Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 283: Mỗi Người Góp Một Chút Yêu Thương

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:25:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kỳ thực chẳng cần cũng tình hình trong Huyết Mạch Tuyền lúc , bởi vì Phệ Hồn Xà thiếu chủ bên trong im lặng tiếng.

 

Thay đó là một mùi hương kỳ lạ bốc lên ngào ngạt.

 

Trì Miểu còn kịp mở hẳn nắp nồi thì Kim Thánh Phỉ khịt khịt mũi: “Thơm thật đấy.”

 

, hão nào cứ bảo canh rắn ngọt nước thơm ngon. Trước cứ nghĩ thứ xí thế ăn , giờ ngửi thấy mùi , quả thực... Cũng nếm thử một chút.” Ngu Vô Tâm lập tức hùa theo.

 

Tịnh Minh bên cạnh mím chặt môi, chẳng từ lúc nào lấy một chiếc mõ nhỏ cầm tay, cầm chiếc dùi gỗ gõ cộc cộc từng nhịp một:

 

“A Di Đà Phật.”

 

là trò đùa địa ngục mà.

 

Hắn thực sự sợ nếu bây giờ bật thành tiếng thì Đức Phật sẽ chẳng thể nào tha thứ cho tội mất.

 

Bên trong Huyết Mạch Tuyền, Phệ Hồn Xà thiếu chủ rõ ràng nấu chín nhừ, nếu nấu thêm một lúc nữa e là sẽ rục nát luôn. Linh lực của nó gần như tiêu tán sạch sẽ, hòa tan trong Huyết Mạch Tuyền.

 

Nói một cách chính xác, ngoại trừ cái xác vẫn còn đó thì nó gần như hòa một thể với Huyết Mạch Tuyền.

 

Trì Miểu thi triển kỹ năng Kim Đan hệ thủy, vận dụng Huyền Vũ Chân Thủy bao bọc kín mít đôi bàn tay của , nhanh chóng vớt cái xác của Phệ Hồn Xà thiếu chủ lên.

 

Dù các biện pháp phòng hộ của nàng thiện đến mức , nhưng khoảnh khắc nhúng tay hồ nước, mu bàn tay nàng vẫn xuất hiện những vết bỏng rát.

 

Và khi nàng đặt cái xác của Phệ Hồn Xà thiếu chủ xuống nền đất, tất cả mới đồng loạt trợn tròn mắt kinh hãi.

 

“Đây... Đây đây đây, đây còn là con rắn mà chúng thấy lúc nữa ?!”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Đây là... Thật sự phản tổ, thật sự tiến hóa ?”

 

Phệ Hồn Xà ban đầu là một loài rắn hổ mang khổng lồ, phủ đầy vảy màu tím sẫm, sừng cũng chẳng vuốt, tuy cũng khá oai phong nhưng so với dáng vẻ hiện tại thì quả thực một trời một vực.

 

Hiện giờ con Phệ Hồn Xà mọc ba chiếc móng vuốt sắc nhọn dị thường, đầu cũng nhú một chiếc sừng cong như vầng trăng khuyết. Toàn bộ lớp vảy ngoài sắc tím còn điểm xuyết thêm vài phần ánh vàng kim lấp lánh như một bộ chiến giáp kiên cố. Ngay cả đầu rắn cũng còn dẹt nữa mà xu hướng biến thành đầu Giao Long.

 

Uy dũng phi phàm.

 

Chỉ tiếc là nó thể gắng gượng vượt qua sự gột rửa của Huyết Mạch Tuyền, bằng ... E rằng nó đột phá thẳng lên Nguyên Anh kỳ, hơn nữa thực lực tuyệt đối vượt xa việc tu luyện theo lộ trình thông thường.

 

Ngay cả Ngưu Ngưu cũng nhịn mà cất tiếng cảm thán: “Moo!”

 

Con chim nhỏ đậu đầu nó lập tức phiên dịch: “Không hổ danh là cơ duyên đỉnh cấp nhất của Thú Tộc, mà suýt chút nữa giúp nó hóa Giao . Nếu do căn cơ của bản nó quá kém cỏi, chứa đựng huyết mạch dị thú hùng mạnh thực sự, thêm việc chịu đựng nổi sự thanh lọc, bằng ... Sự tăng tiến của nó chắc chắn sẽ là một bước biến chuyển về chất!”

