Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 293: Thay Tim

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:25:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi trong Thiên Kiêu Đoàn im lặng hồi lâu, cuối cùng Kim Thánh Phỉ vẫn nhịn mà thốt một câu tự tận đáy lòng: “Vãi chưởng... Biết vẻ thế cơ ?”

 

Trước Trì Miểu cũng vẻ, nhưng từng vẻ đỉnh cao đến mức .

 

Lần bọn họ thực sự thể thừa nhận, quả thực Trì Miểu cho lóa mắt vì quá ngầu!

 

Kim Thánh Phỉ tiến lên: “Ngầu! Cầu xin bí kíp vẻ!”

 

Trì Miểu kiêu ngạo chống nạnh, mũi hếch lên tận trời xanh: “Đợi khi nào ngươi trâu bò như thì khắc thôi.”

 

Ngu Vô Tâm dở dở : “Chuyện mà bì chứ, ngươi thế thì quá mức nghịch thiên ...”

 

Bọn họ đều là Cửu Văn Kim Đan, tuy chỉ kém một đường vân, nhưng hiệu quả Kim Đan Kỹ cách một trời một vực.

 

Tịnh Minh cũng gật đầu đồng tình.

 

Kim Đan Kỹ của Trì Miểu e là đạt đến mức độ tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả .

 

Hồi sinh, tăng thọ nguyên, điều vượt xa nhận thức của bọn họ về Kim Đan Kỹ. Không... chuẩn xác mà là vượt qua cả nhận thức về tu chân.

 

Phải rằng hiện tại phương pháp tăng thọ mệnh duy nhất chỉ nâng cao cảnh giới, cùng với một thiên tài địa bảo đặc thù, vô cùng hiếm đời.

 

Còn về thủ đoạn hồi sinh thì gần như là tồn tại.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Dẫu ngẫu nhiên xuất hiện thì kẻ hồi sinh cũng chỉ là một tồn tại tương tự như con rối mà thôi, căn bản tính là “hồi sinh” chân chính.

 

Trì Miểu nắm giữ chiêu Kim Đan Kỹ , thể coi là vô địch thiên hạ.

 

Trì Miểu bật : “Thực chiêu hạn chế lớn lắm, nhưng mà... tạm thời thì đủ dùng .”

 

Nói xong, Trì Miểu liền đưa mắt về phía Ứng Vô Hoặc, xổm xuống bên cạnh t.h.i t.h.ể .

 

“Bây giờ hồi sinh , các ngươi hộ pháp giúp .”

 

“Nếu việc gì cần, cứ việc giao lưu với Thạch Phật.”

 

Thạch Phật ha hả, thái độ ngoắt 180 độ: “Rất hoan nghênh quý vị tìm trò chuyện nhé.”

 

Mọi : “...”

 

Nịnh hót ghê kìa.

 

Trì Miểu phất tay một cái, lập tức bố trí một trận pháp phong tỏa ngăn cách.

 

Trái tim của Ứng Vô Hoặc mất sức sống, phương án trị liệu của nàng buộc đổi. Mà quá trình trị liệu cụ thể ... nàng thể để khác thấy.

 

Nếu bản Ứng Vô Hoặc sớm muộn gì cũng chuyện, nàng cũng chẳng để gì.

 

Có những chuyện... nàng hy vọng bản thể tự gánh vác, khiến các bạn bè đồng đội lo lắng.

 

Thế giới công bằng, năng lực của nàng càng mạnh thì cái giá trả cũng càng nhiều.

 

Dùng Kim Đan Kỹ để hồi sinh... cái giá của nó.

 

Đám Ám Nguyệt Diêm Long Câu tuy c.h.é.m ngang lưng nhưng thực chất lục phủ ngũ tạng vẫn còn nguyên vẹn, độ khó cao.

 

Thế nhưng Ứng Vô Hoặc thì khác.

 

Ứng Vô Hoặc... cần một trái tim mới.

 

Vừa lúc trừng phạt chúng sinh linh, nàng cũng đồng thời suy tính xem thế nào để kéo tỉ lệ hồi sinh lên mức cao nhất.

 

Nghĩ tới nghĩ lui, dường như chỉ một biện pháp đáng tin cậy nhất, mà đối với Ứng Vô Hoặc cũng để bất kỳ di chứng nào.

