Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 290: Trì Miểu Tỉnh Lại, Thẩm Phán Phong Miên
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:25:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoảnh khắc nàng mở bừng mắt , bóng tối trong lòng dường như bất chợt một chùm sáng rọi . Khe nứt của chùm sáng ngày càng lan rộng, dẫn lối bọn họ vội vã lao về phía Trì Miểu.
Kim Thánh Phỉ càng chạy vội đến bên cạnh Trì Miểu, gào rách cả họng: “Trì Miểu!”
“Ngươi tỉnh , cuối cùng ngươi cũng tỉnh !”
“Bọn họ... g.i.ế.c Ứng Vô Hoặc, bọn họ g.i.ế.c Ứng Vô Hoặc !”
Nước mắt tuôn rơi như mưa, tựa như đang trút hết uất ức ngập trời gánh chịu.
Đôi mắt Trì Miểu từ từ chuyển hướng sang , dường như chẳng gì đổi, nhưng tựa hồ sự biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Kim Thánh Phỉ ánh mắt đóng đinh tại chỗ. Không... chuẩn xác mà , là một luồng khí tức nên lời, chẳng thể diễn tả Trì Miểu trấn trụ!
Hầu như tất cả đều cảm nhận điều đó trong tích tắc .
Trên Trì Miểu toát một cảm giác siêu thoát khỏi thở phàm tục!
Cảm giác tựa như nhận muôn vàn hương khói phụng thờ, thấp thoáng khiến nảy sinh một thứ cảm giác thần thánh bất khả xâm phạm, tuyệt đối phép khinh nhờn.
Thạch Phật ở một bên cũng kinh ngạc, ngờ sự việc phát triển theo chiều hướng .
“Là huyết mạch trong truyền thuyết!”
“Ta tuyệt đối cảm nhận sai , trong huyết mạch một tia khí tức !”
Thạch Phật kích động khôn xiết, đồng thời dường như hiểu rõ một vài chuyện, tâm trạng khó mà dùng lời lẽ tả xiết.
Trì Miểu khẽ đảo mắt, về phía Ứng Vô Hoặc đang ngã gục một bên, lồng n.g.ự.c khoét rỗng.
Nàng khẽ nheo mắt .
“Ta .”
Nàng về phía Phong Miên: “Ngươi ?”
Phong Miên thoáng thừ một chốc, nhưng đó cũng chẳng hề sợ nàng.
Chẳng qua chỉ là thức tỉnh chút huyết mạch gì đó thôi, ả chỉ cần cẩn thận tung những chiêu thức để Trì Miểu tích trữ uy lực thì tuyệt đối sẽ Trì Miểu thịt.
Chỉ cần Du Ảnh đích tay, Trì Miểu cơ bản chẳng khả năng g.i.ế.c c.h.ế.t ả.
“, là thì ? Con đường tu hành truyền thừa vốn dĩ chỉ thuộc về kẻ mạnh. Dẫu ngã xuống giữa chừng thì cũng chỉ do tài nghệ bằng mà thôi. Sao nào... Ta g.i.ế.c thì chứ? Ngươi định gì nào?”
Trì Miểu bật , đôi đồng t.ử ánh lên sắc vàng kim thoáng hiện mấy phần khinh miệt:
“Tu hành vô thường, sinh t.ử . Tiếc là... ngươi động nên động. Thiên Kiêu Đoàn... đồng minh Nhân tộc, do bảo kê.”
“Ngươi, lấy mạng đền .”
Phong Miên tiếp tục nhạo: “Miệng còn hôi sữa mà khẩu khí ngông cuồng! Nếu tên phản đồ Du Ảnh tay, lúc ngươi nhất định cũng cùng về chầu trời !”
Trì Miểu rủ mi mắt, nghĩ đến chuyện gì thú vị mà bật khì một tiếng, đó liếc mắt Du Ảnh: “Thả ả .”
