Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 294: Đạo Chủng Vô Tình Đạo
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:25:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ đến nay vẫn luôn khắc chế bản .
Bởi vì hiểu rõ, Trì Miểu và bọn họ là “cùng một thế giới”. Trì Miểu sinh dường như gánh vác một sứ mệnh nào đó mà chẳng ai thể thành lời.
Mỗi bước nàng đều tính toán từng li từng tí. Mỗi một nàng hành động trông vẻ bốc đồng thì đằng đều cất giấu vô vàn cảm xúc tinh tế cùng những lá bài tẩy bí mật.
Nàng như gần gũi với bọn họ, là mắt xích quan trọng nhất kết nối tất cả với .
Thế nhưng thực tế, nàng là ở xa bọn họ nhất... Xa đến mức rõ ràng đang ở ngay mắt, nhưng tựa như ngăn cách bởi một bức tường vô hình vô thanh, vĩnh viễn thể chạm tới con thực sự của nàng.
Hắn sở hữu cả Vô Tình Đạo lẫn Hồng Trần Đạo, dẫu bình thường biểu lộ điều gì, nhưng kỳ thực vẫn luôn âm thầm quan sát Trì Miểu.
Trì Miểu trông vẻ vô tâm vô phế, thế nhưng...
Hắn thấy Trì Miểu luôn giấu giếm bọn họ chuyện gì đó.
Hắn thấy trong ánh mắt Trì Miểu ẩn chứa những câu chuyện bi ai.
Hắn thấy sự bất mãn khôn nguôi của Trì Miểu đối với phận.
Thế nhưng Trì Miểu từng thực sự thổ lộ với bọn họ... Nàng đang đối mặt với điều gì, và dáng vẻ thực sự của nàng... rốt cuộc là ?
Cũng chính một Trì Miểu như khiến trở nên cẩn trọng từng chút một.
Hắn cẩn thận bảo vệ bí mật của Trì Miểu, để thời khắc then chốt thể giúp đỡ nàng một tay.
Mà tất cả những điều , chỉ là vì...
Trì Miểu xứng đáng.
Thế nhưng sự hy sinh của trở thành gánh nặng của Trì Miểu.
Dù cẩn thận đến thì cuối cùng vẫn trở thành sợi dây tước sinh mạng của nàng...
“... Đau quá.”
Ứng Vô Hoặc ôm chặt lấy xác Trì Miểu, siết chặt bàn tay nàng, đồng thời cũng ôm lấy lồng n.g.ự.c .
Trái tim của Trì Miểu đang đập rộn ràng đầy sức sống trong lồng n.g.ự.c .
Hắn đau đớn rơi lệ.
Hắn cúi đầu, khẽ đặt một nụ hôn lên trán Trì Miểu, vén lọn tóc mai rối bời cho nàng, ôm chặt lấy nàng lòng.
“Trì Miểu...”
“Đáng lẽ là bảo vệ ngươi mới đúng.”
Nàng bảo vệ quá nhiều .
Cái mạng của vốn là do nàng nhặt về.
Hắn bao nỗi niềm khó với nàng.
Từng vô trực trào nơi khóe môi.
Thực lúc chính là thời điểm thích hợp nhất để .
Thế nhưng kể từ khoảnh khắc , triệt để bóp c.h.ế.t ý niệm thốt mấy chữ trong lòng.
“Ta sẽ mang t.h.i t.h.ể của ngươi... trở về Cửu Kiếm Sơn.”
Hai con đạo trong nhục hóa thành hai dải hào quang một đỏ một trắng, quấn quanh lấy thể .
Hai đạo đan xen, tranh đấu, dung hợp...
Hồng Trần Đạo... tan biến!
Vệt hồng quang chuyển biến, hóa thành sắc trắng thuần khiết, sang phản bổ cho Vô Tình Đạo.
Vệt Đạo Uẩn Vô Tình Đạo nhỏ bé ban đầu, giờ phút biến thành một màu trắng đậm đặc, thuần túy, sinh sôi dứt, ngưng tụ thành một khối Đạo Chủng nguyên vẹn.
