Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 323: Con Mụ Ma Mẫu Kia Chắc Chắn Chẳng Phải Thứ Tốt Lành Gì

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:35:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thiên Hồ Bộ Lạc hoang tàn xơ xác. Dẫu các công trình kiến trúc đều vô cùng tinh xảo và tráng lệ, nhưng cát vàng bay mù mịt, cả một bầy Thiên Hồ Ma Tộc cùng với các ma tộc khác đều gầy trơ xương chẳng khác nào những bộ xương khô.

 

Có kẻ thực sự đói tới mức chịu nổi nữa, nếu ăn thì sẽ mất mạng ngay lập tức.

 

Đôi tai hồ ly của bọn chúng còn màu sắc rực rỡ, ma văn cơ thể cũng mờ nhạt đến t.h.ả.m thương, bằng mắt thường gần như chẳng khác biệt là bao so với nhân loại.

 

Vài đứa trẻ ngã gục mặt đất, thoi thóp tàn.

 

Người sốt ruột ôm lấy đứa con trong lòng nhưng bất lực chẳng thể gì.

 

“Tiểu Hồ...”

 

Đứa trẻ đẫm lệ trong mắt, nức nở cất lời: “Mẹ ơi, con uống một ngụm nước ? Con đói quá... con thấy trụ nổi nữa .”

 

“Ráng nhịn thêm chút nữa , Tiểu Hồ...”

 

“Xin Ma Mẫu phù hộ, Ma Mẫu vĩ đại và năng, xin mở mắt đàn con thơ của ... Người nhất định sẽ giúp chúng con vượt qua kiếp nạn , đúng ?”

 

“Tiểu Hồ, Ma Mẫu sẽ che chở cho con, ráng kiên trì thêm chút nữa con?”

 

Thế nhưng đứa nhỏ chỉ lắc đầu, nước mắt giàn giụa khắp khóe mi.

 

Khắp nơi đều là cảnh tượng c.h.ế.t đói tang thương, thậm chí cả Thiên Hồ Ma Tộc gục c.h.ế.t ngay mắt bọn họ.

 

Cho dù Kim Thánh Phỉ mang sẵn định kiến căm ghét ma tộc, khi chứng kiến cảnh tượng cũng khỏi cảm thấy nhói lòng: “Chuyện ... Nạn đói của ma tộc nghiêm trọng tới mức độ ?”

 

Không vì thương xót cho ma tộc, mà là sự đồng cảm tự nhiên giữa các sinh linh với .

 

Thiên Hồ Ma Tộc tuyệt đối coi là một nhánh vô cùng hùng mạnh trong các bộ lạc ma tộc, mà một phân nhánh hùng mạnh như thế cũng nếm trải nạn đói khốc liệt dường .

 

Đây thực sự là điều bọn họ từng nghĩ tới.

 

Dung Tuyền Cơ đưa mắt xuống phía , gương mặt nhỏ nhắn thoáng lộ vài phần cảm xúc phức tạp:

 

, chỉ riêng Thiên Hồ Bộ Lạc, ngóc ngách của ma tộc đều đang diễn nạn đói thê t.h.ả.m như thế . Một kẻ điều kiện tu luyện hoặc cơ duyên thì còn đỡ, thể tịch cốc... nhưng đám bách tính ma tộc bình thường thì .”

 

“Không nạp thức ăn, bọn họ thậm chí ngay cả việc tu luyện cũng chẳng thể tiến hành.”

 

“Ma tộc ăn thịt , hơn nữa còn chỉ thể ăn thịt ... Bởi vì bất kỳ thứ gì khác ngoài nhục của nhân loại khi miệng bọn họ đều sẽ biến thành mùi tanh hôi, thối rữa.”

 

“Người ma tộc cho đứa nhỏ uống nước chẳng vì tiếc rẻ, mà là bởi vì ma tộc ngay cả uống nước cũng sẽ nôn mửa , nhưng trong bụng đứa bé giờ gì còn thứ gì để nôn nữa.”

 

Cứ nôn tiếp thì sẽ mất mạng ngay tại chỗ.

 

Nghe tin , ai nấy đều bàng hoàng, đầu óc trống rỗng.

 

“Ma tộc... chỉ thể ăn thịt thôi ?”

 

Dung Tuyền Cơ gật đầu: “Phải, việc ăn thịt dường như chính là sứ mệnh sinh của bọn họ. Hơn chín mươi phần trăm ma tộc đều c.h.ế.t vì đói khát. Rất ngạc nhiên, khó tin đúng ? đó là sự thật trần trụi.”

