Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 277: Ngươi Tham

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:25:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc nãy trong khi Trì Miểu đang c.h.é.m gió với thì vẫn luôn dùng thần thức của để dò xét.

 

Có vết xe đổ giấu đồ của Tàng Thiên Các từ , Trì Miểu coi như quen tay việc. Nàng soi chi tiết tỉ mỉ nữa mà kéo rộng tầm hết mức, tạo thành góc cảnh từ cao như góc của thượng đế.

 

Quả nhiên, góc ... nàng phát hiện mới.

 

“Huyết mạch tuyền mà Tịnh Minh đang ngâm ở chính giữa mười chín tòa huyết mạch tuyền còn . Các ngươi bao quát từ cao xuống sẽ thấy một chuyện vô cùng thú vị.”

 

Mọi liền bắt chước theo lời Trì Miểu.

 

Vừa kéo tầm lên cao, quả nhiên... rõ mồn một!

 

Nếu coi mỗi một tòa huyết mạch tuyền là một điểm, nối tâm điểm của từng cái với ... sẽ phát hiện chúng tạo thành đồ án một cái đầu sinh vật đang nhắm nghiền hai mắt!

 

Mọi hai mắt sáng rực, đồng thời kìm mà kinh ngạc thốt lên: “Không chứ, thế mà cũng mò ?!”

 

Ngu Vô Tâm: “Lần thật sự trách vả mặt , bình thường ai rảnh rỗi kéo góc thượng đế từ cao xuống ngắm nghía chứ.”

 

Trì Miểu giơ ngón trỏ và ngón giữa chỉ mắt , chỉ mắt Ngu Vô Tâm: “Cuộc sống thiếu cái , chỉ thiếu đôi mắt khám phá cái thôi.”

 

“Ngươi phế thì đừng gáy.”

 

Ngu Vô Tâm: “...”

 

Được, lắm, đúng là lời nhận xét sắc bén còn cay độc, đậm chất Trì Miểu.

 

Hắn đúng là nên lắm mồm như !

 

Hết đến khác cố hướng ngoại, chỉ để đổi lấy hết đến khác dập cho trầm cảm hướng nội.

 

Ứng Vô Hoặc nhíu mày, giọng điệu nhàn nhạt: “Nói tức là chỉ cần nối các miệng tuyền với thể kích hoạt trận pháp ?”

 

Trì Miểu: “Về mặt lý thuyết là như .”

 

Ứng Vô Hoặc: “Vậy nối bằng cách nào?”

 

Giữa mỗi tòa huyết mạch tuyền thực tế đều một cách nhất định. Trận pháp đơn thuần chỉ hình vẽ, nguyên liệu và vật trung gian đều cực kỳ quan trọng, thiếu một thứ cũng xong.

 

Trì Miểu : “Thông thường, một trận pháp cơ bản chỉ cần một loại tài liệu chủ đạo, hơn nữa phần lớn đều là chất liệu tương đồng với mắt trận.”

 

“Bản mắt trận là một trận pháp, lấy huyết thủy trong huyết mạch tuyền nguyên liệu chính. Mà huyết thủy ... mắt chúng cũng thể tự dưng biến .”

 

“E rằng... cần đập thông bộ hai mươi hồ huyết mạch , nối liền chúng với mới .”

 

“Hả?”

 

Nối hai mươi tòa huyết mạch tuyền với ?

 

Nếu nối như thế, chẳng mỗi chỗ chỉ còn một lớp mỏng dính thôi ?

 

Thế thì ngâm cái nỗi gì nữa!

 

Trì Miểu cũng dứt khoát, nàng lên tiếng: “Chuyện cũng chắc phán đoán của chuẩn xác , nhưng mắt thì đây là cách duy nhất. Có hai lựa chọn... hoặc là hai mươi chúng cứ dùng hồ ngâm cho xong, hoặc là... đ.á.n.h cược một ván, ăn cả, ngã về .”

 

“Mọi , chọn .”

 

Nếu huyết mạch tuyền là của một nàng thì nàng sẽ trực tiếp quyết định đ.á.n.h cược, nhưng đằng liên quan đến lợi ích của tất cả .

 

Như bỏ phiếu là công bằng nhất.

 

Trên mặt thoáng hiện nét do dự, nhưng nhanh, Ứng Vô Hoặc và Kim Thánh Phỉ liền bước tới cạnh Trì Miểu.

 

Những khác đưa mắt , cũng lãng phí thời gian nữa, đồng loạt bước tới mặt Trì Miểu.

 

Trì Miểu nhịn phì : “Bảo các ngươi tự quyết định, các ngươi qua chỗ gì?”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Ứng Vô Hoặc hờ hững : “Ngươi đưa lựa chọn, bọn yên tâm. Được mất bọn đều nhận.”

 

Trì Miểu: “Ta cược bao giờ ?”

 

Kim Thánh Phỉ: “Ngươi , nhưng bọn ngươi là loại nào.”

 

Hế hế!

 

Trì Miểu thừa nhận, khoảnh khắc nàng quả thực xem nghĩ nàng là thế nào.

