Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 258: Rất Thích Một Câu Nói Của Tu Sĩ Diệu Hoa Châu
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phụt.”
Thánh Hiền Chi Đạo Linh vốn dĩ , nhưng nó thực sự nhịn nổi: “Lĩnh ngộ bộ? Sách lưu trữ ở đây tới mấy chục vạn cuốn, trong thời gian một canh giờ, dẫu ngươi mỗi cuốn chỉ lật một trang cũng chẳng tài nào xem hết , huống chi là lĩnh ngộ?”
“Sách vở công pháp do Tàng Thiên Các thu thập đám tôm tép bên ngoài các ngươi thể so bì?”
“Lấy thời đại của chúng ví dụ, một gã Nguyên Anh kỳ tự xưng là nhất ngộ tính thiên hạ khi may mắn Tàng Thiên Các một để nhận truyền thừa, thế mà trọn vẹn một canh giờ cũng chỉ lĩnh ngộ tầm trăm cuốn.”
“Đừng coi thường một trăm cuốn , một trăm cuốn là kỷ lục cao nhất từ tới nay, chỉ Các chủ mà thôi.”
“Cho nên mới bảo suy nghĩ của ngươi quả thực thực tế chút nào. Đừng đến việc ngộ tính của ngươi sánh bằng vị , chỉ cần ngươi chắp vá chừng mười cuốn thôi là đủ cho ngươi dùng . Đã lâu lắm mới một ngươi tới đây, cũng chẳng kén chọn gì, ngươi chuẩn sẵn sàng bắt đầu .”
“Có điều... nếu ngươi tò mò về phần thưởng thêm, cũng chẳng ngại cho ngươi , với kỷ lục lĩnh ngộ trăm cuốn đó, nhận một phần tàn thiên của Táng Thiên Thuật.”
Nghe thấy ba chữ Táng Thiên Thuật, mấy bọn họ mới thoáng phấn chấn tinh thần.
Táng Thiên Thuật và Vô Địch Nguyên Anh đều là truyền thừa đỉnh cấp của Tàng Thiên Các. Nếu đoán lầm... Vô Địch Nguyên Anh chính là môn công pháp tương truyền thể khiến bất t.ử ở cảnh giới Nguyên Anh kỳ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Còn Táng Thiên Thuật ... tuy Diệu Hoa Châu hề lời đồn nào về nó, nhưng thứ thể đặt ngang hàng với Vô Địch Nguyên Anh tuyệt đối chẳng thể tầm thường!
Dường như thấy vẻ mặt đầy hứng thú của bọn họ, Thánh Hiền Chi Đạo Linh càng càng hăng: “Sao nào, hứng thú với Táng Thiên Thuật ? Cứ thế nhé, chỉ là một bản tàn thiên thôi mà giúp nọ nửa bước thành tiên! Đáng tiếc thành tiên cần Đạo chỉnh, mà Đạo của kẻ khác thành tựu tiên vị, chặn c.h.ế.t đường của .”
“Người đời chỉ đến sự lợi hại của Vô Địch Nguyên Anh, nhưng Vô Địch Nguyên Anh xách dép cho Táng Thiên Thuật còn xứng!”
“Ngoại trừ sơ đại Các chủ Tàng Thiên Các , chẳng còn ai thể chân chính lĩnh ngộ Táng Thiên Thuật! Thứ đem so với Vô Địch Nguyên Anh chỉ là Táng Thiên Thuật tàn khuyết mà thôi! Còn Táng Thiên Thuật chỉnh... hừ hừ, thấy bao giờ.”
Một , một trâu, một chim: “...”
Thần kinh, hại bọn họ đồng loạt trợn trắng mắt.
Vốn đang đến mê mẩn, càng càng kích động.
Cứ ngỡ cái tên Thánh Hiền Chi Đạo Linh sắp sửa phán một điều kinh thiên động địa, ngờ phun một đống nhảm nhí.
“Chưa thấy bao giờ mà ngươi còn ba hoa cái gì?”
Thánh Hiền Chi Đạo Linh: “Chém gió sương sương cho các ngươi thế thôi. Cho nên đừng coi thường phần thưởng thêm , đây là quy tắc do sơ đại Các chủ đặt , ngươi giỏi giang hơn chút vớ tàn thiên của hai môn truyền thừa thì ?”
“Thế nào? Món canh của thơm phức hả? Còn chuyện các ngươi vớt miếng thịt nào trong bát canh ... thì phụ thuộc bản lĩnh của các ngươi , ô hô hô hô! Ô hô hô hô hô!”
Trì Miểu: “...”
Điệu bỉ ổi thật đấy, lén học lỏm mới .
Nét mặt Trì Miểu khẽ ngưng đọng, nàng đ.á.n.h giá bốn tòa tháp cao mắt, đoạn nhếch môi : “Vậy thì bắt đầu ngay bây giờ .”
“Một canh giờ... những cái khác dám , chứ phá kỷ lục thì chắc chẳng thành vấn đề.”
Câu quả thực dọa cho một trâu một chim bên cạnh nhảy dựng cả lên.
Lúc bọn chúng vẫn thể mở miệng, chỉ thể uốn éo nhảy cẫng lên cuống cuồng.
Trì Miểu nhắm mắt .
Một trâu một chim ngập tràn mong đợi.
Không hổ là Trì Miểu! Lập tức bọn họ đang lo lắng cơ hội chỉ một , nhất định chuẩn thật kỹ càng.
