Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 312: Sáu Con Trì Miểu?!

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:25:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi đồng loạt về hướng phát âm thanh.

 

Một đứa bé tí hon như củ nhân sâm mặc chiếc yếm đỏ thêu chữ “Lạc” bằng chỉ vàng đang lơ lửng giữa trung, tay ngắn chân cụt, cái bụng nhỏ còn múp míp.

 

Vẻ ngoài của đứa bé vô cùng đáng yêu, đôi má phúng phính ửng hồng, một đôi con ngươi màu vàng kim lấp lánh ánh lên vẻ thần thánh. Khi nàng , hai gò má trông phúng phính đến mức khiến chỉ đưa tay véo thử một cái.

 

Điểm mấu chốt là ngũ quan của nàng giống Trì Miểu tới bảy tám phần, vài phần giống còn đơn thuần là vì nét mặt của trẻ con mà thôi.

 

Mọi : “Trì Miểu?!”

 

Kim Thánh Phỉ càng chấn động tột cùng, chằm chằm Tiểu Lạc, mừng rỡ kinh hãi: “Trì Miểu, cái thể củ cải của ngươi biến trở nữa ? Sao cảm giác còn teo tóp thế ! Tại vẫn là bộ dạng trẻ sơ sinh thế hả?!”

 

Ngu Vô Tâm thì ngẩn ngơ tại chỗ: “Dễ... dễ thương quá.”

 

Đáng yêu xỉu luôn!

 

Bộ dạng của Trì Miểu quả thực thỏa mãn định nghĩa của về hai chữ “dễ thương”!

 

Trời đất ơi!

 

Sao thể đáng yêu đến mức chứ! Đây chính là Trì Miểu đấy!

 

cho dù là Trì Miểu, cũng chẳng thể chối bỏ sự thật là nàng quá đỗi dễ thương!

 

Tiểu Lạc đặt một ngón tay lên khóe môi, khanh khách: “Oa! Các ngươi đang khen Tiểu Lạc đáng yêu đó hả? Hi hi hi hi! Vui quá mất! Tiểu Lạc chính là đứa bé đáng yêu nhất trần đời, hi hi hi hi hi!”

 

Mọi sững sờ, nhất thời dùng từ ngữ nào để miêu tả tâm trạng lúc .

 

“Trì Miểu đây là... phát điên ?”

 

Tuy bình thường mạch não của Trì Miểu chẳng giống thường, còn lên cơn dở , nhưng cũng đến mức hoang đường tới mức chứ?

 

Cái điệu bộ qua là mạch não bất thường, mà rõ ràng là thần kinh vấn đề !

 

Nàng trải qua những chuyện gì trời?!

 

Kim Thánh Phỉ nhất thời xót xa, đưa hai tay ôm lấy Tiểu Lạc: “Trì Miểu, ngươi thế ? Ngươi ? Ngươi mau tỉnh táo !!”

 

“Ngươi xem là ai? Ngươi còn nhận là ai ?!”

 

Tiểu Lạc và Kim Thánh Phỉ mắt to trừng mắt nhỏ.

 

Tiểu Lạc chớp chớp mắt.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Kim Thánh Phỉ cũng chớp chớp mắt.

 

Tiểu Lạc nghiêng đầu: “Ngươi là ai?”

 

Kim Thánh Phỉ lập tức kinh hãi biến sắc, mặt mày méo mó y hệt bức danh họa thế giới “Tiếng Thét”.

 

“Cái gì cơ?!”

 

Một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai!

 

Mới nửa năm thôi mà Trì Miểu thế mà ngay cả cũng nhận nữa !

 

Kim Thánh Phỉ òa nức nở, xổm xuống đất lấy ngón tay vẽ vòng tròn: “Cuộc đời đúng là thất bại t.h.ả.m hại, cứ ngỡ tình cảm của chúng bền hơn vàng đá, kết quả là từng kinh thương hải nan vi thủy... Chẳng ngờ chỉ mới xa cách nửa năm mà quên sạch sành sanh bóng hình !”

 

Ứng Vô Hoặc bên cạnh cũng tái mặt, toan bước lên phía hỏi han xem rốt cuộc “Trì Miểu” gặp chuyện gì.

