Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 278: Huyết Mạch Thần Điện Thực Sự
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:25:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trì Miểu nhấc tay, luồng linh lực như ẩn như hiện bao phủ mặt huyết thủy liền lập tức thu hồi.
Trong khoảnh khắc, thần quang bùng nổ rực rỡ, khí tức hung thú cuồng bạo ngưng tụ mắt thành một bức Vạn Thú Tranh Bá Đồ sống động như thật, từng con hung thú tựa như từng chân thực tồn tại cõi đời.
Chúng gầm thét, rống giận, vung móng vuốt kinh thiên động địa, xung quanh thể cảm nhận rõ ràng những rung chuyển nhè nhẹ.
Cho đến khi...
Một vệt phật quang giáng xuống, phật quang hóa thành từng bàn tay khổng lồ, nhẹ nhàng vuốt ve đầu của bầy hung thú, khiến những ảo ảnh hung thú tiêu tán từng chút một.
Đến khi , xung quanh thế mà dựng lên những bức tường cao ngất, diện mạo thực sự của Huyết Mạch Thần Điện cuối cùng cũng tái hiện ánh mặt trời, bao bọc bọn họ chính giữa thần điện.
Còn những ảo ảnh hung thú , một phần là do sức mạnh huyết mạch bàng bạc, phần còn ... là nhờ Bách Thú Xưng Vương Phổ khắc họa vách tường!
“Huyết Mạch Thần Điện, thống ngự vạn thú, vạn thú vô cương!”
“Huyết Mạch Thần Điện hai đại pháp...”
“Pháp thứ nhất, lấy tinh huyết của vạn thú, mượn hung uy của chúng để đ.á.n.h thức bí mật huyết mạch của nhân loại.”
“Pháp thứ hai, dùng thần hồn ngự vạn thú, lấy sinh linh trong thiên hạ lưỡi đao, diệt bát phương, bình định mười tám tầng trời!”
“Vì để uy danh hiển hách chôn vùi trong quên lãng, nay lưu truyền thừa nơi đây.”
“Giờ phút ... những kẻ đến đây hưởng ứng tiếp nhận truyền thừa, đều ...”
Âm thanh ... bắt nguồn từ vô bàn tay phật khổng lồ lúc nãy.
Mọi lúc mới sang hướng đó. Tượng Phật trang nghiêm tột bậc hóa thành đá, cao tới mấy trăm trượng, bọn họ chỉ thể thấy phần eo của pho tượng đội thủng cả nóc thần điện, lưng mọc vạn cánh tay, mỗi cánh tay đều xăm hình một con dị thú!
“Mẹ kiếp...”
Bọn họ còn lời lẽ nào để miêu tả nổi tâm trạng của lúc nữa .
So với khung cảnh hiện tại, Huyết Mạch Thần Điện lúc nãy chẳng khác gì mấy cái hố nát đựng chút m.á.u loãng. Nếu nhờ lực lượng huyết mạch bàng bạc thì bọn họ quả thực chẳng cảm nhận tí sức mạnh nào của thần điện.
Giờ đây... đây mới chính là diện mạo thực sự của Huyết Mạch Thần Điện.
Mọi Trì Miểu với vẻ khó tin: “Vừa nãy rốt cuộc ngươi cái gì ?”
Ngươi bảo ngươi giấu một chiêu.
Ngươi xem đây giống giấu một chiêu hả?!
Ngươi nó là một tay che trời luôn đấy ?!
“Yabi, jiong jiong jiong?”
Trì Miểu chu môi, méo xệch miệng, mắt liếc xéo lên trần nhà, mưu toan tiếp tục giả ngây giả ngô để lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.
Kim Thánh Phỉ: “Ngươi cái mặt hề gì đấy, vô dụng nhé!”
Cú giật nó quá chấn động .
Hắn suýt chút nữa động tĩnh dọa c.h.ế.t khiếp.
Trì Miểu thấy thể giả ngốc trót lọt, bèn tiêm một mũi vắc-xin phòng ngừa cho : “Ta mà , các ngươi đ.á.n.h , cũng mắng đấy nhé.”
Mọi : “Nói mau!”
Trì Miểu: “Khả năng cảm ứng của chẳng nhạy , thật ngay khoảnh khắc huyết thủy dung hợp là nhận trận pháp khởi động . thấy các ngươi cứ hốt hoảng nhảy cẫng lên, sợ dọa các ngươi c.h.ế.t khiếp nên mới cố ý dùng linh lực đè trêu các ngươi một chút thôi.”
Mọi : “...”
Khốn khiếp.
Hay cho một câu “trêu các ngươi một chút”!
Ngươi chính cái trò của ngươi mới suýt dọa c.h.ế.t hết cả lũ hả!
Cái nết tiện tiện vô sỉ của ngươi mãi vẫn chịu sửa thế!
Bọn họ định dùng linh lực gõ đầu Trì Miểu một phát để nàng nhớ đời.
Kết quả giây tiếp theo, Trì Miểu tiên hạ thủ vi cường, dùng linh lực nện cho mỗi một cú đầu.
Mọi ôm đầu:
“Bọn còn kịp động thủ, ngươi đ.á.n.h trả !”
Trì Miểu: “Hi hi.”
Mọi : “...”
Không hi hi nổi.
Tiện dã man.
Thạch Phật bên cạnh: “Khụ.”
Mọi sững sờ, bọn họ nhầm ?
biểu cảm của những khác, rõ ràng đây là ảo giác.
“Chuyện... chuyện là ?” Ngu Vô Tâm Trì Miểu, chỉ suýt nữa chỉ thẳng mặt hỏi nàng trò gì .
