Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 272: Tàng Thiên Các, Ở Ngay Đây
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:25:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi hố đen rơi xuống mặt đất, nó hệt như một khối cầu sắt tỷ trọng cực cao, phát âm thanh nặng nề lăn thẳng về phía Phong Miên và những kẻ khác.
Bọn chúng trừng trừng khối cầu đen ngòm đó, cho đến khi...!
Một tiếng ù tai kinh hoàng vang lên, tựa như xé rách màng nhĩ, âm thanh đinh tai nhức óc nhét đầy cả khoang đầu!
Vào giây phút , bọn chúng cũng cảm nhận một luồng sức mạnh hủy diệt gì sánh bằng.
Hố đen đang giải phóng năng lượng!
“Là... là uy lực của vụ tự bạo lúc nãy! Thứ thế mà lưu trữ bộ nguồn sức mạnh đó ư?!”
“C.h.ế.t tiệt!”
Bọn chúng còn thốt nên lời nữa, ngay cả Phong Miên trong lúc nhất thời cũng chẳng thể ghép nối câu từ cho đàng hoàng, hướng thẳng về phía Trì Miểu mà xả một tràng c.h.ử.i rủa hỗn loạn, đảo lộn cả tôn ti trật tự: “Tổ cụ nội cả lò mười tám đời nhà mày con ranh !”
Ả dám thề đây là ả c.h.ử.i bậy bẩn thỉu nhất trong cả cuộc đời .
Chiêu của Trì Miểu chơi quá tàn nhẫn, quá bẩn bựa !
Bọn chúng cứ ngỡ cái hố đen chỉ đơn thuần là c.ắ.n nuốt sức mạnh, ai ngờ nó là hấp thu tích trữ!
Nguồn năng lượng mà ban nãy bọn chúng định dùng để g.i.ế.c c.h.ế.t Trì Miểu, giờ đây phản pháo nguyên vẹn lên chính bọn chúng?!
Uy lực cỡ , Phong Miên thật sự dám chắc thể chịu đựng nổi !
Những sinh linh khác gần như tháo chạy sạch sẽ, chẳng kẻ nào dám nán đây thêm nửa giây, chỉ duy nhất Phong Miên... Ả đang thần quang của Sát Thần Điểm Diệt Trận găm chặt, là khống chế cứng tại chỗ!
Ả vội vàng vận dụng ma lực đặc thù của Mị Ma để nhiễu loạn trận pháp , nhờ đó mới đoạt một tia cơ hội đào thoát!
Thế nhưng dẫu như , vụ nổ đột ngột phóng đại cực hạn vẫn đ.á.n.h trúng nửa bên thể của ả!
“A a a a a!”
Sức mạnh sánh ngang với đỉnh phong Hóa Thần kỳ đủ để khiến một kẻ bản thể chiến đấu tầm thường như ả cất tiếng thét t.h.ả.m thiết.
Dẫu , ả vẫn may mắn nhặt một mạng, chỉ là...
Ả hủy dung !
Nửa bên mặt gần như nổ nát bấy, thậm chí còn lộ cả xương trắng rợn . Ả trừng mắt Trì Miểu với sự hận thù ngút trời: “Ngươi...!”
Vụ nổ vẫn đang tiếp tục khuếch tán, Trì Miểu chẳng thèm đếm xỉa đến ả, khiến ả còn cách nào khác đành cuống cuồng bỏ chạy.
Sau khi tất cả bọn chúng đều tháo chạy thục mạng, Trì Miểu một nữa thi triển Tiểu Táng Thiên Thuật, hấp thu phần năng lượng còn sót tùy tiện ném về một nơi xa hơn.
Một vài sinh linh vốn định lẩn trốn ở gần đó để tránh nạn, vặn nấp đúng chỗ đó, liền dư âm của vụ nổ đ.á.n.h trúng, kẻ c.h.ế.t tàn phế.
