Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 324: Phò Mã Nương Ma Tộc Trì Miểu

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:35:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khoai tây từ quan trọng.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Điều quan trọng là Trì Miểu nhảy phắt xuống khỏi mặt thành, bước tới mặt hai con ma tộc ban nãy trông thấy.

 

Giờ phút , Trì Miểu một tay cầm củ khoai tây, khoác bộ hồng y lộng lẫy, dung nhan tuyệt mỹ nở một nụ tự tin như nắm chắc phần thắng.

 

Hai con ma tộc cứ ngỡ đói đến mức hoa cả mắt. Bọn họ thể cảm nhận vô cùng rõ ràng rằng sinh linh xinh mặt là ma, toát luồng khí tức dường như thể cứu rỗi bọn họ!

 

“Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con thấy ? Con thấy con kìa!”

 

“Mẹ ơi... chắc chắn là con đói đến mờ mắt , giống như cô bé bán diêm của ma tộc , đói quá sinh ảo giác mất . Có Ma Mẫu sắp tới đón con về một nơi xa xôi ? Mẹ ơi, đừng nhớ con nhé, ở bên đó con nhất định sẽ thật là ngoan ngoãn!”

 

Cậu bé ma tộc dường như xem nhẹ chuyện sinh tử, bất kể kết cục thế nào cũng sẵn sàng đón nhận. Đôi mắt khẽ nhắm , từng chút từng chút một tiến gần Trì Miểu.

 

A... hãy để như cô bé bán diêm của ma tộc, thanh thản nhắm mắt xuôi tay trong ảo ảnh ấm áp !

 

Thế nhưng giây tiếp theo, liền cốc một phát rõ đau lên đầu !

 

“Oái!”

 

Cậu bé tủi ôm lấy đầu : “Mẹ gì thế!”

 

Người sắp c.h.ế.t đói tới nơi mà còn đ.á.n.h nữa!

 

Huhu, tiểu nam ma thật là dễ dàng gì mà QAQ.

 

Người thì vẻ mặt ngây dại Trì Miểu đang cầm củ khoai tây, khẽ hỏi con: “Đau con?”

 

Tiểu nam ma hậm hực gào lên: “Đương nhiên là đau ! Mẹ gõ một cú như thế xem đau ?”

 

Huống chi còn đang đói rét đan xen, đói đến mức sinh ảo giác.

 

Khoan ...

 

Cậu cảm nhận cơn đau, phụ nữ mặt vẫn hề biến mất.

 

“Chuyện... chuyện ... đây ảo giác ?”

 

Hai con ma tộc đồng thanh thét lên, vô cùng kinh ngạc những gì đang diễn mắt.

 

Điều quá đỗi vô lý!

 

Trong bộ lạc của ma tộc, thể xuất hiện con chứ!

 

Trì Miểu khoanh hai tay ngực, hừ hừ hai tiếng đắc ý: “Ta đương nhiên là ảo giác , chính là một con bằng xương bằng thịt hàng thật giá thật đấy!”

 

Không chỉ riêng hai con ma tộc ở đây, mà những ma tộc khác xung quanh vốn đang đói mờ mắt tưởng gặp ảo giác cũng đồng loạt giật thót một cái!

 

“Con... con ?”

 

“Nhân loại! Ngươi tới bộ lạc ma tộc gì, ngươi c.h.ế.t ?”

 

Bọn chúng lập tức trở nên hung dữ, thi tiến trạng thái chiến đấu, nhưng nhanh đó vì quá đói lả mà ngay cả trạng thái chiến đấu cũng duy trì nổi.

 

Thế nhưng bọn chúng xác định con mắt rốt cuộc giở trò gì. Quan hệ giữa và ma vốn dĩ căng thẳng như nước với lửa, bọn chúng cảm nhận phụ nữ sở hữu thực lực phi phàm, tuyệt đối thứ mà bọn chúng thể chống đỡ.

