Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 279: Ta Ở Nơi Nào, Nơi Đó Thành Đạo, Ta Chính Là Đạo

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:25:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thạch Phật cũng chẳng nên gì nữa. Tuy thấy đầu của , nhưng quả thực thể cảm nhận rõ rệt sự cạn lời cùng nỗi phẫn nộ của pho tượng đá .

 

rõ thực lực cụ thể của Thạch Phật , nhưng kích thước khổng lồ , cùng với việc Huyết Mạch Thần Điện gần như bàn tay của bao phủ bộ... thì ngoài dự đoán, tu vi Thạch Phật tệ nhất cũng là Độ Kiếp kỳ.

 

Giới hạn thì dám đoán.

 

Tịnh Minh tràng hạt trong tay một vòng, bước lên khom lưng cúi đầu cất giọng: “A di đà Phật, ngô Phật từ bi... Tiểu tăng cùng tiền bối đều tu Phật đạo, Trì Miểu tuy tính tình ngỗ nghịch, hành xử ngông cuồng, nhưng thực chất là lương thiện. Nếu điều mạo phạm tiền bối, mong tiền bối hãy bớt giận.”

 

Dịch nôm na nghĩa là: Hai đều là trong nghề, nể mặt chút , bỏ qua cho con nhóc Trì Miểu nghịch ngợm nên nhà với.

 

Thạch Phật: “Phật của ngươi từ bi, chứ cùng môn phái với các ngươi.”

 

Tịnh Minh: “...”

 

, tuy đều là Phật, nhưng Phật đạo là một môn đại đạo rộng lớn, bên trong chia tông phái. Nổi tiếng nhất là Đại Thừa Phật Pháp và Tiểu Thừa Phật Pháp, đó chia thành Bát Đại Tông, phân nhánh...

 

Mỗi một nhánh nhỏ đều những tập tục và quy củ riêng biệt.

 

Kim Phật của Kim Phật Tự từ bi, quả thực đồng nghĩa với việc pho Thạch Phật mắt cũng lòng từ bi.

 

Xem nhận quen bất thành .

 

Tịnh Minh thở dài, đó bất lực nhắm mắt Trì Miểu: “Tiểu tăng cố hết sức .”

 

Trì Miểu nhận lấy tấm lòng , thế nhưng... nàng dám thì dám chịu.

 

Nàng chắp hai tay vái lạy Thạch Phật: “Tiền bối, bất luận ngài là Phật thuộc phái nào, nhưng Phật môn nay luôn hướng thiện, chắc hẳn sẽ khó một nữ t.ử yếu đuối như nhỉ.”

 

Thạch Phật: “Ta thật sự khó đấy.”

 

Trì Miểu: “... Vậy thì chịu , ngài định g.i.ế.c luôn ?”

 

Thạch Phật nghẹn họng.

 

Được, lắm.

 

Cái thói cứng đầu của ngươi chút trở tay kịp đấy.

 

Ban đầu chỉ định dọa ngươi một tí thôi, kết quả ngươi chơi bài !

 

là... Thôi , nếu ngươi chịu nhận thua nhát cáy thì chẳng giống từng quen nữa.

 

Quả nhiên, dù trải qua bao nhiêu luân hồi chuyển thế, bản chất bên trong vẫn y như cũ.

 

Hắn vốn định thêm vài câu, nhưng Trì Miểu bồi tiếp: “Có điều cảm nhận nhiều sinh mệnh khí tức ngài cho lắm, e rằng dù tiền bối khó thì cũng lực bất tòng tâm , đúng chứ?”

 

Thạch Phật: “...”

 

May mà bọn họ thấy mặt của , bằng bản mặt tức đến nhắm tịt mắt lúc trông thấy .

 

Thế nhưng... Trì Miểu đoán sai một điều.

 

Hắn hề lực bất tòng tâm. Hắn hiện tại quả thực c.h.ế.t, chỉ là dùng thủ đoạn đặc thù để trấn giữ pháp tướng của ở nơi . dù chỉ còn một pháp tướng tàn khuyết...