Những kẻ may mắn sống sót chỉ hít một ngụm khí lạnh, ôm hận trong bất lực mà cắm đầu cắm cổ chạy trốn xa hơn nữa.
Chứng kiến bộ cảnh , Du Ảnh khỏi híp mắt : “Xem thu hoạch của ngươi nhỏ .”
Trì Miểu khẽ , buồn đáp lời .
Du Ảnh cũng chẳng tự chuốc lấy phiền phức, dùng Vạn Vật Xu Nữu gửi cho Trì Miểu một dòng tin nhắn, đó bước tới mặt Kim Thánh Phỉ.
“Suất Huyết Mạch Thần Điện.”
Kim Thánh Phỉ sang Trì Miểu.
Trì Miểu: “Đưa cho , trả thù lao .”
Kim Thánh Phỉ lúc mới tách một phần từ quả cầu m.á.u đỏ thẫm trong thức hải tinh thần của giao cho Du Ảnh.
Du Ảnh nắm lấy quả cầu m.á.u , híp mắt bay thẳng về phía chỗ sâu của Huyết Mạch Thần Điện.
Hy vọng rằng... Huyết Mạch Thần Điện thể giúp rũ bỏ phận Bán Ma.
Trì Miểu cũng kiểm tra tin nhắn mà Du Ảnh gửi tới.
Chỉ vỏn vẹn ba chữ.
[Dung Tuyền Cơ].
Nhìn thấy ba chữ , lòng Trì Miểu chùng xuống như đá chìm đáy biển.
Thế nhưng, điều cũng trong dự liệu của nàng.
Đợi khi rời khỏi Thiên Bi Động Phủ, nàng sẽ nghĩ cách giúp Tuyền Cơ .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lúc , các thành viên Thiên Kiêu Đoàn vây quanh Trì Miểu, vẻ mặt ai nấy đều như mở phiên tòa luận tội, giống như Trì Miểu chuyện gì tày đình với bọn họ .
“Nói mau! Rốt cuộc ngươi chạy đằng nào để vơ vét cơ duyên hả? Bọn ở Thiên Bi Động Phủ tìm ngươi lòi con mắt, mãi thấy tung tích , còn tưởng ngươi ngoẻo thật chứ. Ai ngờ ngươi lén lút âm thầm đại sự!”
“Phải đấy, bọn lo lắng suông. Ngươi rốt cuộc cái gì, còn nữa... một con trâu với một con chim là thế nào đây? Nhận nuôi ở sở thú về đấy ?”
Đại giác ngưu bước tới, thẳng dậy, hai móng chống nạnh: “Moo”
Con chim nhỏ đầu nó lập tức phiên dịch: “Nó bảo, các ngươi hươu vượn cái gì đấy, còn dám ăn bậy bạ nữa là thịt sạch cả lũ bây giờ! Cái gì mà nhận nuôi ở sở thú? Là chúng thấy Trì Miểu một tiểu cô nương đáng thương nên mới đặc biệt tới đây bảo vệ nàng đấy chứ! Bọn đây gọi là trâu lòng son!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-272-tang-thien-cac-o-ngay-day.html.]
Rõ ràng, suy nghĩ của hai đứa nó chẳng ai thèm để tâm.
Kim Thánh Phỉ còn tiện mồm xỉa xói một câu: “Sao con trâu bờ vai vuông góc thế , đúng là sống lâu cái gì cũng thấy, sống ở sở thú khổ sở lắm đúng ?”
Ngu Vô Tâm bồi thêm một nhát dao: “Lông còn khô ráp nữa kìa, bảo chỉ trâu chịu ăn cỏ t.ử tế mới như thế thôi.”
Kim Thánh Phỉ càng nhịn : “Không đến mức đó chứ? Thời buổi mà vẫn còn con trâu cả cỏ mà ăn cơ ?”
Thế thì đúng là bần cùng quá đấy!
Cỏ mọc đầy đất tùy tiện gặm cũng mà!