 

Vạn nhất kẻ tới để thừa cơ bọn chúng đang suy kiệt mà đ.â.m một nhát lưng thì toi đời tập!

 

Ngay lúc , giữa trung bỗng vang lên một thanh âm khiến bọn chúng vô cùng quen thuộc:

 

“Càn rỡ! Trì Miểu là khách quý của Thiên Hồ Bộ Lạc , là tri kỷ của , cũng là phu quân của ! Các ngươi còn mau lui xuống? Kẻ nào dám manh động tay, sẽ g.i.ế.c kẻ đó ngay tại chỗ!”

 

Tiếng chuông vang lên lanh lảnh, sức mạnh huyết mạch kinh hoàng gần như chỉ trong chớp mắt áp chế bộ Thiên Hồ Ma Tộc nơi , khiến bọn chúng run lên cầm cập.

 

Nhìn trung, Dung Tuyền Cơ đang thướt tha hạ xuống, bước tới chắn mặt Trì Miểu. Tay nàng cầm chiếc quạt lông vũ, ánh mắt sắc sảo uy nghi chấn nhiếp bốn phương.

 

“Công chúa điện hạ!”

 

Đám Thiên Hồ Ma Tộc vội vã quỳ rạp xuống đất bái lạy, dám nửa phần bất kính mặt vị công chúa !

 

Đợi cảm giác căng thẳng trôi qua, bọn chúng mới hồi tưởng lời của Thiên Hồ công chúa.

 

Bọn chúng run run chỉ tay về phía Trì Miểu, buột miệng hỏi một câu dám tin:

 

“Thiên Hồ công chúa, ngài... ngài... ngài ngài ngài, ngài cơ? Người mặt là gì của ngài cơ ạ?”

 

Dung Tuyền Cơ thu hồi vũ khí, khẽ hừ một tiếng: “Tri kỷ của , thì nào?”

 

“Dạ , là câu giới thiệu phía cơ ạ.”

 

Dung Tuyền Cơ “ồ” một tiếng, nụ môi dần trở nên ma mị quyến rũ: “Phu quân của , thế nào... xinh ? Có ngầu ? Có vô cùng kinh diễm ? Có các ngươi bắt đầu ghen tị với ?”

 

“Chúng chính là phu thê từng cử hành hôn lễ đàng hoàng sự chứng kiến của hàng vạn đấy nhé!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-324-pho-ma-nuong-ma-toc-tri-mieu.html.]

 

Cứ nhắc tới chuyện là Dung Tuyền Cơ thấy tự hào, kiêu hãnh khôn xiết.

 

Một xưa nay vốn thích trò bựa bỉ như nàng, lúc cũng lây tính dở , ngừng cất lời ca ngợi Trì Miểu, hận thể loan báo cho cả thiên hạ cùng .

 

Rằng đại mỹ nhân khí phách ngút trời đang cầm củ khoai tây mặt chính là phu quân của nàng!

 

Toàn bộ Thiên Hồ Ma Tộc mặt tại hiện trường đều hình đơ não.

 

Bọn chúng đồng thanh gào lên một tiếng kinh hoàng: “Hả?”

 

“Khoan ... công chúa... phu quân? Phu thê ?”

 

“Ngài cùng với một con ... hơn nữa còn là một nữ nhân, kết hôn ư?”

 

“Hơn nữa... ngài sắm vai vợ ?”

 

Dung Tuyền Cơ hai tay chống nạnh, khẽ hếch cằm lên: “Bản vốn là nhân tộc, kết hôn cùng nhân loại chẳng lẽ là chuyện đương nhiên ? Huống hồ... phu quân của mỹ như , tiểu kiều thê một thì ?”

 

Công chúa thì đu trend tiểu kiều thê ? Ai quy định thế hả!

 

Đám Thiên Hồ Ma Tộc lúc chẳng còn tâm trí mà nhớ đến cơn đói, quai hàm của bọn chúng sắp sửa rơi cộp xuống đất vì quá đỗi bàng hoàng, thể thốt nên lời phản bác.

