Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 325: Phò Mã Nương Muốn Chơi Chết Họ Thì Cứ Nói Thẳng
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:35:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chẳng rõ vì nguyên nhân gì.
Các chủng tộc khác nếu gặp Công Đức Kim Quang thì cùng lắm chỉ quỳ xuống bái lạy vài cái, nhưng Ma Tộc khác.
Công Đức Kim Quang quá mạnh sẽ chỉ khiến Ma Tộc tan chảy, tương tự như ma cà rồng phơi ánh mặt trời .
Trì Miểu ý thức điều liền vội vàng thu hồi Công Đức Kim Quang của , nàng lúng túng ho khẽ một tiếng: “Ngại quá, quên mất các ngươi thật sự sẽ tan chảy.”
Đám Thiên Hồ Ma Tộc ngoài mặt toe toét, trong lòng thì c.h.ử.i thầm cả họ nhà nàng.
“Ha ha ha, , Phò mã nương vui là , thích thế nào thì cứ thế đó, tan chảy chút thôi mà, chúng ...”
“Không , để dùng Kim Đan Kỹ giúp các ngươi hồi phục .”
Còn để chúng dứt câu, Trì Miểu triệu hồi Nguyên Anh “Tiểu Hỉ” chuyển hóa từ Tinh Thần Kim Đan.
Tiểu Hỉ: “Vui quá ! Nhiều Ma Tộc quá nè!”
Trì Miểu Tiểu Hỉ: “Thả một cái Kim Đan Kỹ xem nào?”
Tiểu Hỉ gật đầu lia lịa: “Được nha”
Giây tiếp theo, một cơn gió thổi qua.
Khoảnh khắc , bộ trong Thiên Kiêu Đoàn bao gồm cả Dung Tuyền Cơ đều kìm mà biến sắc.
“Đây... đây là?!”
Ký ức như cơn ác mộng lập tức ùa về, họ ngay lập tức dùng tốc độ nhanh nhất đời để tháo chạy khỏi hiện trường!
Ngay cả Trì Miểu cũng nhịn trợn tròn mắt: “Vãi chưởng! Tiểu Hỉ ngươi thả nhầm ! Không chiêu !”
Tiểu Hỉ: “A???”
“Không xử lý đám Ma Tộc ?”
Trì Miểu: “Không ! Chúng là giúp bọn họ hồi phục mà!”
Dù nàng thể trực tiếp sử dụng “Vạn Vật Giai Ngã”, nhưng phạm vi rộng, bắt buộc để Tiểu Hỉ tay.
Thế mà Tiểu Hỉ sai!
Trì Miểu mang vẻ mặt áy náy đám Ma Tộc: “Ừm... Các bằng hữu , các ngươi chịu khó đau bụng ngoài một chút, thả vài quả rắm, chắc là tạm thời c.h.ế.t nhỉ?”
Cả bọn Thiên Hồ Ma Tộc: “?”
Thế là ý gì?
Đau bụng ngoài, đ.á.n.h rắm, cái là...
Bọn họ còn kịp hỏi thành lời thì Trì Miểu cũng biến mất tại chỗ.
Đương nhiên, khi chuồn , Trì Miểu và Tiểu Hỉ xuất phát từ tinh thần nhân đạo cũng như tâm lý thực sự ngại ngùng, vẫn kịp thi triển “Vạn Vật Giai Ngã” lên đám Ma Tộc , nếu thì với tình trạng đói lả cộng thêm trọng thương, chúng thật sự chắc trụ nổi.
Chỗ tan chảy của đám Ma Tộc nhanh chóng hồi phục.
lúc bọn họ định nịnh hót Phò mã nương vài câu thì phát hiện bụng thể kiểm soát nổi mà bắt đầu sôi lên sùng sục “ục ục ục”.
Hỏng ! Cảm giác là...
“Phụt!”
Một tràng âm thanh quái dị liên tiếp vang lên, mùi hôi thối nồng nặc cũng theo đó bốc lên nghi ngút.
Đám Thiên Hồ Ma Tộc:
“Đệt!”
...
Tầm nửa tiếng trôi qua, đám Thiên Kiêu Đoàn mới dám trở .
Trì Miểu xuất hiện mặt Thiên Hồ Ma Tộc, suýt chút nữa dọa bọn họ hồn phi phách tán!
Trì Miểu gãi đầu áy náy: “Cả nhà ma tộc thông cảm nhé, cái đúng là vấn đề của , sự cố kỹ thuật thôi, cam đoan tuyệt đối tái phạm.”
“Còn nữa ?!”
Đám Ma Tộc sợ tới mức suýt c.h.ế.t tại chỗ.
Chúng vốn dĩ vì đói khát lâu ngày nên mặt mày còn hột máu, trong bụng cũng chẳng thứ gì để mà tháo .
Kết quả là chúng cứ thế đ.á.n.h rắm ròng rã suốt nửa tiếng đồng hồ!
Nửa tiếng đồng hồ đấy!
Các ngươi nửa tiếng đồng hồ chúng trải qua thế nào ?!
Vị Phò mã nương ... quá mức quái dị !
Bảo là đến cứu rỗi chúng, kết quả suýt nữa cả đám diệt đoàn.
Mà thật thà để chúng diệt sạch luôn còn hơn, cái nó sống bằng c.h.ế.t!
Nếu Phò mã nương chữa trị cho chúng, đám Ma Tộc ở đây chắc chắn c.h.ế.t hơn chín phần mười.
C.h.ế.t thì sẽ còn đói nữa, cũng chẳng chịu khổ, dù đ.á.n.h rắm tới c.h.ế.t qua chẳng vẻ vang gì, nhưng cái quá trình thật sự quá đỗi thống khổ!