 

Thì cũng đủ sức nhấc tay một cái là thể nghiền nát bộ Thiên Kiêu Đoàn tựa như con kiến hôi, bóp c.h.ế.t dễ như trở bàn tay.

 

Chỉ là thuận nước đẩy thuyền bước xuống bậc thang mà Trì Miểu dựng sẵn thôi.

 

Bằng thì bẽ mặt bao...

 

Thạch Phật: “Hừ, ngươi cũng lanh lợi đấy. ... chuyện ngươi dùng thủ đoạn bất chính vượt qua bài kiểm tra vòng thứ nhất ghi sổ , sẽ nghĩ cách khó ngươi .”

 

Trì Miểu: “Được thôi, bóp c.h.ế.t .”

 

Những khác: “... Ngươi cũng lạc quan gớm nhỉ.”

 

Rõ ràng là Thạch Phật buông xuôi mặc kệ đời.

 

Hắn chẳng buồn bắt bọn họ bài kiểm tra vòng thứ nhất nữa.

 

Trì Miểu xem như vô tình tạo phúc cho thể đồng đội .

 

Và cũng chính lúc , con giỏi kéo chủ đề về đúng quỹ đạo nhất thế gian là Ứng Vô Hoặc thu thanh kiếm vốn đang chực chờ đ.â.m , cung kính bước lên phía , hai tay ôm quyền.

 

Trông là dáng vẻ của một bậc chính nhân quân tử, khuôn vàng thước ngọc.

 

Chàng hỏi: “Thời gian là vàng, kính xin tiền bối tiết lộ nội dung cụ thể của truyền thừa Huyết Mạch Thần Điện.”

 

Thạch Phật: “Ngươi vội cái gì chứ, đúng là nhạt nhẽo vô vị.”

 

Tịnh Minh gật đầu, cũng thấy như thế.

 

Thạch Phật: “Ngươi gật đầu cái gì, ngươi tưởng ngươi thú vị lắm đấy ?”

 

Tịnh Minh mím môi, đó đáp một câu: “Thú vị.”

 

Những khác thấy cảnh tượng , quả thực tối tăm mặt mũi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-279-ta-o-noi-nao-noi-do-thanh-dao-ta-chinh-la-dao.html.]

Chẳng bảo nhà Phật đều là những phần t.ử tích cực văn hóa, hiểu lễ nghĩa nhất Tu Chân Giới , pho Thạch Phật ... cá tính thế .

 

Thế nhưng bọn họ ngờ rằng, những suy nghĩ trong lòng họ đều Thạch Phật thấy rành rọt sót một chữ.

 

Thạch Phật giải thích mối nghi ngờ: “Đại đạo chí giản, càng gò bó trói buộc... thì Đạo càng hẹp. Ta tuy phóng túng câu nệ lễ giáo, nhưng vẫn luôn cất bước con đường của riêng , từng chệch hướng.”

 

“Quy củ đạo lý là để cho t.ử phàm tục thời khắc cảnh tỉnh bản , còn kẻ thực sự đắc đạo thì câu nệ một khuôn mẫu nào cả.”

 

“Ta ở nơi nào, nơi đó thành Đạo, chính là Đạo.”

 

Một câu thức tỉnh trong mộng! Âm thanh ẩn chứa lực lượng phật pháp nhất định, khiến như đốn ngộ khai sáng, trong lòng dâng lên lĩnh ngộ sâu sắc.

 

Bao gồm cả Trì Miểu.

 

Trì Miểu lẩm bẩm: “Ta ở nơi nào, nơi đó thành Đạo, chính là Đạo...”

 

Dứt lời, nàng liền nhắm mắt xếp bằng xuống đất.

 

Ngồi xuống ?

 

Không đúng!

 

Mọi nhanh chóng vây quanh Trì Miểu, kết quả là...

 

“Mẹ kiếp, đốn ngộ ?!”

 

“Không chứ chị hai, thế mà ngươi cũng đốn ngộ ?!”