 

còn kịp bước nổi hai bước, phát hiện “Trì Miểu” mặt bắt đầu lên cơn.

 

“Hi hi hi hi! Thú vị quá, vui quá mất! Ta nhận ca ca mà ca ca còn đất vẽ vòng tròn kìa, cái biểu cảm lúc nãy buồn c.h.ế.t ! Ca ca thể cái biểu cảm đó thêm nữa ?”

 

Ca ca?

 

Trong lúc Ứng Vô Hoặc còn đang ngơ ngác, giữa trung bỗng một nắm đ.ấ.m tròn xoe như bánh men Want Want bay vụt tới, nện thẳng mặt Tiểu Lạc.

 

“Đồ đần! Cười , y hệt như con ngốc Tiểu Hỉ , suốt ngày chỉ ! Ta ghét nhất cái lũ dở vô duyên vô cớ như các ngươi!”

 

Tiểu Lạc một cú đ.ấ.m hất bay dính chặt lên vách tường, suýt chút nữa thì khảm thẳng bên trong, thuộc dạng cạy cũng chẳng cạy nổi.

 

Mọi : “?!”

 

Bọn họ vốn định trừng trị kẻ dám tay đả thương “Trì Miểu”, nhưng đầu ...

 

Sinh vật tung nắm đ.ấ.m thế mà là một đứa bé giống hệt như “Trì Miểu” lúc nãy, chỉ điều chữ vàng thêu yếm đổi thành chữ “Nộ”, vẻ mặt cũng rõ vẻ chẳng dễ chọc .

 

Tịnh Minh cũng ngây ngẩn cả : “Sao... thêm một Trì Miểu nữa?”

 

Tiểu Nộ chống hai tay lên hông: “Nhìn cái gì mà ? Chưa thấy mỹ nữ bao giờ ? Còn nữa móc mắt các ngươi bây giờ!”

 

Mọi vội vàng nhắm tịt mắt .

 

đúng lúc , bên tai vang lên đủ thứ âm thanh hỗn tạp nhốn nháo, ồn ào vô cùng. Điểm mấu chốt là giọng của bọn chúng giống hệt , qua cứ như một phát điên, phân liệt tinh thần tự cãi với chính .

 

Một thể cãi ầm ĩ chẳng khác nào cái chợ vỡ!

 

Mở mắt .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-312-sau-con-tri-mieu.html.]

Năm búp bê Trì Miểu!

 

Cả đám trong Thiên Kiêu Đoàn tối sầm mặt mày.

 

“Rốt cuộc đây là tình huống quái quỷ gì thế hả trời?!”

 

Mấy đứa nhỏ “Trì Miểu” đột nhiên thấy Ngưu Ngưu, Tiểu Hỉ mừng rỡ reo to: “Có ngựa để cưỡi nè! Ta cưỡi ngựa!”

 

“Thế con chim !”

 

“Hừ, cũng !”

 

“Ta cũng ... Ta lưng ngựa, bằng sẽ ghi thù đấy.”

 

“A ba ba ba a ba!”

 

Hai con vương thú rú lên t.h.ả.m thiết, một bầy Trì Miểu thì ha hả.

 

Ngưu Ngưu và Điểu Điểu gào thét: “Trì Miểu điên ! Trì Miểu phát điên thật !”

 

Kim Thánh Phỉ sắp suy sụp đến nơi: “Sao lòi cả một đàn Trì Miểu thế ! Rốt cuộc là chuyện gì ! Trì Miểu xẻ thịt phân ? Sao mà nhiều thế?!”

 

Ứng Vô Hoặc: “Dường như chỉ thông minh cũng xẻ bớt , chỉ bò bảo ngựa... Cơ mà bản nàng dường như cũng cái trò thật.”

 

Ngu Vô Tâm: “Nhiều bé con đáng yêu quá! Muốn chơi cùng ghê...”

 

Tịnh Minh: “Thú... thú vị ?”

 

Hắn bắt đầu thấy do dự .

 

Bọn họ quả thực hiểu nổi rốt cuộc đang xảy chuyện gì, đúng là chuyện từng , việc từng thấy.