 

Trì Miểu đưa tay nhéo nhéo mặt Ứng Vô Hoặc: “Ứng Vô Hoặc Ứng Vô Hoặc, ngươi nhất định nhớ đến cái ơn của đấy nhé.”

 

Nói đoạn, Trì Miểu liền tế xuất Thập Văn Kim Đan của , bắt đầu rót sinh mệnh khí tức nhục của Ứng Vô Hoặc.

 

Những tế bào c.h.ế.t của đang dần dần hồi sinh từng chút một. Không tim tạo m.á.u thì tuần m.á.u cũng đình trệ, Trì Miểu đành dùng linh lực thủ công để tạm thời thế chức năng của trái tim.

 

Ngay đó... Thập Văn Kim Đan của Trì Miểu dần dần biến hóa.

 

Biến thành một tiểu nhân thích gãi đầu.

 

Đó chính là diện mạo chân thực của Tinh Thần Kim Đan hiện tại... hình dáng bán bộ Nguyên Anh, một tiểu nhân chân vòng kiềng.

 

Tiểu nhân dường như Trì Miểu định gì, vội vã túm chặt lấy vạt áo của nàng, kéo áo nàng phát những tiếng “hừ hừ hừ hừ”, vẻ mặt vô cùng sốt ruột.

 

Trì Miểu khẽ mỉm , dịu dàng xoa đầu tiểu nhân: “Không , cần lo lắng cho .”

 

“Thế giới phức tạp thì phức tạp, nhưng bảo đơn giản thì cũng đỗi đơn giản.”

 

“Bọn họ sẵn sàng , đem mạng sống để tranh thủ thời gian cho , là vì bọn họ tin tưởng cũng sẽ đưa lựa chọn tương tự trong tình cảnh đó.”

 

“Chúng là những đồng đội cùng chung một tấm lòng, cho nên... trái tim đặt ở thì cũng như cả thôi.”

 

“Không cần lo cho , ngươi ở đây mà. Ta tin tưởng bọn họ, và cũng tin tưởng ngươi.”

 

Trí tuệ của tiểu nhân rõ ràng cao đến mức , nó hiểu hết những gì Trì Miểu , nhưng vẫn thể cảm nhận lờ mờ quyết tâm của nàng.

 

Nó là hình hài phôi t.h.a.i Nguyên Anh của Trì Miểu, là một phần cơ thể nàng, thể cảm nhận cảm xúc của nàng.

 

, nó thể ngăn cản Trì Miểu, và chẳng ai thể ngăn cản nàng.

 

Tiểu nhân khỏi gãi gãi đầu.

 

Không hiểu.

 

mà... nó sẽ cố gắng hết sức.

 

“Cũng gần đến lúc , chuẩn sẵn sàng ?”

 

Tiểu nhân gật đầu.

 

Sẵn sàng !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-293-thay-tim.html.]

 

Giây tiếp theo, Trì Miểu phủ linh lực lên bàn tay , đó... bàn tay nàng từ từ chạm lồng n.g.ự.c bản .

 

Nàng đau đớn hít một lạnh, nghiến chặt răng. Cơ thể nàng theo bản năng chống cự quyết định , bài xích hành vi của nàng. Tựa như tiếng gầm thét giận dữ, linh lực trong kết giới phong tỏa bỗng chốc hỗn loạn, cuộn lên từng đợt bão tố cuồng phong!

 

Khuôn mặt nàng vặn vẹo vì đau đớn tột cùng, nhưng tuyệt nhiên thốt một chữ “đau” nào.

 

Bởi vì nàng , lúc trái tim của Ứng Vô Hoặc móc , còn đau đớn hơn nàng lúc gấp trăm , ngàn !

 

lúc , một luồng linh quang lóe lên.

 

Kính Linh cùng Ngộ Ngộ đồng loạt xuất hiện.

 

“mẫu ! Người đang ! Đừng mà!”

 

“Người định dùng chính trái tim của để đổi cho Ứng Vô Hoặc ? Vậy thì bây giờ? Trái tim là hạch tâm của sinh linh, nếu mất trái tim... đây?!”

 

Kính Linh cùng tên béo nặng mấy trăm cân Ngộ Ngộ mỗi đứa kéo một bên tay của Trì Miểu, ngăn cản nàng, gấp đến mức òa nức nở.

