Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 291: Có Thể Cứu
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:25:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ trong một thở ngắn ngủi, ả Phong Miên tan biến cõi hư vô.
Đến cả tro tàn cũng chẳng còn sót .
Tất cả đều cảnh tượng mắt cho chấn động tâm can. Một kẻ tinh thần yếu ớt suýt chút nữa đạo tâm vỡ nát, trực tiếp hóa điên.
Phong Miên dẫu yếu đến chăng nữa thì cũng là một trong mười Ma Vương hậu bổ, là tu vi Hóa Thần đỉnh phong hàng thật giá thật, cách Đại Thừa kỳ chẳng còn bao xa.
Đại Thừa kỳ, đó chính là cấp bậc cường giả thực thụ ở Diệu Hoa Châu.
Thế nhưng một tồn tại như chẳng nổi một tia giãy giụa, cứ thế tiêu diệt đến mức hồn xiêu phách lạc, thịt nát xương tan.
Chỉ bằng một chỉ mà thôi...
Bọn họ kìm mà ngẩng đầu lên về phía Trì Miểu.
Huyết y bay lượn trong gió, ánh mắt hờ hững lạnh lùng đến gần như vô tình. Mái tóc dài tung bay lộn xộn, nhảy múa giữa cơn cuồng phong gào thét, từng giọt m.á.u tươi y phục cũng theo đó mà b.ắ.n tung tóe.
Phía nàng, bức tượng Thạch Phật khổng lồ đang thu vô cánh tay hư ảnh, biến trở về thành hai cánh tay bình thường.
Đôi bàn tay khổng lồ chắp ngực, thần thánh cao quý, khí tức trang nghiêm tột bậc nhưng ẩn chứa sát khí ngút trời.
Bọn họ .
“Không do Trì Miểu , mà là... tôn Phật tượng phía nàng! Phật tượng ... thấu cảnh giới!”
“Tôn Phật đó đang ... Đáng sợ quá, thủ đoạn thật lợi hại! Căn bản thấy nó tay thế nào!”
“ chẳng tôn Phật là... thủ hộ truyền thừa ? Lúc nó mặt Trì Miểu, chẳng lẽ... chẳng lẽ Trì Miểu nhận sự công nhận của Huyết Mạch Thần Điện, thành truyền thừa ?!”
“ Huyết Mạch Tuyền mới là ải thứ hai thôi mà, chẳng bảo ba ải ?”
Thạch Phật lúc mới lên tiếng: “Bởi vì ải thứ ba, nàng tiện thể vượt qua luôn .”
Vượt qua luôn cả ải thứ ba ư?!
Mọi : “Nội dung ải thứ ba là gì?”
Thạch Phật: “So bì huyết mạch.”
Mọi : “So bì huyết mạch?”
Trì Miểu so bì huyết mạch từ bao giờ thế?
Nếu luận về huyết mạch thì hai con Tiên Thiên Vương Thú chẳng cũng sở hữu ưu thế bẩm sinh cực lớn ?
Thạch Phật khẽ : “Không cần so bì huyết mạch, là vì cái sự cần thiết đó. Huyết mạch của Trì Miểu... sở hữu một luồng tiên lực.”
Lời thốt , tất cả đều khỏi bàng hoàng chấn động!
“Tiên... tiên lực ?!”
“Trì Miểu mang huyết mạch của tiên nhân?!”
“Trì Miểu thực sự là hậu duệ của Thiên Bi Tiên Nhân ư?!”
Trong huyết mạch mang theo tiên lực, đây là chuyện từng , từng thấy!
Lúc Thạch Phật : “Thiên Bi? Là chủ nhân của tòa động phủ ?”
“E là, còn đủ tư cách.”
Mọi : “???!”
Đến cả Thiên Bi Tiên Nhân mà cũng đủ tư cách ư?!
Đây là lời lẽ gì ?
Chẳng Thiên Bi Tiên Nhân là vị tiên nhân duy nhất của Diệu Hoa Châu ?!
Vậy thì huyết mạch tiên nhân Trì Miểu rốt cuộc là thế nào? Nàng rốt cuộc là hậu duệ của vị đại năng nào?
Ánh mắt vạn linh lúc về phía Trì Miểu khác .
Thảo nào nàng rõ ràng cảm thấy chẳng gì đổi, nhưng cứ thấy nàng ngầu lòi và lợi hại hơn hẳn.
Thạch Phật tiết lộ thêm điều gì nữa.
dù nữa, Trì Miểu cũng sáng tỏ một việc: nàng thật sự hậu duệ của Thiên Bi Tiên Nhân.