 

Quả dưa hóng hớt to bự quá! Bọn chúng suýt chút nữa là no nê luôn !

 

là vãi chưởng thật chứ!

 

Bọn chúng đưa mắt Trì Miểu, dù là theo quy chuẩn thẩm mỹ của ma tộc nhân tộc thì nhan sắc của Trì Miểu tuyệt đối hề thua kém nhất mỹ nhân ma tộc, Thiên Hồ công chúa, về mặt dung mạo thì đúng là xứng đôi lứa thật.

 

công chúa điện hạ hiện giờ dẫu cũng là ma tộc, mà nhân loại vốn dĩ là thức ăn, mà nàng kết hôn với thức ăn ?

 

Hóa công chúa nhà họ cưới một cây đùi gà bự chảng về phò mã ?

 

Đối mặt với vị phò mã đùi gà mắt, một đám Thiên Hồ Ma Tộc đều chút luống cuống tay chân.

 

“Vậy... xin hỏi vị đùi gà... đúng, xin hỏi vị phò mã gia , cũng chẳng ... phò mã nương?”

 

“Xin hỏi phò mã nương, ngài... ngài đột nhiên đại giá quang lâm, là ạ?”

 

Đám nhân loại mặt tại hiện trường lập tức câm nín.

 

Phò mã nương?

 

là một cái xưng hô phò mã nương khó đỡ thật đấy!

 

Không ngờ lũ ma tộc các ngươi cũng thích tấu hài bựa bựa thế !

 

Trì Miểu dẫu tài nào hiểu nổi cái danh xưng , nhưng nàng rõ ngay lúc chính là thời cơ nhất để nàng thể hiện bản lĩnh màu!

 

Nàng dang rộng hai tay.

 

Nàng cất lời:

 

“Ta tới đây vì mục đích xa nào cả, là đại diện cho nhân tộc đến để thiết lập một mô hình quan hệ tương lai cùng chung sống hòa bình giữa hai tộc và ma.”

 

“Nói một cách ngắn gọn, đến là để cứu rỗi các ngươi.”

 

“Ví dụ như, lúc các ngươi đang đói đúng ? Vậy thì sẽ cung cấp thức ăn cho các ngươi, giúp các ngươi vĩnh viễn còn chịu nỗi khổ đói khát dày vò, sẽ các ngươi giải quyết dứt điểm nạn đói !”

 

Tay trái của nàng là củ khoai tây.

 

Tay của nàng cũng là củ khoai tây.

 

khi nàng dứt lời, đám ma tộc đều sững sờ ngơ ngẩn, dần dần thần tính cao thượng của nàng lay động, cũng vẻ đại nghĩa lẫm liệt của nàng cảm hóa.

 

Bọn chúng Trì Miểu...

 

A!

 

Chói mắt quá! Thần thánh quá! Sau lưng nàng ánh kim quang kìa!

 

“Hào quang thần thánh quá, chúng đang diện kiến thần tiên ?”

 

“Không ngờ phò mã nương bụng đến nhường , vì chúng mà giải quyết nạn đói, vì chúng mà đem đến thức ăn! Hóa đây mới là thâm ý sâu xa của công chúa điện hạ! Đi kết hôn với thức ăn thì sẽ nguồn thức ăn vô tận bao giờ cạn! hổ danh công chúa!”

 

“Cũng hổ danh là phò mã nương! Thế mà nguyện ý vì tình yêu, vì chúng mà chọn cách hi sinh dâng hiến chính ! Thật là thần thánh! Thật là vĩ đại! Thật là vô tư bao la bao!”

 

“A... ánh hào quang thế , cảm giác như sắp tan chảy !”

 

“Khoan ... ánh sáng hình như là ảo giác, chúng hình như sắp sửa tan chảy thật !”

 

“Mẹ kiếp, cái thứ hình như là Công Đức Kim Quang mà!”

 

 

Loading...