Hắn rõ trái tim , rõ tình cảm của , và hiểu thấu điều bản thực sự mong là gì.
Hắn nàng từ nay về còn nỗi lo về .
Hắn nàng còn bất kỳ vướng bận gánh nặng nào nữa.
Hắn một ngày nàng thể thực sự ... nghịch thiên cải mệnh.
Vì điều đó, thể từ bỏ bộ thất tình lục d.ụ.c của chính .
Ứng Vô Hoặc rơi giọt nước mắt cuối cùng trong cuộc đời.
Đôi mắt triệt để hóa thành màu xám tro lạnh lẽo, Cực Âm Chi Khí trong cơ thể cũng xảy biến hóa nghiêng trời lệch đất thời khắc .
Hắn tựa như một vị thiên thần băng giá, tuấn tú, lạnh thấu xương tủy, biểu cảm gương mặt cũng trở nên đạm bạc lạ thường, khí xung quanh bắt đầu ngưng kết thành băng.
Nguyên Anh trung kỳ.
Ánh mắt trở Trì Miểu, khẽ vuốt ve khuôn mặt nàng: “Về nhà thôi... Chúng về nhà.”
Hắn bế bổng Trì Miểu lên, chậm rãi bước khỏi kết giới.
Thế nhưng đúng lúc , thấy một tràng âm thanh: “Hừ hừ hừ hừ!”
Hắn xuống nơi phát âm thanh, thấy một sinh vật chân vòng kiềng kỳ quái đang túm chặt lấy vạt váy của Trì Miểu. Tuy ngũ quan, nhưng khi Vô Tình Đạo thức tỉnh, sự cảm nhận của Ứng Vô Hoặc đối với cảm xúc thực chất càng thêm nhạy bén.
Hắn thể cảm nhận thứ đang vô cùng sốt ruột.
Hơn nữa... Hắn cảm nhận thứ sở hữu sinh mệnh lực cực kỳ mạnh mẽ, cùng với... khí tức của Trì Miểu.
Thứ tuy buồn , nhưng kỹ thì khá giống một “con ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-294-dao-chung-vo-tinh-dao.html.]
Cũng chính lúc , tiểu nhân chân vòng kiềng “bẹp” một tiếng ngã nhào xuống đất, lộn một vòng lăn lông lốc mấy vòng nền đất.
Trên đầu nó sưng lên một cục u nhỏ như ngọn đồi con, chắc là đau lắm, nó liền dùng hai tay ôm lấy đầu, tỏ vẻ tủi phát những tiếng “hừ hừ hừ hừ”.
Ứng Vô Hoặc: “Ngươi là Nguyên Anh của Trì Miểu?”
Giọng lạnh, lạnh hơn nhiều.
Đây là do cay nghiệt, mà là... kìm chế , mất kiểm soát.
Tiểu nhân chân vòng kiềng nghi hoặc gãi gãi đầu, đó “hừ hừ hừ hừ” gật đầu lia lịa.
Ngay đó, nó vô cùng sốt ruột chỉ Trì Miểu trong lòng Ứng Vô Hoặc, chỉ xuống đất, bộ dạng buồn như kẻ ngốc đang nhảy múa, lâu một chút thấy khá đáng yêu.
Thế nhưng Ứng Vô Hoặc là thưởng thức sự đáng yêu.
Hắn nhíu mày: “Ngươi đặt nàng xuống?”
Thấy Ứng Vô Hoặc cuối cùng cũng hiểu ý, tiểu nhân chân vòng kiềng kích động “hừ hừ hừ hừ”, gật đầu lia lịa.
Ứng Vô Hoặc chần chừ trong chốc lát nhẹ nhàng đặt nhục của Trì Miểu xuống.
Đồng thời cũng cẩn thận đ.á.n.h giá đạo Nguyên Anh .
