vạn đừng quên chúng từng cùng sinh t.ử đấy nhé!”
Trì Miểu mím môi khẽ mỉm .
Nụ đến mức đủ khiến mất hồn mất vía.
“ là...”
“Mọi cứ yên tâm , đợi thành tài nhất định sẽ mời các vị ăn cỗ! Trì Miểu đây thừa lương tâm và nghĩa khí!” Trì Miểu lên tiếng ngay khi đám đông kịp tiếp tục ca tụng nhan sắc của nàng.
Nàng mở miệng một cái, dường như tất cả những từ ngữ nhất cõi đời đều lập tức chẳng còn chút liên quan nào tới nàng nữa.
Mặt mày những khác đen như đ.í.t nồi:
“Ngươi thể ngoan ngoãn ngậm miệng ?”
Trì Miểu: “?”
“Ngươi mở miệng một cái là khí chất sụp đổ hết sạch ! Cầu xin ngươi đấy, mỹ nhân lâu thêm một chút !”
Trì Miểu lén lút đưa ngón tay chọc chọc : “Thực giọng của cũng mà, các ngươi cảm thấy giọng đặc biệt từ tính ?”
Vừa , nàng như đờm mắc ở cổ họng mà rặn hai câu với chất giọng trầm đục gượng gạo.
Sắc mặt của càng lúc càng đen kịt :
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Trì Miểu mở mồm, ông trời cũng tụt hứng.”
Sau khi ở đây đùa một hồi lâu, mấy vị trưởng lão cũng cùng bật theo.
Bọn họ :
“Cửu Kiếm Sơn bao lâu náo nhiệt như thế .”
“Những ngày tháng tu tiên nếu cứ mãi thế thì cũng chẳng tính là buồn tẻ.”
“Thời gian cũng hòm hòm , đám trẻ trở về còn quen một chút nữa, thôi.”
Một lát , Khâu Kỳ liền truyền đạt thông báo:
“Ba phút nữa, các t.ử theo hàng ngũ của từng phong, trở về phong môn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-33-chuc-mung-nguoi-vao-tu-roi-nhe.html.]
Kim Thánh Phỉ chậm rãi bước đến mặt Trì Miểu, nàng ha hả : “Ánh mắt của quả nhiên tồi, bảo là ngươi khác biệt với thường mà!”
Trì Miểu mỉm : “Đó là điều chắc chắn .”
“Kim Thánh Phỉ, về Ngọc Thanh Phong thôi! Còn lề mề cái gì đấy?”
“Tới đây!”
“Vậy nhé?” Kim Thánh Phỉ Trì Miểu, ánh mắt càng thêm lưu luyến nỡ.
“Đi chứ.”
Kim Thánh Phỉ rời , cứ ba bước ngoái đầu Trì Miểu một .
Trì Miểu đến cạn cả lời:
“Nhìn cái rắm, cút mau!”
“Được liền!”
là bệnh thật, mắng cho một câu mới thấy thoải mái .
Sau đó, từ phía Kim Thánh Phỉ truyền đến tiếng hô:
“Trì Miểu, sẽ sớm đuổi kịp ngươi thôi!”
Trì Miểu ngạc nhiên, nhưng chỉ cúi đầu khẽ.
Nàng đầu sang Nghiêm Qua, ông chờ nàng một lúc .
Chẳng hiểu , Nghiêm Qua, trong lòng nàng cứ dấy lên một cảm giác quen thuộc kỳ lạ.
“Chúng về Lôi Phạt Phong ?”
“Ngươi chuyện thừa thãi thế? Ta đợi ngươi nửa ngày trời đấy!”
“Ồ, còn tưởng chỗ đó chim thèm ỉa quá, nên sẽ sắp xếp cho chỗ ở khác cơ.”
“Ngươi dám mắng thêm một câu nữa xem đ.á.n.h ngươi thành bãi phân ?!”
“Không tin, sống sờ sờ thể đ.á.n.h thành phân ? Biến đổi cả giống loài luôn .”
“Ngươi... ngươi... cái đồ nhà ngươi!”
Nghiêm Qua tức đến mức sắp nổ tung lồng ngực.
Cái mồm của con nha đầu thể tiện đến mức độ cơ chứ?
Ông thật sự đ.á.n.h .
Là lý trí nhắc nhở ông, đây là đồ của , đồ khó khăn lắm mới thu nhận , thể đánh.
Đánh c.h.ế.t là mất thật đấy!
nghĩ tới chuyện lát nữa thể sẽ xảy , Nghiêm Qua cảm thấy buồn , tâm trạng lập tức chữa lành.
...
Lôi Phạt Phong lọt thỏm giữa những tầng mây sấm sét.
Do quanh năm suốt tháng chẳng ai lựa chọn, hiện tại bộ ngọn phong chỉ duy nhất một Nghiêm Qua, nhiều nơi màng nhện giăng kín mít.
Bảo nơi là chốn chim thèm ỉa thì cũng chẳng oan uổng chút nào.
Nghiêm Qua dẫn Trì Miểu dạo một vòng lớn, cảm giác lớn nhất của Trì Miểu lúc chính là:
Rất c.h.ế.t.
Bảo chẳng ma nào thèm bén mảng đến cái nơi quỷ quái .
“Sau đây chính là nơi ngươi ở, thích ?”
Trì Miểu ngơ ngác ngẩng đầu lên, căn nhà rách nát âm u, mạng nhện giăng khắp lối mặt, nàng rơi trầm mặc.
Nàng định mở miệng.
Tấm biển hiệu nóc nhà bỗng “rầm” một tiếng rơi thẳng xuống đất.
Choảng!
“...”
Trì Miểu: “Bây giờ đổi ý còn kịp ?”
Nghiêm Qua cũng lúng túng mặt:
“Ừm... chắc là kịp lắm .”
Trì Miểu hít sâu một , định c.h.ử.i đổng thì Nghiêm Qua nhanh chóng ngắt lời:
Nghiêm Qua: “Căn nhà đúng là thể ở thật, nhưng cả, dạo ngươi cũng chẳng ở đây .”
Trì Miểu: “Tại ?”
Nghiêm Qua: “Bởi vì một bất ngờ nho nhỏ dành cho ngươi.”
Trì Miểu: “Bất ngờ gì cơ?”
Nhiệt tình của Nghiêm Qua lập tức dâng trào:
“Đó thực sự là một bất ngờ kinh thiên động địa, quỷ thần sầu, nay từng mà còn tuyệt vời đến c.h.ế.t đấy.”
Nghe , Trì Miểu tò mò phấn khích:
“Thật ? Thế rốt cuộc là nhiệm vụ gì ?”
“Ngươi gọi một tiếng sư phụ , sẽ cho ngươi .”
“Sư phụ!”
“Ai!”
“Bất ngờ chính là... Chúc mừng ngươi, tù nhé!”