Trì Miểu cũng mù tịt, nàng lắc đầu.
Ứng Vô Hoặc: “Thạch Phật... còn sống?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-278-huyet-mach-than-dien-thuc-su.html.]
Tịnh Minh cũng kìm mà mở mắt đ.á.n.h giá pho Thạch Phật thần bí mà trong tầm mắt của họ chỉ thấy nửa khúc .
Chàng lẩm nhẩm tụng niệm phật kinh, chính là bài kinh văn ngày thường bọn họ dùng để câu thông với “Phật”.
Thế nhưng chẳng chút hồi âm nào.
Nhìn ánh mắt đầy mong đợi của , khẽ lắc đầu.
Trì Miểu mím môi: “Để thử xem.”
Nàng tiến lên phía , nơi nhiều chi tiết mang các yếu tố “Thú”, “Phật”, “Liên”.
Chỉ riêng bàn tay phật thôi cũng nhiều đến mức đếm xuể.
Nàng tùy ý tìm một bàn tay Thạch Phật sờ sờ, ngẩng đầu , phản ứng.
“Chẳng lẽ nhầm thật?” Mọi bắt đầu đoán già đoán non.
đúng lúc , Trì Miểu bàn dân thiên hạ bước về phía hình đang xếp bằng của Thạch Phật, nhún một cái nhảy tót lên đùi Thạch Phật, hai tay chống đỡ hô một tiếng “Hây da!”, cứ thế thẳng đùi bức tượng.
Mọi : “?”
“Khoan , chị hai ơi! Ngươi cái trò gì nữa thế!”
Tự dưng trèo lên Thạch Phật của gì , bọn họ đột nhiên linh cảm chẳng lành thế , đây là đại bất kính đối với “Phật” đấy!
Trì Miểu đầu , hiệu báo an cho : “Không , chỉ tiện thể ngắm nghía chút thôi. Các ngươi thấy pho Thạch Phật chạm trổ tinh xảo ?”
“Liệu khi nào pho Thạch Phật thực sự là đại năng thời cổ đại, pháp tướng từng dập tắt ?”
“Thực vẫn luôn cực kỳ tò mò một chuyện, đó là mấy cái pháp tướng nghiêm chỉnh đường hoàng ... các bộ phận liệu đầy đủ nhỉ?”
Nói dứt câu, nàng liền mang mục đích vô cùng rõ ràng bước thẳng về phía giữa hai chân Thạch Phật, nghển cổ dòm ngó.
“Phụt!”
“Ngươi cái gì đấy hả con bé ngáo ngơ ! Ngươi bình tĩnh ! Đây là Phật! Tuyệt đối báng bổ !”
Trái tim đang thắt của cuối cùng cũng nguội lạnh.
Tò mò cái con khỉ gì thế !
Quả nhiên chỉ cần rời mắt khỏi Trì Miểu một khắc thôi là nàng thể bày những chuyện kinh thiên động địa ngay lập tức.
Bọn họ vội vã bay lên Thạch Phật, định bụng ngăn cản Trì Miểu .
Và đúng lúc .
“Khụ khụ khụ!”
Tiếng ho khan vang vọng khắp cả đất trời truyền đến, cuốn theo một lực đẩy khổng lồ, đem Trì Miểu cùng bộ những đang bay tới hất văng ngoài.
Khoảnh khắc mới thực sự c.h.ế.t lặng tập.
Giờ thì bọn họ chắc chắn, pho Thạch Phật còn sống thật, hơn nữa... nếu gì bất ngờ thì cái thứ là Trì Miểu ép cho hiện nguyên hình đấy ?
Trì Miểu đẩy văng quá bất ngờ, suýt nữa thì cụp cả sống lưng, miệng hít hà, một tay đỡ hông bắt đầu độc mồm càm ràm: “Ôi chao ôi, một tí thì mất miếng thịt nào , tự dưng đẩy thế, chẳng kính già yêu trẻ gì cả.”
Thạch Phật dường như chút tức giận: “... Càn rỡ!”
Hắn từng gặp tên nhân loại nào mặt dày vô sỉ đến nhường !
Cái gì mà một tí mất miếng thịt nào?
Ngươi chỗ nào đấy hả? Chỗ đấy là chỗ đắn đàng hoàng để !
Trì Miểu nhướng mày : “Ta mà càn rỡ thì chẳng ngươi còn định giả vờ tiếp ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Kim Thánh Phỉ: “?”
Ứng Vô Hoặc: “?”
Ngu Vô Tâm: “?”
Tịnh Minh: “?”
“Hóa ngươi dùng cách để thăm dò ?”
Quan trọng là nó hiệu nghiệm thật mới đau chứ!
Thạch Phật: “...”
Vô bàn tay của trong khoảnh khắc đều siết chặt thành nắm đấm, cứ như giây tiếp theo sẽ đồng loạt nện xuống nghiền nát Trì Miểu thành bã.
Thạch Phật: “Đáng lẽ các ngươi trải qua một bài kiểm tra, cần âm thầm quan sát kết quả của các ngươi, đợi khi thông qua... mới tỉnh .”
“Ai ngờ...”
Ai ngờ ngươi nó chơi bẩn, chơi đòn tâm lý hiểm hóc khiến nó giả vờ tiếp cũng giả vờ nổi.
Lần ngay cả Ngưu Ngưu cùng Điểu Điểu cũng hùa theo Thiên Kiêu Đoàn, mặt đầy vẻ khó tin chằm chằm Trì Miểu.
“Mô?”
“Không chứ bà chị, trò của tỷ mà cũng ăn tiền thật đấy ?!”
Thế là cho bọn họ nhảy cóc qua ải luôn ?
Có quá hề hước ?