“Moo!”
“Nó bảo, quá đáng! Quá đáng lắm ! Ta g.i.ế.c sạch các ngươi!”
Thấy mấy tên đầu óc bình thường sắp sửa lao đập đến nơi.
Trì Miểu liền cất lời: “Ngươi cứ tay , tay thì chẳng còn ai bao ăn bao ở cho ngươi nữa .”
“Moo?”
“Nó bảo, ý là ?”
Trì Miểu sang Kim Thánh Phỉ: “Vị , chính là thiếu gia của Kim gia giàu nhất thể nhân loại, cứ để lo cho các ngươi ăn ở. Loại cỏ ngon nhất trần đời, chuồng trâu xịn nhất thế gian, đều bao trọn hết!”
Nghe thấy lời , mắt con trâu lập tức trợn tròn xoe, chăm chú Kim Thánh Phỉ.
Lúc Kim Thánh Phỉ trong mắt nó dường như là một con nữa, mà chính là đống cỏ ngon nhất thế giới ăn mãi hết, là chuồng trâu sang trọng cũng sướng.
Đây... Đây chính là cảm giác rung động của con tim !
Giây tiếp theo, đại giác ngưu liền thè cái lưỡi dài ngoằng của , hào phóng ban tặng cho gương mặt Kim Thánh Phỉ một tình yêu ướt át nhớp nháp.
Kim Thánh Phỉ đờ đẫn tại chỗ, hóa đá trong giây lát.
Ngay đó, phát tiếng gào thét chói tai nhất trong cả cuộc đời .
“A a a a a a!”
“Mẹ nó chứ, trâu liếm?!”
“Thối quá! Oẹ... oẹ...”
“Con trâu c.h.ế.t tiệt! Ta cắt lưỡi ngươi xuống món lưỡi bò nướng!”
Thấy thích chiếc lưỡi của , đại giác ngưu liền ngoắt , chổng thẳng cái m.ô.n.g về phía .
Kim Thánh Phỉ: “?”
Phụt!
Cho ngươi ngửi thứ rắm trâu mà loài các ngươi thích bốc phét nhất !
Kim Thánh Phỉ: “Oẹ...”
Thiếu chút nữa là nôn thốc nôn tháo tại chỗ.
Kinh tởm quá mất!
Đây là cái giống loài quái t.h.a.i gì, còn dùng cái chiêu thức tởm lợm bực nữa!
Trì Miểu rốt cuộc bới cái thứ trời!
“Trì Miểu, bây giờ ngươi chơi trò ngày càng bẩn bựa đấy nhé!”
Trì Miểu sững sờ, kinh ngạc chỉ tay mặt : “Thế mà cũng đổ vấy lên đầu ?”
Nàng tố chất của con trâu suy đồi đến mức độ đó chứ?
Cái nàng thật sự nhận , nàng còn oan hơn cả Thị Kính nữa đấy.
Sau một hồi đùa giỡn ầm ĩ, Trì Miểu cũng kể những chuyện xảy trong thời gian nàng tiến Thiên Bi Động Phủ.
Mọi xong ai nấy đều thích thú say mê, cũng cảm thán rằng cơ duyên của Thiên Bi Động Phủ quả nhiên danh bất hư truyền, đối với Huyết Mạch Tuyền càng thêm phần nóng lòng thử.
Thế nhưng, bọn họ cũng bắt đầu thấy tò mò.
“Nếu Tàng Thiên Các nhiều bí tịch công pháp như , thế thì lát nữa đợi bọn ngâm xong Huyết Mạch Tuyền, chẳng cũng thể nhờ ngươi dẫn đường để bọn ké chút xơ múi ?”
Trì Miểu chớp chớp mắt: “Dẫn đường á? Cần gì chứ.”
Mọi : “Ý ngươi là ?”
Trì Miểu tự chỉ : “Tàng Thiên Các, ở ngay đây .”
Mọi : “???”