Trì Miểu chỉ lặng lẽ bước tới t.h.i t.h.ể của Ứng Vô Hoặc, xổm xuống, nâng cằm lên ngắm nghía hồi lâu.
Bên cạnh, Kim Thánh Phỉ cùng Ngu Vô Tâm lóc đến mức sắp thở nổi.
“Đều tại ! Đều tại vô dụng, thể bảo vệ cho Ứng Vô Hoặc. Bây giờ c.h.ế.t hẳn , t.h.i t.h.ể cũng sắp lạnh ngắt !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-291-co-the-cuu.html.]
“Đáng lẽ chúng năng lực của Ứng Vô Hoặc khắc chế mụ độc phụ , ả nhất định sẽ tay với ! Vậy mà chúng còn để gánh vị trí chủ lực...”
“Hết cứu , Vô Hoặc sư c.h.ế.t . Đệ tìm xem cái quan tài nào , chúng đưa về Cửu Kiếm Sơn, chọn ngày lành tháng an táng cho .”
Trì Miểu: “Đừng ồn.”
Kim Thánh Phỉ nghẹn ngào tủi : “Bây giờ thể hiến kế mà ngươi cũng chê ồn ào ?”
Trì Miểu: “Chuẩn.”
Kim Thánh Phỉ: “?”
Rõ ràng là bộ phim của ba , cớ chẳng xứng lấy một cái tên thế ?
Trì Miểu đặt một bàn tay lên vị trí lồng n.g.ự.c của Ứng Vô Hoặc:
“Vết thương của ... hẳn là thể cứu.”
Kim Thánh Phỉ: “???”
Ngu Vô Tâm: “???”
Tịnh Minh: “???”
“Ngươi cứu ư?!”
Không đùa chứ, ai mà hiểu nổi tâm trạng của bọn họ lúc !
Thi thể Ứng Vô Hoặc sắp lạnh ngắt đến nơi , tim cũng ngừng đập từ đời nào, mà Trì Miểu nàng thể cứu ?!
Trì Miểu: “Chỉ là hẳn là thôi. Cứu độ khó khá cao, nhưng là hết hy vọng. Có điều cứ phơi ở đây , vội.”
Kim Thánh Phỉ: “Cái gì gọi là phơi ở đây vội chứ?”
Trì Miểu: “Dù cũng nguội ngắt , phơi bao lâu cũng chẳng khác gì .”
Kim Thánh Phỉ: “Đạo lý thì đúng là thế thật, nhưng như kỳ lắm đó?”
Trì Miểu: “Không , thấy . Đợi khi tỉnh , chúng giả vờ đau lòng thương tiếc là .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Kim Thánh Phỉ: “???”
Được , lắm, quá lý luôn.
Một màn giả vờ đau lòng tuyệt hảo!
mà... giọng điệu của Trì Miểu, dường như nàng chắc chắn là cứu ?
Trì Miểu: “Mấy con ngựa ?”
Kim Thánh Phỉ: “C.h.ế.t hết , đằng kìa, cũng là... vì bảo vệ bọn mà c.h.ế.t.”
Trì Miểu liếc một cái: “Chỉ c.h.é.m ngang lưng thôi, dễ cứu.”
Mọi : “???”
Cái gì gọi là chỉ c.h.é.m ngang lưng thôi, dễ cứu?!
Đó là c.h.é.m đứt đôi đấy!
Cũng là c.h.ế.t thẳng cẳng còn gì!
Trì Miểu: “Nội tạng quan trọng còn đầy đủ thì dễ cứu thôi.”
Trì Miểu bước tới, giơ tay lên. Một nguồn sinh mệnh lực ấm áp và mênh m.ô.n.g bừng nở trong lòng bàn tay nàng.
Không gian xung quanh ngập tràn ánh trời.
Đó là... Thập Văn Kim Đan của nàng.
Giây phút , cuối cùng bọn họ cũng rõ đường vân Thập Văn Kim Đan của Trì Miểu là thứ gì.
Là một... con !
Nhìn qua dường như còn tương tự với bản Trì Miểu một cách kỳ lạ?!
Kim đan rốt cuộc là năng lực gì, cuối cùng cũng sắp lộ diện ?!
Cuối cùng, Trì Miểu vận chuyển linh lực thôi động kim đan.
“Kim Đan Kỹ...”
Đêm cuối ở Thượng Hải, mai về sẽ khôi phục ngày hai chương.