 

Là thánh mẫu? Hay là lương thiện? Hay là điều gì khác? Không ngờ hình tượng của bản trong lòng vĩ đại đến .

 

Kim Thánh Phỉ: “Ngươi tham.”

 

“...”

 

Trì Miểu nhắm mắt, liếc một cái, nhắm mắt .

 

“Lời lành kết duyên lành, lời ác tổn thương lòng .”

 

Kim Thánh Phỉ: “...”

 

Thế thật cũng cho ?

 

Tịnh Minh cũng khẽ bật , nụ vô cùng êm tai:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-277-nguoi-tham.html.]

 

“Thực thí chủ thì cuối cùng nhất định cũng sẽ chọn liều một phen.”

 

Chàng đưa mắt khắp lượt ở đây.

 

“Đang ở đây đều là những thiên kiêu thiên tư và tâm tính xuất chúng bậc nhất của thế hệ loài .”

 

“Thiên kiêu... hoặc là lấy thứ nhất, hoặc là thèm.”

 

“Tu chân vốn là nghịch thiên mà , cơ hội thì tất tranh!”

 

! Đã thì tất tranh!”

 

“Trì Miểu, ngươi cứ yên tâm mà ! Ngươi tham thì bọn tham cùng ngươi! Bọn thích cảm giác kích thích như bước đầu lưỡi đao !”

 

Trì Miểu: “Được, lắm.”

 

Hóa chẳng lấy một ai khen nàng nghĩ cho đại cục, cũng chẳng ai thèm bảo nàng lương thiện cả!

 

nếu thì nàng cũng chẳng còn chút gánh nặng nào nữa.

 

Nàng cất giọng: “Vậy thì chúng cùng đào tung cái xó lên!”

 

“Rõ!”

 

Tất cả lập tức trở về huyết mạch tuyền của , giữa dòng nước, đồng loạt hướng mắt về phía Trì Miểu.

 

Hai tay Trì Miểu ngưng tụ linh lực, sẵn sàng khai cuộc bất cứ lúc nào.

 

Nàng cất cao giọng đếm:

 

“Ba...”

 

“Hai...”

 

“Một!”

 

“Cắt!”

 

Dứt lời, tất cả đồng loạt thụp xuống, hai tay dán chặt lên mặt đất. Linh lực cuộn trào trong tay họ tựa như muôn vàn lưỡi kiếm c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn, hóa thành vô đạo kiếm khí cắt phăng mặt đất ngăn cách giữa các huyết mạch tuyền!

 

“Nâng!”

 

Lại một tiếng hô vang lên, điều khiển linh lực nhấc bổng từng khối đất đá cắt đứt ném mạnh xung quanh.

 

Trong chớp mắt, mực nước của huyết mạch tuyền sụt giảm nhanh chóng, tràn đều bốn phía.

 

Mọi dõi mắt từng rãnh nước nhuộm thành màu đỏ tươi, khí tức hung thú cuồng bạo cũng theo đó mà yếu dần từng chút một.

 

Ai nấy đều vô cùng căng thẳng và bất an.

 

chuẩn sẵn tâm lý cho tình huống nhất, nhưng nếu thực sự dã tràng xe cát thì vẫn tránh khỏi cảm giác hụt hẫng.

 

Trì Miểu hít sâu một .

 

Hiện tại chỉ còn thiếu một khu vực nhỏ huyết thủy kịp thông , những nơi khác đều tất.

 

Thành bại đều ở khoảnh khắc , tất cả đều dán chặt mắt đó, thầm cầu nguyện trong lòng:

 

“Trận thành! Trận thành! Mau thành trận !”

 

Kết quả, giây tiếp theo, trợn tròn mắt thấy một luồng linh lực rực rỡ sắc màu tựa như đẩy sóng tiếp gió, cưỡng ép kéo cái chỗ mãi chịu giao dính chặt với .

 

Mọi : “A a a a!”

 

Bọn họ sợ tới mức hồn xiêu phách lạc.

 

Trì Miểu: “Thấy chỗ m.á.u chảy chậm quá nên đẩy một cái thôi, gào thét cái gì chứ?”

 

Mọi : “Không chứ! Bọn suýt nữa tưởng trận pháp kích hoạt ! Làm kích động hụt!”

 

Trì Miểu im lặng, Trì Miểu cạn lời, Trì Miểu hận thể đảo mắt trợn tròn lên tận thiên linh cái.

 

“Làm như bây giờ thành bằng.”

 

Bây giờ ư?

 

Lúc huyết thủy đều dung hợp , thành đúng theo lý thuyết của bọn họ .

 

mà chẳng thấy chút bất ngờ nào xuất hiện cả.

 

Mọi tự an ủi bản , an ủi lẫn :

 

“Ha ha ha, cũng thôi, dù cũng là truyền thừa của Huyết Mạch Thần Điện mà, dễ dàng tới tay thế ? Đi , cùng qua Tàng Thiên Các nghía thử xem .”

 

Trì Miểu dở dở :

 

“Được , lừa các ngươi nữa.”

 

“Vừa ... quả thực giấu một chiêu.”

 

 

Loading...