 

Bọn họ tuy chút cảm ngộ, nhưng đây là đốn ngộ đấy nhé!

 

Thế mà cũng nữa ?!

 

Hút hồn thảo nào bao nhiêu thế lực trừ khử Trì Miểu cho bằng . Cái thứ yêu nghiệt nếu trở thành chiếc ô che chở thì an tâm ngút trời, còn nếu thành kẻ thù... chậc chậc, chỉ sợ nàng còn sống ngày nào thì kẻ kết thù với nàng sẽ chẳng lấy một ngày yên .

 

Thuộc loại dính đến cả ba đời đều đừng hòng sống yên chứ.

 

Thạch Phật: “...”

 

Phục sát đất luôn .

 

nên lắm mồm như thế.

 

Trì Miểu cũng mất nhiều thời gian của , chỉ là ngay khoảnh khắc nàng ngộ , Đạo Chủng nàng rõ ràng thiện hơn đôi chút, tất cả Đạo Uẩn đều tăng cường ít.

 

Hoa sen ấn ký trán nàng càng thêm yêu kiều diễm lệ, tỏa kim quang rực rỡ.

 

Mà những khác cũng hưởng lợi lây, Đạo trong cơ thể bọn họ cũng đều đồng loạt tăng trưởng.

 

Những khác: “Đã quá, cảm giác như phú bà bao nuôi, học bá gánh còng lưng bay vút lên trời .”

 

Thạch Phật: “...”

 

Hắn đưa tay xoa xoa ấn đường, nhưng ngặt nỗi nên dùng bàn tay nào thì hợp lý.

 

Trì Miểu dậy, đổi ngay sang một bộ mặt tôn sư trọng đạo: “Đa tạ tiền bối chỉ điểm bến mê.”

 

Tốc độ lật mặt nhanh như chớp , chẳng nên khen Trì Miểu là thức thời nên bảo nàng là đồ thực dụng xu nịnh nữa.

 

Thạch Phật: “Hừ.”

 

Mọi khó hiểu, cảm giác vị đại lão chút giận dỗi thế nhỉ?

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Sao mà giận cho ?

 

Hắn màu vẻ cao nhân nên tùy tiện phán bừa hai câu, kết quả con hàng đốn ngộ luôn tại chỗ, còn buff thực lực cho cả đám xung quanh cùng thăng cấp.

 

Năm xưa bọn cái đãi ngộ cơ chứ.

 

Thạch Phật: “Thời gian là vàng, cũng lười tốn nước bọt với các ngươi. Tiếp theo sẽ cho các ngươi nội dung cụ thể của thí luyện truyền thừa Huyết Mạch Thần Điện. Ta chỉ một duy nhất, các ngươi cho kỹ đây.”

 

“Huyết Mạch Thần Điện chú trọng lực lượng huyết mạch và nhục , tôn sùng một lực phá vạn pháp.”

 

“Bởi , bài kiểm tra vòng thứ nhất của các ngươi vốn dĩ là để khảo hạch sức mạnh nhục , nhưng... nhục của các ngươi dường như đều tồi, hơn nữa cũng tỉnh , thế nên bỏ qua.”

 

“Còn về vòng thứ hai ... là vòng quan trọng nhất, cũng là nơi mà hôm nay tất cả các ngươi đều sẽ thu lợi ích nhỏ.”

 

“Ha ha...”

 

Thạch Phật chợt bật một tiếng, ngay đó, bộ Huyết Mạch Thần Điện bắt đầu rung chuyển dữ dội.

 

Lời tác giả:

 

Ở đây xin phổ cập kiến thức một chút cho .

 

“Phóng lãng hình hài” (phóng túng câu nệ lễ giáo) từ mang nghĩa , mà dùng để miêu tả ước thúc bởi lễ nghi quy củ thế tục, tính tình hào sảng khoáng đạt.

 

Kỳ nghỉ lễ mùng Một tháng Năm sắp kết thúc , mai gặp nhé!

 

 

Loading...