Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 295: Cả Nhà Cùng Vui

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:25:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu nhân chân vòng kiềng bẹp một tiếng đặt hai tay lên n.g.ự.c Trì Miểu, gương mặt vốn chẳng ngũ quan của nó cứ thế khiến vẻ vặn vẹo.

 

Nhịn đến méo cả mặt.

 

“Hừ hừ hừ hừ!”

 

Đại pháp hồi sinh siêu cấp vô địch!

 

“Hừ hừ hừ!”

 

Sau một tiếng kêu, tiểu nhân chân vòng kiềng phắt dậy.

 

Ứng Vô Hoặc: “?”

 

“Xong ?”

 

Tiểu nhân chân vòng kiềng nghiêng đầu, ngón tay sờ lên chiếc miệng vốn hề tồn tại: “Hừ hừ?”

 

Xong cái gì mà xong.

 

Nó còn bắt đầu .

 

Chỉ thấy, tiểu nhân chân vòng kiềng bắt đầu hô vang đầy nhịp điệu: “Hừ hừ hừ hừ, hừ hừ hừ hừ!”

 

Vừa hô, nó mấy động tác giãn cơ kỳ quái.

 

Ứng Vô Hoặc nheo mắt: “Đây là… khởi động?”

 

Tiểu nhân chân vòng kiềng gật đầu: “Hừ hừ!”

 

Chuẩn nuôn!

 

Bởi vì lát nữa sẽ vất vả lắm, cho nên nhất định khởi động nha!

 

Ứng Vô Hoặc: “…”

 

Tu cả Vô Tình Đạo mà cũng cho câm nín.

 

Thế là cứ thế trơ mắt tiểu nhân chân vòng kiềng động tác khởi động suốt năm phút đồng hồ.

 

“Hừ hừ!”

 

“Được chứ?”

 

“Hừ hừ hừ hừ!”

 

Tiểu nhân chân vòng kiềng gật đầu, một nữa tới n.g.ự.c Trì Miểu, hạ tấn xuống thật vững chãi.

 

“Hừ hừ!”

 

Nó gian nan gầm gừ, trong thể chân vòng kiềng dường như sắp rặn thứ gì đó.

 

Tóm … khung cảnh vô cùng tế nhị, khiến Ứng Vô Hoặc nhất thời chẳng .

 

Ứng Vô Hoặc: “Có cần hô tiếp thêm động lực ?”

 

Tiểu nhân chân vòng kiềng: “Hừ hừ!”

 

Hô! Hô to lên! Cổ vũ tiếp sức cho !

 

Ứng Vô Hoặc: “…”

 

Thật là mất mặt.

 

Hắn ngỡ rằng cảm xúc của ngày càng khó d.a.o động, nhưng Trì Miểu luôn xảy những chuyện khiến khó mà kìm nén .

 

Hắn nhắm mắt , giọng điệu nhạt nhẽo: “Cố lên.”

 

“Hừ hừ!”

 

Lớn tiếng chút, ăn cơm ?

 

Trên gương mặt trắng lạnh của Ứng Vô Hoặc hiện lên một rặng mây đỏ, hít sâu một , giọng nâng cao hơn một chút: “Cố lên!”

 

“Hừ hừ hừ hừ!”

 

Tâm ý hồi sinh của ngươi chỉ thế thôi ? Giọng điệu là sợ nàng chê ngươi hung dữ ? To nữa lên! Tung một nốt cao đủ tư cách tham gia chương trình ca hát, chấn vỡ cả thế giới chứ!

 

Ứng Vô Hoặc sụp đổ phòng tuyến, cũng đành coi ngựa c.h.ế.t như ngựa sống mà chữa, chẳng buồn đoái hoài gì nữa, cất tiếng gầm bằng một giọng nam cao kinh thiên động địa:

 

“Thêm dầuuu!”

 

Hình tượng sụp đổ tan tành.