Ngặt nỗi năng lực hồi phục từ kỹ năng của Phò mã nương mạnh mẽ đến mức đáng sợ, chúng vốn sắp c.h.ế.t , giờ c.h.ế.t cũng c.h.ế.t nổi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-325-pho-ma-nuong-muon-choi-chet-ho-thi-cu-noi-thang.html.]
Chúng thậm chí bắt đầu nảy sinh thuyết âm mưu, nghi ngờ Phò mã nương cố ý để nhục giày vò cho chúng c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn.
Có khi nào Phò mã nương thật sự định dùng thủ đoạn ... để tiêu diệt bộ Ma Tộc nhỉ?
Trì Miểu ho khan một tiếng, nàng cũng thao tác của khiến đám Ma Tộc chịu khổ.
Thế nhưng nàng hề quên ý định ban đầu!
“Mọi cứ yên tâm, thật sự cố ý hại các ngươi , chỉ là ngoài ý thôi! Ta đến đây là để giúp các ngươi, sẽ cung cấp đầy đủ thức ăn cho các ngươi!”
“Các ngươi xem ...”
“A! Đừng mà! Đừng!” Đám Thiên Hồ Ma Tộc Trì Miểu hành cho xuất hiện phản xạ điều kiện , nàng chỉ cần giơ tay lên là dọa bọn chúng sợ đến phát khiếp.
Trì Miểu: “...”
Đám Thiên Kiêu Đoàn: “...”
Kim Thánh Phỉ mím môi, nhịn mà buột miệng: “Thật đôi khi... thấy đám Ma Tộc cũng tội nghiệp ghê.”
Ngặt nỗi rơi tay Trì Miểu.
Thôi thì mặc niệm một chút
Trì Miểu xoa xoa ấn đường: “Lần thật sự thao tác nữa , các ngươi tự .”
Nghe thấy lời , đám Ma Tộc mới dám mở mắt .
Kết quả Trì Miểu đưa hai bàn tay , tay nàng là hai củ khoai tây.
“Đây là... thứ gì?”
“Thức ăn.”
“A???”
“Nhanh, mời, cứ tự nhiên ăn !”
Đám Thiên Hồ Ma Tộc ngây ngốc: “Khoan ... Phò mã nương ...”
Mắt bọn chúng sắp són nước mắt !
Chúng vốn tưởng Phò mã nương đến để hành hạ chúng, ngờ sự tra tấn đều là bước đệm cho khoảnh khắc !
Nàng thật sự đến để cứu vớt chúng!
Vì để cứu vớt chúng, thậm chí... thậm chí tiếc dâng hiến xác của chính cho chúng ăn!
là một con đại nghĩa lẫm liệt! Phò mã nương... quá vĩ đại !
“Thật sự thể ăn ?” Tiểu ma đực sắp c.h.ế.t đói rụt rè hỏi thăm dò.
Trì Miểu mỉm , cố hết sức vẻ mặt dịu dàng, lương thiện nhất trần đời.
“Đương nhiên, ăn , cứ tự nhiên ăn, đừng khách sáo.”
Nghe câu trả lời chắc nịch của Trì Miểu, tiểu ma đực cũng lấy hết can đảm.
Dù thì c.h.ế.t đói cũng quá mức đau đớn!
Chỉ cần c.ắ.n một miếng, nó trâu ngựa cũng cam lòng!
Nó cảm động rơi nước mắt, bước lên phía , miệng lẩm bẩm: “Ma Mẫu vạn tuế, Thiên Hồ công chúa vạn tuế, Phò mã nương vạn tuế... Không ngờ c.h.ế.t đói nữa .”
Nó dùng hai tay túm chặt lấy cánh tay của Trì Miểu, há mồm c.ắ.n mạnh xuống!
Trì Miểu đau đớn hít một “xì”, đó nhanh như chớp giáng một cái tát hất văng tiểu ma đực cảnh giới Trúc Cơ kỳ mặt : “Ngươi cái quái gì đấy!”
Tiểu ma đực ôm mặt oan ức: “Ơ kìa... Chẳng bảo cứ tự nhiên ăn cần khách sáo ? Sao... đ.á.n.h ma chứ!”
Nhân tộc ai nấy đều nham hiểm xảo trá, bảo trở mặt là trở mặt liền thế ?
Mẹ ơi, đáng sợ quá mất!
Trì Miểu cạn lời.
Chỉ thông minh của Ma Tộc đúng là hết t.h.u.ố.c chữa !
Nàng :
“Ta bảo ngươi ăn khoai tây tay ! Chứ bảo ngươi ăn thịt ! Mẹ nó, cường giả Nguyên Anh kỳ như khủng bố chừng nào, ngươi dám ăn ? Không sợ một miếng nghẹn c.h.ế.t luôn hả!”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Đám Ma Tộc lúc càng ngây như phỗng, trố mắt củ khoai tây tay Trì Miểu, sang mặt nàng.
“Khoan ... Là ăn khoai tây ? Người... thế ... Bọn còn tưởng cầm củ khoai tây đó đồ trang sức chứ!”
“Phò mã nương... Ma Tộc chúng chỉ thể ăn thịt thôi mà!”
Trì Miểu: “...”
Trang sức bằng khoai tây cái con khỉ khô.
Quả hổ là cái chủng tộc bình quân đầu đều thiểu năng trí tuệ.
Nàng nhắm mắt một lát để tiêu hóa cục tức nghẹn trong họng, mới mở mắt :
“Ta xuất hiện ở đây chính là để từ nay về Ma Tộc còn ăn thịt nữa. Ta bảo các ngươi ăn khoai tây thì các ngươi nhất định sẽ ăn khoai tây, hiểu ?”