Cảnh giới của Trì Miểu vẫn tới Nguyên Anh kỳ, sự đời của tiểu nhân chân vòng kiềng ... hẳn là do Trì Miểu tu luyện một loại công pháp đặc thù nào đó.
Nguyên Anh kỳ sẽ khiến kim đan biến thành hình dáng tương tự như “trẻ sơ sinh”, đó chính là “bản ngã”.
Nguyên Anh của Trì Miểu vẫn ngũ quan, trông giống như một củ cải trắng, hẳn là vì công pháp nàng tu luyện liên quan mật thiết đến Nguyên Anh.
Chờ khi nàng thực sự đột phá Nguyên Anh, thứ lẽ sẽ trở bình thường.
Tiểu nhân chân vòng kiềng trèo lên Trì Miểu, tới phần lồng n.g.ự.c lành lặn của nàng.
“Hừ hừ hừ hừ!”
Nó gấp gáp nhảy cẫng lên lồng n.g.ự.c Trì Miểu, dường như đang cầu cứu Ứng Vô Hoặc.
Ứng Vô Hoặc cảm nhận sự sốt ruột của nó, cùng với... một tia khẩn cầu.
“Ngươi đang cầu giúp ngươi... mổ lồng n.g.ự.c Trì Miểu ?”
Tiểu nhân chân vòng kiềng liên tục gật đầu: “Hừ hừ hừ hừ!”
Người thông minh! Ngươi đúng là thông minh!
Giây tiếp theo, Ứng Vô Hoặc trực tiếp vươn tay tóm chặt lấy tiểu nhân chân vòng kiềng, dồn lực định bóp c.h.ế.t nó.
“To gan thật!”
Nguyên Anh linh tính, mà c.ắ.n trả chủ nhân!
Tiểu nhân chân vòng kiềng trong tay Ứng Vô Hoặc liền òa nức nở: “Oa oa oa oa oa!”
Mẹ ơi!
Người nhặt cái tên ngốc thế hả!
Nó sắp bóp c.h.ế.t !
Nó chỉ là một củ cải chân vòng kiềng, nó cứu thôi, nó thì tội tình gì cơ chứ?!
Ứng Vô Hoặc ngạc nhiên: “Ngươi , ngươi thể cứu Trì Miểu?”
Tiểu nhân chân vòng kiềng: “???”
Ứng Vô Hoặc từ cái đầu trọc lốc ngũ quan của nó thế mà sự kinh ngạc đến tột độ.
Dường như nó đang c.h.ử.i thầm.
Ngươi mà còn định bóp c.h.ế.t nó ?
Ngươi trêu đùa nó đấy ? Cái đồ ngốc !
Tiểu nhân chân vòng kiềng nghĩ bụng như , nhưng vì tính mạng nhỏ bé là quan trọng nhất nên vẫn vội vàng gật đầu lia lịa.
Ứng Vô Hoặc nheo mắt : “Ngươi thực sự cứu nàng?”
Tiểu nhân chân vòng kiềng: “Hừ hừ hừ hừ!”
Chuẩn luôn!
Nó lợi hại lắm đấy nhé!
Nó là Nguyên Anh tầm thường, nó là Nguyên Anh bước từ cuốn “Tự Tại Thần Anh Pháp” cơ mà!
Ứng Vô Hoặc siết chặt nắm tay, khuôn mặt xinh mà tĩnh lặng của Trì Miểu.
Nàng gần như còn thở nữa .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Biết chừng... thứ thực sự là nước cờ dự phòng mà Trì Miểu lưu .
Ứng Vô Hoặc nhắm mắt , vươn tay, linh lực khẽ bao phủ lên lồng n.g.ự.c Trì Miểu.
“Đi .”
Còn nước còn tát, coi như ngựa c.h.ế.t chữa thành ngựa sống .
Tiểu nhân chân vòng kiềng tràn đầy ý chí chiến đấu!
Được!
Nó nhất định sẽ thành nhiệm vụ, coi c.h.ế.t như sống mà chữa!