 

Hắn thề, đây là hét to nhất trong cả cuộc đời!

 

Toàn bộ khuôn mặt sung huyết, đỏ bừng lên, dường như giây tiếp theo sẽ nổ tung tại chỗ.

 

Mà chuyện kinh khủng nhất là, một lát … bên ngoài truyền đến giọng của Kim Thánh Phỉ:

 

“Ứng Vô Hoặc? Là giọng của Ứng Vô Hoặc đúng ? Ứng Vô Hoặc sống ? Huynh sống còn chịu ngoài? Xảy chuyện gì thế? Sao tự dưng hét thêm dầu? Dầu gì cơ? Dầu hạt cải ? Huynh đợi chút, tìm dầu ngay đây!”

 

Mặt Ứng Vô Hoặc càng đỏ tợn hơn: “…”

 

Hắn nhắm mắt , siết chặt nắm đấm.

 

“Ngươi nhất là cầu cho nó tác dụng… Bằng , bóp c.h.ế.t ngươi.”

 

Đôi mắt đỏ ngầu, trừng mắt tiểu nhân chân vòng kiềng.

 

Dẫu cho đây là Nguyên Anh của Trì Miểu, nhưng dù cũng chính là Trì Miểu.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Chuyện ngày hôm nay tuyệt đối thể để khác , mà đời chỉ một loại tồn tại thể giữ bí mật, đó chính là kẻ c.h.ế.t.

 

Lúc , tiểu nhân chân vòng kiềng dừng động tác, đầu Ứng Vô Hoặc.

 

“Ha ha ha ha ha ha ha!”

 

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!”

 

“Ứng Vô Hoặc… Ngươi ngố quá mất, cái bộ dạng chứ kiếp!”

 

vỗ đùi bôm bốp, dáng vẻ đừng là vui vẻ tới mức nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-295-ca-nha-cung-vui.html.]

 

Ứng Vô Hoặc ngạc nhiên, nheo mắt: “Trì Miểu?”

 

Tiểu nhân chân vòng kiềng chống nạnh: “Chứ ai, là đấy.”

 

Ứng Vô Hoặc: “?”

 

Đầu óc hiện lên vô dấu chấm hỏi, thậm chí chẳng thể nào hiểu nổi tình huống hiện tại rốt cuộc là .

 

Ý thức của Trì Miểu nhập trong Nguyên Anh ?

 

Từ lúc nào?

 

Cho nên … Trì Miểu cố tình trêu chọc ?

 

Càng nghĩ, mặt Ứng Vô Hoặc càng đen như đ.í.t nồi, nội tâm càng thêm sụp đổ, mà Vô Tình Đạo càng thêm kiên định.

 

“Ý thức của ngươi bắt đầu nhập Nguyên Anh từ khi nào?”

 

Trì Miểu mở miệng: “Lúc nó n.g.ự.c thì ý thức của tiến . Đây là một loại công pháp đặc thù mà tu luyện…”

 

Nàng kể chuyện “Tự Tại Thần Anh Pháp” cho Ứng Vô Hoặc , còn cảm thán một câu: “Nếu hiện tại thực sự bước Nguyên Anh kỳ, thể lập tức hồi sinh tại chỗ . mà… may mắn là dù ở hình thái , thủ đoạn của đều dùng , thực lực chẳng hề giảm sút chút nào.”

 

“Đợi khi đột phá Nguyên Anh, là thể đúc nhục !”

 

Biểu cảm mặt Ứng Vô Hoặc chút gượng gạo: “Cho nên… Từ lúc trêu hét thêm dầu ban nãy, vẫn luôn là ngươi?”

 

Trì Miểu: “Chứ còn ai nữa? Ngoài thì ai một linh hồn thú vị như thế ?”

 

Ứng Vô Hoặc: “…”

 

Hắn đang run rẩy, đều phát run.

 

“Hừ…”

 

Hắn lạnh một tiếng.