 

Thế nhưng Trì Miểu chỉ dùng uy áp phận “chủ nhân” để cưỡng ép thu hồi bọn chúng !

 

“mẫu !”

 

“mẫu !”

 

Bọn chúng gào thét bên trong Cơ Quan Cầu của Trì Miểu.

 

Đây là đầu tiên mẫu ép buộc bọn chúng, lúc !

 

Bọn chúng ...

 

Linh thể Thánh Hiền Chi Đạo cũng lộ vẻ mặt căng thẳng.

 

“Ngươi nghĩ kỹ ? Thay tim một khi thành công, trái tim tuyệt đối thể chịu đựng thêm hoán đổi thứ hai .”

 

“Ta rõ lá bài tẩy của ngươi là gì, nhưng việc thiếu hụt trái tim... đối với ngươi tuyệt đối chẳng chuyện lành gì.”

 

Trì Miểu: “So với trái tim, nguyện vì mà c.h.ế.t còn trân quý hơn nhiều.”

 

Nói xong.

 

Trong tay nàng thình lình xuất hiện một trái tim tươi rói, vẫn còn đang đập thình thịch.

 

Trì Miểu chút do dự, ấn thẳng trái tim thuộc về chính lồng n.g.ự.c trống rỗng của Ứng Vô Hoặc!

 

Trái tim của nàng vô cùng đặc thù, nhục của Ứng Vô Hoặc thế mà chẳng hề chút bài xích nào. Dưới sự gia trì của sinh mệnh khí tức, các cầu nối thần kinh nhanh chóng thiết lập.

 

Ứng Vô Hoặc đau đớn mở bừng mắt.

 

Hắn... chẳng c.h.ế.t ?

 

Đây là... một trái tim?

 

Là trái tim của Trì Miểu?!

 

Trong khoảnh khắc, tâm trạng của Ứng Vô Hoặc rơi thẳng xuống đáy vực!

 

Một bàn tay nhanh như cắt nắm chặt lấy cổ tay Trì Miểu, mặt đầu tiên lộ rõ vẻ tức giận tột cùng: “Ngươi đang cái gì ?!”

 

Trì Miểu: “Cứu ngươi.”

 

Ứng Vô Hoặc: “Lấy ... mau lấy trái tim của ngươi ! Ta cần!”

 

Hắn tình nguyện c.h.ế.t vì Trì Miểu, chính là thấy Trì Miểu c.h.ế.t.

 

Khoảng thời gian vui vẻ nhất trong cuộc đời chính là những ngày tháng ở bên Trì Miểu và Thiên Kiêu Đoàn.

 

Nếu như nhất định một c.h.ế.t, hy vọng đó là .

 

Cho nên mới cam tâm tình nguyện !

 

Trì Miểu: “Thay tim thành , đổi nữa thì cả hai chúng đều sống nổi .”

 

Ứng Vô Hoặc gầm lên giận dữ: “Trì Miểu!”

 

Trì Miểu bựa bựa nghiêng đầu: “Tùy ngươi gì thì , cũng

 

“Ứng Vô Hoặc... hãy dùng trái tim của mà sống cho thật .”

 

Nước mắt bỗng chốc tràn mi Ứng Vô Hoặc.

 

“Ngươi...”

 

Còn kịp thốt chữ thứ hai.

 

Trì Miểu bỗng nhiên ngã gục xuống, im lặng tiếng.

 

“Trì Miểu!”

 

Tiếng gào suýt chút nữa chấn động tận bên ngoài trận pháp phong tỏa.

 

Hắn ho m.á.u tươi, gần như phát điên tóm lấy hai cánh tay của Trì Miểu, ngừng gọi tên nàng.

 

Hết tiếng đến tiếng khác, thế nhưng Trì Miểu chẳng thể tỉnh nữa.

 

Nước mắt tuôn rơi lã chã ngừng. Hắn ôm chặt lấy Trì Miểu, nghiến chặt răng đến mức bật m.á.u trong miệng, tựa mũi vầng trán của Trì Miểu.

 

“Trách ...”

 

“Đều trách ...”

 

“Trì Miểu, cam tâm tình nguyện c.h.ế.t vì ngươi, ngươi ? Ngươi giống với bất kỳ ai...”

 

Vào giây phút , con đạo trong lòng Ứng Vô Hoặc... xảy biến hóa.

 

 

Loading...