Giây tiếp theo, Trì Miểu mở miệng: “Đừng nhảy nữa, hãy cùng chung tay tẩy chay xiếc thú.”
Thánh Hiền Chi Đạo Linh: “Chuẩn luôn, còn cái bờ vai vuông vức của ngươi nữa, chẳng buồn tới.”
Ngưu Ngưu tức khắc vỡ trận tâm lý, thể phát tiếng nên nó chỉ đành c.h.ử.i bới ầm ĩ trong lòng, húc sừng túi bụi khí.
G.i.ế.c trâu ! G.i.ế.c trâu ! Có ai quản hả trời!
Thánh Hiền Chi Đạo Linh lên tiếng: “Nếu ngươi định bắt đầu thí luyện ngay bây giờ, cứ bước tới hai bước, tùy ý chạm một tòa tháp cao là thể mở khảo nghiệm.”
Trì Miểu nhanh như cơn gió, lập tức bay vút tới, chạm tay một tòa tháp cao.
Cũng chính lúc .
Giữa trung, lấy Trì Miểu trung tâm, một đạo trận pháp cực kỳ hoa mỹ và phức tạp hiện , bao trọn nàng bên trong.
Phía đỉnh đầu nàng xuất hiện những con ánh kim rực rỡ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-258-rat-thich-mot-cau-noi-cua-tu-si-dieu-hoa-chau.html.]
120:00.
Điều đó nghĩa nàng chỉ một trăm hai mươi phút, tương đương với thời gian một canh giờ.
Một thanh âm vang lên:
“Tàng Thiên Thí Luyện bắt đầu, mời khiêu chiến chuẩn sẵn sàng.”
“Thứ nhất, bộ sách lĩnh ngộ trong Tàng Thiên Thí Luyện đều do Hắc Tháp tự động phân phát, tự ý lựa chọn.”
“Thứ hai, nếu thể lĩnh ngộ cuốn sách hiện tại, sẽ thể chuyển sang cuốn tiếp theo.”
“Thứ ba, cố gắng lĩnh ngộ càng nhiều sách càng để nhận phần thưởng thêm.”
“Thứ tư, truyền thừa đều nhờ cơ duyên, Tàng Thiên Thí Luyện cam kết xóa bỏ ký ức của khiêu chiến.”
“Khảo nghiệm sẽ chính thức bắt đầu ba giây, thời gian đếm ngược sẽ khởi động.”
Trì Miểu khỏi cảm thán: “Tàng Thiên Các thú vị thật.”
Một trận pháp thông minh, đầy tính nhân văn thế là sản phẩm từ bao năm về , nghĩ thôi cũng thấy thể tưởng tượng nổi.
Hơn nữa, điều mà tất cả tu sĩ coi trọng nhất chính là truyền thừa, lợi hại một chút là giấu như giấu mèo giấu cứt, chịu truyền ngoài, huống chi những công pháp lưu trữ trong Tàng Thiên Các đều là hàng thượng thừa.
Tàng Thiên Các mà thể công khai thí luyện, xóa ký ức, đều thể nhận một phần cơ duyên nơi ... Chỉ thể sếp quá hào phóng!
Trước Biến cố Diệt Đạo, Diệu Hoa Châu quả thực phồn hoa thịnh vượng xiết bao!
“Bắt đầu đếm ngược!”
Khoảnh khắc thanh âm dứt, Hắc Tháp mặt liền tung một cuốn sách bay vút về phía Trì Miểu, cuối cùng dừng mặt nàng.
“Hoàn Ngã Miêu Miêu Quyền”, công pháp Địa giai sơ cấp.
Trì Miểu: “...”
Tên... tên oách phết.
cũng , mới mở màn cuốn đầu tiên là công pháp Địa giai, quả thực nàng giật .
Nếu đặt ở Diệu Hoa Châu hiện tại, công pháp Địa giai đủ tuyệt kỹ trấn phái của một tông môn nhỏ !
Vẫn là câu đó, sếp quá hào phóng!
Trì Miểu mở Hoàng Kim Đồng, ngón tay khẽ chạm trang sách.
Ngưu Ngưu và chim nhỏ phía c.h.ế.t lặng cõi lòng.
Cuốn đầu tiên là Địa giai, khó nhằn đến thế ư?
Cũng may bọn chúng tư cách nhận truyền thừa, bằng chẳng tù mọt gông ở đây suốt một canh giờ ?
Đi ngủ một giấc thôi, tỉnh dậy Trì Miểu thi xong .
Ngay khoảnh khắc hai đứa định chợp mắt, bọn chúng bỗng thấy một tiếng kêu quanh quẩn bên tai: “Hả?!”
Nguồn gốc của âm thanh chính là Thánh Hiền Chi Đạo Linh.
Có chuyện gì mà tự dưng giật đùng đùng lên thế .
còn kịp để bọn chúng định thần.
Thánh Hiền Chi Đạo Linh thảng thốt: “Khoan ?!”
Màn giật thon thót của Thánh Hiền Chi Đạo Linh rốt cuộc cũng kéo ánh mắt của bọn chúng , chúng về phía Trì Miểu.
Không thì thôi, một cái, trâu sợ đến mức há to mồm, chim sợ tới độ quên cả vỗ cánh, rơi thẳng từ giữa trung cắm m.ô.n.g xuống đất.
Rất thích một câu của các tu sĩ Diệu Hoa Châu...
“Hả?!”
Một trâu một chim đồng thanh thốt lên chữ “Hả”.
Góc chuyển sang Trì Miểu, chỉ thấy...