 

... Nói cũng , Phệ Hồn Xà tộc quả thực là chủng tộc huyết mạch tương đối mạnh của Thú Tộc trong thời đại . Chưa đầy nửa canh giờ mà nó gánh nổi , đám chúng ở đây liệu mấy ai chịu đựng ? Truyền thừa của Huyết Mạch Thần Điện ... Thật sự khủng khiếp đến rợn !”

 

Điểm thực đều tự ý thức .

 

Phật đá khà khà: “Sao nào, bây giờ các ngươi bỏ cuộc ?”

 

Nhất thời, rơi tình thế tiến thoái lưỡng nan.

 

Một mặt, sự gia tăng thực lực từ Huyết Mạch Trì là điều ai cũng thấy rõ mười mươi. Sự gia tăng bực ... Những dị thú như Ngưu Ngưu và Hắc Nguyệt Diêm Mã tuyệt đối sẵn sàng liều mạng để thử một phen.

 

Thú Tộc nhiều phương thức nâng cao tu vi như nhân loại, bước lên con đường đỉnh cao thì bọn họ còn sự lựa chọn nào khác.

 

Mặt khác, Phệ Hồn Xà thiếu chủ quả thực hề yếu, ngay cả nó còn chẳng trụ nổi nửa canh giờ, bọn họ thể chống đỡ trọn vẹn một canh giờ chứ?

 

Trì Miểu nheo mắt lên tiếng: “Bỏ cuộc là chuyện tuyệt đối bao giờ . Tuy rằng chống đỡ một cách cứng nhắc thể sẽ qua nổi, nhưng mà... Đâu ai cấm chúng gian lận chứ.”

 

“Phệ Hồn Xà thiếu chủ chịu nổi nhiều nguyên nhân. Huyết Mạch Tuyền chỉ tra tấn về mặt thể xác mà còn dày vò cả về mặt thần thức nữa. Ta thiên về khả năng nó c.h.ế.t do thần thức xóa sổ hơn.”

 

“Về phương diện thần thức, thể bày trận giúp các vị, chia sẻ thần thức của với . Không dám đau đớn, nhưng ít nhất... Sẽ đến mức mất mạng vì thần thức nghiền nát.”

 

“Về phương diện nhục , cũng hết cách, hoặc là c.ắ.n răng chịu đựng, hoặc là từ bỏ. khuyên dù thế nào nữa cũng nên cố gắng ngâm trong đó một thời gian, đến cuối cùng nếu thực sự chịu nổi thì kịp thời nhảy ngoài.”

 

“Dù thì cũng đến mức uổng công một chuyến.”

 

Mọi đều đồng loạt gật đầu.

 

Thế nhưng đám Hắc Phong của Hắc Nguyệt Diêm Mã tộc kinh hãi tột độ: “Chia... Chia sẻ thần thức ? Ngài đùa đấy chứ?!”

 

“Chưa bàn tới việc một thần thức của ngài đủ sức chống đỡ , chỉ riêng việc... Chia sẻ thần thức ngoài là một hành động vô cùng nguy hiểm !”

 

Thần thức là nơi mỏng manh và yếu ớt nhất của sinh linh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-283-moi-nguoi-gop-mot-chut-yeu-thuong.html.]

Một khi chia sẻ ngoài thì dễ khác giở trò ám hại, ngộ nhỡ sơ sẩy một chút thôi là thể c.h.ế.t một cách minh bạch.

 

Hành động thực sự quá mức to gan lớn mật!

 

Trì Miểu chẳng hề bận tâm, nàng mỉm nhạt nhòa, liếc nó một cái: “Các ngươi đủ bản lĩnh để giở trò thần thức của , dẫu chia đều cho tất cả thì các ngươi cũng chẳng .”

 

Hắc Phong ngơ ngác: “Thế... Thế ?”

 

Thần thức của ngươi mạnh đến mức độ đó thật ư?