Du Ảnh chẳng hề dài dòng, lập tức thả .
Giữa lúc những kẻ khác còn đang sửng sốt.
Phong Miên ngửa mặt lớn:
“Ha ha ha ha ha!”
“Ngu xuẩn! Quá ngu xuẩn! Nhân tộc các ngươi chính là quá tự tin, quá ngạo mạn, thực lực tuyệt đối mà dễ dàng ba câu hai lời mê hoặc. Hôm nay chính là ngày c.h.ế.t của ng...”
Ả ngưng tụ sức mạnh, chút dè dặt hóa thành hình thái Ma tộc, định dùng chính thủ đoạn tàn độc để lấy mạng Trì Miểu.
Thế nhưng thể còn chạm tới Trì Miểu, chữ “ngươi” còn kịp thốt khỏi miệng.
Mọi liền thấy Trì Miểu lóe lên một vệt hào quang hoàng kim.
Công Đức Kim Quang bàng bạc tựa biển vàng mênh mông, gần như bao trùm bộ Huyết Mạch Thần Điện!
Trong phút chốc, tất cả sinh linh bao gồm cả Phong Miên đều cứng đờ , khống chế nổi bản mà lập tức quỳ rạp xuống mặt Trì Miểu!
“Bốp! Bốp! Bốp!”
Tiếng đầu gối nện xuống nền đất vang lên liên tiếp. Hai lòng bàn tay của bọn họ cũng dán chặt xuống mặt đất, trán tựa lên mu bàn tay.
Cái cảm giác thể do chủ, thô bạo bẻ quặt xác khiến xương cốt bọn họ suýt chút nữa gãy vụn!
Trong nỗi thống khổ tột cùng, tận sâu trong đáy lòng bọn họ dâng lên một sự phục tùng và quy thuận đối với Trì Miểu!
“Công Đức Kim Quang... trở nên mạnh hơn !”
Tất cả trong Thiên Kiêu Đoàn đều lập tức nghĩ đến điều .
Đồng thời cũng toát mồ hôi hột.
Trì Miểu lâu dùng đến năng lực , bởi vì nó cực kỳ dễ ngộ thương đồng đội.
Thế nhưng Trì Miểu khống chế vô cùng chuẩn xác, một đồng đội nào vạ lây!
Trì Miểu dậy, bộ hồng y tựa như nhuốm đẫm m.á.u tươi của vô sinh linh, huyết thủy lưu từng vệt dấu vết mỗi bước nàng qua.
Nàng tới mặt Phong Miên đang phủ phục đất, từ cao xuống.
Càng bước gần, Phong Miên càng cảm nhận một nỗi hoảng loạn... xuất phát từ sự thể kháng cự của huyết mạch áp chế, cùng cảm giác tội khi tự thấy dám ngỗ ngược bề .
Nỗi hoảng sợ bắt nguồn từ huyết mạch ?
Làm thể chứ?!
Ả là Ma tộc, còn là quý tộc mang huyết mạch cao quý trong Ma tộc! Là một trong mười Ma Vương hậu bổ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-290-tri-mieu-tinh-lai-tham-phan-phong-mien.html.]
Sao ả thể nảy sinh loại cảm xúc một con tầm thường ?!
Mồ hôi nhớp nháp túa khắp Phong Miên, ả liều mạng ngẩng đầu lên xem rốt cuộc là tình hình thế nào.
khẽ nhấc đầu, cổ ả dường như đè nặng bởi tảng đá vạn cân vô cùng đau đớn, suýt chút nữa nghiền gãy cả sống lưng!
“Không... thể nào!”
“Sao ngươi thể áp chế huyết mạch một cách tuyệt đối như ?”
“Một tên Nhân tộc như ngươi, thể áp chế huyết mạch của ?!”
Hàng mi màu thanh nhã của Trì Miểu dài cong khẽ rũ xuống, phủ lên một tầng sắc thái thần bí.
“Khó hiểu lắm ?”