 

Trì Miểu: “Sao ? Bị khuất phục bộ não thông minh tuyệt đỉnh một tay tạo nên kết cục mỹ ai thương vong của đúng ?”

 

Ứng Vô Hoặc: “Không, đang nghĩ xem nên dứt khoát bóp c.h.ế.t ngươi luôn .”

 

Hắn thể cảm nhận .

 

Vô Tình Đạo thức tỉnh, Đạo Uẩn ngưng thực hóa thành Đạo Chủng xong, thực lực của một bước nhảy vọt kinh .

 

Hiện tại ở Nguyên Anh trung kỳ, khéo thật sự thể giao đấu ngang tay với Trì Miểu.

 

Dĩ nhiên, cũng chỉ đùa mà thôi.

 

Thế nhưng Trì Miểu dùng đôi mắt vốn tồn tại của tiểu nhân chân vòng kiềng mà săm soi .

 

Ứng Vô Hoặc: “Làm gì?”

 

Trì Miểu: “Ngươi bắt nạt , sẽ khiến ngươi hối hận.”

 

Ứng Vô Hoặc: “?”

 

Giây tiếp theo, Trì Miểu giải trừ kết giới phòng hộ xung quanh.

 

Chỉ thấy Kim Thánh Phỉ vác một thùng dầu, nhằm thẳng Ứng Vô Hoặc mà hắt tới tấp.

 

“Ơ? Ơ kìa!”

 

Kim Thánh Phỉ thu tay , nhưng lúc kịp nữa !

 

Một thùng dầu hạt cải trút sạch trơn sót giọt nào lên Ứng Vô Hoặc.

 

Ứng Vô Hoặc nhắm nghiền hai mắt, tỏa mùi thơm ngào ngạt của dầu hạt cải.

 

Ứng Vô Hoặc: “…”

 

Kim Thánh Phỉ bắt đầu luống cuống: “Khụ… Khụ khụ khụ, Vô Hoặc sư , bảo cố ý , tin ?”

 

“Vừa bảo thêm dầu ? Đệ cố ý tìm đấy, thế… thế nào, thơm ? Đây là loại dầu hạt cải hảo hạng nhất của Kim gia đấy.”

 

“Coi… coi như là món quà chúc mừng hồi sinh vui vẻ , cần cảm ơn nha.”

 

Con những lúc ngượng ngùng thường giả vờ bận rộn.

 

Kim Thánh Phỉ lúc một câu kèm theo tám trăm động tác thừa thãi, chứng minh rõ ràng cho điều đó.

 

Chẳng ảo giác , cảm giác… Sau khi Ứng Vô Hoặc hồi sinh, khí chất đổi khá nhiều, dường như càng trở nên lạnh lùng xa cách hơn.

 

Những khác cũng đong đầy ánh mắt dịu dàng cùng sự may mắn.

 

“Trì Miểu mà thật sự thể hồi sinh , bây giờ thấy thế nào, tim còn đau nữa ?”

 

Ứng Vô Hoặc ngẩn , đưa tay sờ lên lồng n.g.ự.c : “Ta…”

 

Hắn cụp mắt xuống.

 

Nơi đầu ngón tay thể cảm nhận rõ ràng trong lồng ngực, trái tim thuộc về Trì Miểu đang đập từng nhịp.

 

lúc , cũng chú ý tới Trì Miểu.

 

“Trì Miểu thế , trẻ tuổi sức khỏe , xuống là ngủ luôn ?”

 

“Ơ… Hình như còn thở nữa ?”

 

Mọi : “?”

 

Khoan , tắt thở á?

 

Hả?

 

Ngay đó.

 

Bọn họ thấy một tiểu nhân chân vòng kiềng đang ôm lấy hình nhỏ bé yếu ớt của , tủi thút thít lóc.

 

Mọi : “?”

 

Cái thứ là cái giống gì nữa đây?

 

 

Loading...