 

E rằng đại năng Độ Kiếp kỳ cũng chẳng dám mạnh miệng những lời nhỉ.

 

dám thêm, cũng chẳng dám hỏi nhiều, lên tiếng nhắc nhở một câu như là hết trách nhiệm .

 

Ứng Vô Hoặc bên cạnh cũng lên tiếng: “Còn về nhiệt độ và cảm giác đau đớn, Cực Âm Chi Lực của thể tạo cho các vị một lớp màng phòng hộ, những thứ còn đành trông cậy bản mỗi .”

 

Tịnh Minh mỉm : “Phật quang của bần tăng cũng hiệu quả trị liệu nhất định.”

 

Ngu Vô Tâm: “Vậy... Vậy sẽ cố gắng ngâm bồn gảy đàn, để các vị lỡ ngủ quên c.h.ế.t luôn ở bên trong nhé?”

 

Kim Thánh Phỉ sang trái ngó sang .

 

Không chứ, ai trong các ngươi cũng tuyệt chiêu để giúp đỡ thế ?

 

Thế chẳng khiến trông vô dụng và ngượng ngùng lắm ?

 

Kim Thánh Phỉ vắt óc suy nghĩ, trong lúc nguy cấp bỗng nảy một ý tưởng, tựa như khai sáng đầu óc .

 

“Nếu thực sự gánh nổi mà lỡ mất mạng ở trỏng, sẽ bao trọn gói cung cấp quan tài, mai táng, dịch vụ trọn gói từ A đến Z cho các vị!”

 

Mọi : “...”

 

Ngươi ngậm cái mồm giùm !

 

Trì Miểu vuốt cằm, về phía Tịnh Minh:

 

“Nếu Phật quang tác dụng thì Công Đức Kim Quang của chắc cũng dùng nhỉ, các ngươi ngại quỳ ngâm bồn ?”

 

“Ấy ! Đủ đấy nha! Ngại chứ! Bọn ngại lắm! Mọi nhiều như bọn cảm động lắm , hơn nữa cái đó của ngươi mà gọi là quỳ ? Cái trò đó của ngươi bây giờ còn bắt dập đầu lạy sát đất nữa cơ, bọn chịu nổi ! Sợ nước tràn mũi nội thương mà c.h.ế.t mất!”

 

Bọn họ chẳng dám tưởng tượng nổi cảnh tượng đang yên đang lành ngâm bồn, nếu Trì Miểu đột ngột tung một luồng Công Đức Kim Quang thì bọn họ sẽ dập đầu lạy ngay trong miệng Huyết Mạch Tuyền.

 

Thế thì chẳng c.h.ế.t thẳng cẳng luôn ?

 

Lúc , gần như tất cả đều chuẩn sẵn sàng các loại bùa hộ mệnh cho bản , Trì Miểu cũng đang tiếp tục vẽ trận pháp.

 

Đây là một trận pháp tương đối lớn, tiêu tốn khá nhiều thời gian.

 

Đột nhiên nàng chạm một chướng ngại vật, dường như là một ?

 

Kệ , cán qua luôn.

 

Thế là Du Ảnh đang sờ sờ ở đó chướng ngại vật: “...”

 

Hắn khoanh hai tay ngực, nhắm nghiền hai mắt, vốn dĩ mang theo những vệt linh lực do Trì Miểu vẽ trận pháp lướt qua.

 

Trì Miểu: “Ngươi cản đường , né , thì cút ngoài.”

 

Du Ảnh: “...”

 

Ta nhịn!

 

Hắn mở mắt Trì Miểu, đó ném về phía nàng một chiếc nhẫn trữ vật:

 

“Chuyện hạn ngạch coi như nợ ngươi, cái là lễ đáp tạ, hừ.”

 

Nói xong, liền tùy ý bước một miệng Huyết Mạch Tuyền, dựng lên một tầng kết giới che chắn bản .

 

Trì Miểu chỉ cảm thấy tên thật khó hiểu, đó nàng mở nhẫn trữ vật xem thử.

 

Chà.

 

Quả nhiên là đồ .

 

 

Loading...