 

Tịnh Minh nhíu mày suy đoán: “Ở đây sáu đứa trẻ, chẳng lẽ... chúng chính là Nguyên Anh của Trì Miểu?”

 

Một câu của Tịnh Minh lập tức đ.á.n.h thức tất cả , ai nấy kinh ngạc cảm thấy chuyện khả năng!

 

“Lúc Trì Miểu ở Kim Đan kỳ tới sáu viên kim đan, nay nửa năm trôi qua, nàng đột phá Nguyên Anh tuyệt đối là chuyện chắc như đinh đóng cột, phán đoán của ngươi quả thực lý đấy!”

 

mà... Nguyên Anh là trẻ con thật ! Nguyên Anh của chúng trông như quả nhân sâm , còn mấy đứa ... dẫu đến mức giống hệt trẻ con bình thường của nhân loại, nhưng so với mấy loài tinh linh đặc thù thì chẳng khác chút nào. Chuyện ... thật sự thể tu luyện Nguyên Anh tới mức độ ? Hơn nữa sáu đứa nhóc , thực lực đều dị thường khủng khiếp, gần như đứa nào cũng sở hữu chiến lực cấp Nguyên Anh.”

 

“Sáu chiến lực cấp Nguyên Anh, ngươi bảo tất cả bọn chúng đều là chân Nguyên Anh ? Tính một cái Nguyên Anh của Trì Miểu thôi cũng đủ đè bẹp chúng đúng ? Ta tin! Ta tin !”

 

“Tỉnh em! Ngươi là chuyện bình thường, nhưng đây là Trì Miểu đấy! Có nào nàng bình thường như phàm chúng ?”

 

Trì Miểu cũng là hậu duệ của tiên nhân mà!

 

Lúc , mấy đứa nhóc Hỉ, Nộ, Ái, Lạc, Hận và Si đều từ bỏ việc trêu chọc bò và chim, bắt đầu nhảy tót lên đầu mấy Ứng Vô Hoặc giẫm nhảy tưng tưng.

 

Mấy bọn họ giận mà dám .

 

Tuy rằng trong lòng cũng chẳng giận cho lắm.

 

Kim Thánh Phỉ: “Bàn chân nhỏ của tiểu Trì Miểu giẫm lên đầu sướng ghê... Còn các ngươi thì ?”

 

Mấy đưa ánh mắt kỳ quặc : “...”

 

Lời đ.á.n.h giá duy nhất của bọn họ là: cạn lời, khó đỡ.

 

Kim Thánh Phỉ, ngươi đúng là tên cuồng ngược danh bất hư truyền.

 

là cái đồ cuồng chân.

 

Sắc mặt Ứng Vô Hoặc vẫn thản nhiên, đôi mắt mang theo vài phần lạnh lùng: “Cho nên, Nguyên Anh của Trì Miểu đều xuất hiện ở đây , thì bản tôn của nàng đang ở phương nào?”

 

Mấy quanh quất bốn phía, cuối cùng ánh mắt đồng loạt dán chặt lên Thạch Phật.

 

Thạch Phật: “... Lại đổ lên đầu đấy ?!”

 

“Nếu mà giấu Trì Miểu, sét đ.á.n.h c.h.ế.t tươi! Trì Miểu lập tức xuất hiện ngay tại chỗ cho các ngươi xem!”

 

Dứt lời.

 

Đùng đoàng!

 

Một tràng sấm sét kinh hoàng giáng xuống, tia sét nổ đùng đùng nện thẳng lên Thạch Phật.

 

Giọng quen thuộc vang lên.

 

“Các ngươi đang tìm ? Đã lâu gặp?”

 

Nhìn thiếu nữ áo đỏ thản nhiên bước từ giữa biển lôi đình, Thạch Phật nhịn mà c.h.ử.i đổng lên.

 

Mẹ nó chứ!

 

Rốt cuộc là cái trò hề gì thế ?!

 

Mà khoảnh khắc rõ Trì Miểu, cũng lập tức cảm nhận rành rọt khí tức nàng...

 

Thế mà gần như thể áp chế bộ bọn họ!

 

 

Loading...