“Bởi vì, ngươi quá ti tiện hèn mọn.”
Giọng nàng đột ngột cất cao.
“Thừa cơ đục nước béo cò, tổn thương đồng minh của , đây là tội thứ nhất!”
“Tội ... phạt phế hai tay để đền nghiệp!”
Dứt lời, hai cánh tay của Phong Miên liền nổ tung thành từng mảnh!
Máu me be bét, tàn nhẫn khôn cùng.
Không một ai thể giải thích nổi chuyện gì xảy trong khoảnh khắc .
Tất cả sinh linh đều nín bặt thở.
Trì Miểu mở miệng khiến một Phong Miên đang ở đỉnh phong Hóa Thần mất hai cánh tay?
Đây là thủ đoạn kinh khủng đến mức nào?
Trì Miểu tiếp tục tuyên :
“Tiết lộ thông tin, xúi giục vạn linh vây quét Nhân tộc, đây là tội thứ hai.”
“Phạt phế hai chân đền nghiệp!”
Lời dứt.
Phong Miên gần như sụp đổ , hai mắt như lồi cả ngoài. Ả chẳng còn sót chút kiêu ngạo hung hăng nào nữa, mà chỉ như một con ch.ó chật vật van xin Trì Miểu: “Không! Không! Ngươi thể , cầu xin ngươi đừng thế! Đừng mà!”
Bốp!
“A a a a a!”
Tiếng cầu xin của Phong Miên chẳng chút tác dụng nào. Hai chân ả nổ tung, m.á.u thịt văng tứ tung.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lúc , tứ chi của ả mất sạch, chẳng khác nào một khối nhân trĩ t.h.ả.m hại!
Cảnh tượng chỉ dùng một chữ “thảm” là thể hình dung nổi?
Thế nhưng chuyện vẫn dừng ở đó.
Trì Miểu một nữa mở lời:
“Tổn thương hữu của , m.ó.c t.i.m nhục... đây là tội thứ ba.”
“Tội , tội thể tha.”
Đôi mắt Trì Miểu lóe lên ánh vàng kim rực rỡ.
Sau đó, nàng giơ ngón tay lên, chỉ thẳng về phía Phong Miên.
Tựa như chẳng chuyện gì xảy .
Giữa lúc còn đang kinh ngạc.
Đất trời bỗng rung chuyển dữ dội!
Cả tòa Huyết Mạch Thần Điện sụp đổ tan tành trong chớp mắt, vô tảng đá khổng lồ ầm ầm rơi xuống, nghiền nát bao nhiêu sinh linh.
Cuối cùng, nơi đây chỉ còn trơ một tôn Thạch Phật nghìn tay khổng lồ.
Đôi mắt Thạch Phật nhắm nghiền, khóe mắt đọng giọt lệ dài mang dáng vẻ từ bi thương xót chúng sinh. Thế nhưng nụ khinh miệt khẽ nhếch nơi khóe miệng như đang cho .
Nó đang bỡn cợt chúng sinh.
Đây là một tôn pháp tướng do một vị đắc đạo lưu .
Một vị trong hàng chư thiên thần phật!
“Từ Nhãn Bi Mục Tru Tà Diệt Ác Đại Vô Cực Thiên Thủ Phật!”
Diện mạo chân thực của Thạch Phật đồ sộ và uy nghiêm đến tột cùng!
Mà lúc , tôn Thạch Phật từ đầu đến cuối từng bất kỳ hành động nào , nghìn cánh tay của nó trong khoảnh khắc đồng loạt chỉ thẳng về phía Phong Miên!
Uy lực .
Vượt lên tất cả, hủy thiên diệt địa! Khiến bộ sinh linh run rẩy kinh hoàng, cam tâm thần phục trong nỗi khiếp đảm vô bờ!
Dưới một chỉ của nó, chúng sinh đều chỉ là loài sâu kiến!
“Không...”
“Không!”