 

“Ngoài việc ăn thịt , bọn họ còn sự lựa chọn nào khác, đó là điều kiện tất yếu để bọn họ sinh tồn.”

 

“Trước thời của Thiên Bi Tiên Nhân, cũng chính là Thời Đại Hắc Ám mà chúng thường gọi, ma tộc nuôi nhốt nhân loại, trao cho con cuộc sống và môi trường tươi nhất khi c.h.ế.t, một phần nguyên nhân cũng là để xoa dịu cảm giác c.ắ.n rứt trong lòng.”

 

“Thiên Bi Tiên Nhân xuất hiện, vạch một vòng tròn lớn, giam hãm ma tộc cùng những thực thể mối đe dọa mạnh mẽ đối với nhân loại ở Quyển Ngoại, giúp nhân loại chốn dung an .”

 

“Ma tộc mất nguồn thức ăn, bắt đầu chuỗi ngày nạn đói kéo dài suốt mấy trăm năm.”

 

“Suốt mấy trăm năm qua, tâm nguyện tối thượng của vô ma tộc chính là giải quyết nạn đói. Cách thức lý tưởng nhất của bọn họ cũng là tìm kiếm nguồn thức ăn mới; còn việc phá vỡ vòng ranh giới của nhân tộc để xâm lược... chỉ coi là hạ sách.”

 

“Đương nhiên, do bất đồng quan điểm nên ma tộc cũng chia nhiều phái hệ. Chẳng hạn như phái bảo thủ do Thiên Hồ Vương đầu, kiên quyết ăn thịt sống mà dốc lòng tìm kiếm nguồn thức ăn mới; hoặc như phái cấp tiến do Huyết Ma Vương Minh Dạ cầm đầu, luôn nung nấu ý định xâm lăng nhân tộc.”

 

“Đứng lập trường của nhân tộc, thấy việc đó thật đáng ghê tởm, nhưng nếu ở góc khách quan... thì chính là vạn vật cạnh tranh, kẻ thích nghi mới thể sinh tồn.”

 

“Thay vì tranh cãi ai đúng ai sai, chi bằng rằng... tất cả chuyện tựa như một trò đùa dai mà ông trời an bài.”

 

Nửa năm ở ma tộc cho Dung Tuyền Cơ chứng kiến nhiều điều, suy nghĩ của nàng sớm chẳng còn ngây thơ thuần khiết như năm xưa.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Mấy trong Thiên Kiêu Đoàn tường thành lặng thứ mắt, một ai mở lời.

 

Trì Miểu nheo mắt lên trời cao, trầm ngâm suy nghĩ nghiền ngẫm từng chút một.

 

“Thú vị đấy.”

 

Dẫu sinh vật thường luôn thiên địch, nhưng một chủng tộc chuyên nhất đến mức thì đúng là đầu nàng mới thấy, ngoài con thì chẳng ăn nổi thứ gì khác.

 

Hơn nữa... còn cố tình xuất hiện ngay biến cố Diệt Đạo.

 

Ma khí cấu thành là đạo uẩn kết hợp cùng linh lực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-323-con-mu-ma-mau-kia-chac-chan-chang-phai-thu-tot-lanh-gi.html.]

 

Nếu nàng đoán lầm, “đạo” giúp Thiên Bi thành tiên lẽ bắt nguồn từ ma tộc: g.i.ế.c ma đoạt “đạo”, ngưng tụ đạo chủng.

 

Đây là khả năng duy nhất nàng thể nghĩ tới lúc .

 

...

 

So với phương pháp thành tiên của Thiên Bi Tiên Nhân, nàng càng hiếu kỳ về một chuyện khác:

 

“Ma tộc rốt cuộc là thứ gì?”

 

“Sự đời của ma tộc liệu là quá mức trùng hợp ?”

 

Dung Tuyền Cơ bên cạnh thoáng sững sờ, song vẫn ngoan ngoãn giải đáp: “Ma tộc là do một sinh linh giống cái tự tay sáng tạo , bà là đấng tạo hóa của bộ ma tộc. Chẳng ai tên gọi là gì, hình dáng cụ thể , chỉ từ cái ngày ma tộc chào đời, huyết mạch chỉ dẫn bọn họ tìm kiếm thức ăn, và... đợi tới khi Ma Mẫu tái hiện, ma tộc sẽ trở nên năng .”

 

“Bởi vì đó là đức tin duy nhất thuộc về ma tộc, chẳng hề thua kém bất kỳ vị tiên nhân nào.”

 

Trì Miểu đưa lời bình sắc lẹm: “Thế thì bà Ma Mẫu cũng độc ác gớm nhỉ? Muội bảo xem mục đích bà tạo ma tộc là để gì cơ chứ?”

 

Dung Tuyền Cơ lắc đầu: “Muội cũng rõ nữa, nhưng mà... nãy Thiên Hồ Vương truyền âm cho , Tinh Nguyệt Ma Tộc đưa lời tiên tri rằng Ma Mẫu sắp sửa trở về, bảo dạo nên cẩn thận một chút, chớ trêu chọc bậy bạ kẻo đắc tội với Ma Mẫu thì hỏng bét.”

 

Trì Miểu tặc lưỡi một tiếng: “Thế thì tính khí bà Ma Mẫu cũng gắt gỏng phết, dễ chọc nhỉ?”

 

Mấy cũng gật đầu lia lịa.

 

Trì Miểu hai tay chống nạnh.

 

“Ta thấy đám ma tộc cũng tội nghiệp ghê, rõ ràng phương diện nào cũng như mở hack, rốt cuộc về mặt sinh tồn gài một vố to đùng như thế, con mụ Ma Mẫu chắc chắn chẳng thứ lành gì.”

 

“Ta nghĩ cách cứu nào nấy, thà để bọn họ sùng bái Ma Mẫu, chi bằng sang tôn sùng đây .”

 

Mọi : “Ngươi???”

 

Đây là cái phát ngôn ngược đời nghịch thiên gì thế !

 

Người tôn sùng Ma Mẫu là do huyết mạch cài đặt sẵn, chẳng khác gì tẩy não, ngươi nhảy góp vui cái khỉ mốc gì!

 

“Muốn đổi đức tin của ma tộc đối với Ma Mẫu gần như là chuyện bất khả thi, bất kể tính cách thế nào thì một tên ma tộc nào là tôn sùng vị Ma Mẫu cả.”

 

Trì Miểu: “Ta bắt bọn họ tin Ma Mẫu , chỉ thuận miệng thôi mà. Hơn nữa... đức tin cái thứ , khi thiên thời địa lợi nhân hòa đều tụ đủ thì chừng .”

 

“Ví như bây giờ, nếu mang thức ăn đến cho bọn họ, liệu bọn họ đội ơn đội đức ?”

 

“Hơn nữa... đột nhiên nảy một ý tưởng tuyệt diệu, chừng... thể đổi mối quan hệ nước với lửa suốt bao năm qua giữa ma tộc và nhân loại đấy?”

 

“Chúng tha thứ cho kẻ thù, nhưng... tâm nguyện của chúng mãi mãi là hòa bình, chứ chiến tranh.”

 

Nếu ý tưởng của nàng khả thi, nàng chắc chắn sẽ trở thành công thần vĩ đại nhất trong lịch sử của cả hai tộc nhân - ma!

 

Không chỉ hóa giải ân oán giữa hai tộc, mà còn thể... thành “thí luyện” mà Thiên Bi đề .

 

Giải quyết t.h.ả.m họa của ma tộc.

 

Mấy khác Trì Miểu , đến đoạn nàng đem thức ăn tặng cho đám ma tộc kìm nén nổi nữa, những lời phía căn bản chẳng lọt tai chữ nào.

 

“Khoan... ngươi bảo ngươi tặng cái gì cho ma tộc cơ?”

 

“Tặng thức ăn?”

 

“Tặng ai? Đem nộp mạng ? Hay là...”

 

Trì Miểu giơ cánh tay của lên: “Đương nhiên là:”

 

Cả đám gào thét: “Á á á á á! Ngươi gì hả cái đồ ngốc ! Ngươi hiến bọn thì cũng đừng tự dâng chính lên chứ!”

 

“Khoai tây!”

 

Lúc Trì Miểu hô to hai chữ , trong tay nàng đang nắm chặt một củ khoai tây to bự.

 

Mọi : “?!”

 

Hả?

 

Bọn họ trong khoảnh khắc đều đần thối mặt .

 

Tặng cái gì? Tặng khoai tây?

 

Khoan tỷ ơi, tỷ kiếm củ khoai tây thế hả trời!

 

 

Loading...