Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 257: Một Lần Hướng Ngoại, Cả Đời Hướng Nội

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bên trong Tàng Thiên Các.

 

Nhìn từ bên ngoài, nơi đây chỉ là một tòa cung điện, nhưng một khi bước chân mới phát hiện bên trong cất giấu càn khôn, biệt hữu động thiên!

 

Tầm mắt chợt mở rộng thênh thang, ráng mây ngũ sắc tầng tầng lớp lớp, từng tòa tháp cao sừng sững tầng mây, nguy nga tráng lệ.

 

nếu kỹ sẽ nhận đó căn bản là bảo tháp.

 

Mà là từng cuộn, từng cuộn sách!

 

Bao phủ lấy mảnh động thiên là khí tức kinh văn vô cùng nồng đậm. Chỉ cần ở đây thôi cũng đủ khiến thần trí tỉnh táo thêm vài phần, những điều vướng mắc lĩnh hội trong đầu đều như thể hồ quán đỉnh, bỗng chốc thông suốt.

 

Con vẹt hưng phấn kêu toáng lên: “Khí tức lợi hại quá, lợi hại quá mất! Thần kỳ thật đấy, tự dưng nghĩ thông vì con quạ c.h.ế.t tiệt gắp đá ném bình !”

 

Ngưu Ngưu cũng “Ùm bò” một tiếng.

 

“Nó bảo, đột nhiên nó thấy nhẹ lòng hẳn , cảm thấy bờ vai vuông vức của hóa cũng phết. Sức mạnh thần kỳ quá, là một cảm giác từng đây! Liệu là trận pháp ?”

 

Trì Miểu nhắm mắt cảm nhận, lát khẳng định: “Không phù văn, cũng chẳng trận pháp... mà là một loại sức mạnh vô cùng thần bí, gần gũi với khí tức của Đạo. Chẳng lẽ là... một Đạo chỉnh?”

 

Công pháp “Đạo Nguyên Pháp” khiến cảm tri của nàng đối với “Đạo” vô cùng nhạy bén. Nhờ đại sư Phổ Ninh tận tình truyền bá, Đạo Uẩn bên trong cơ thể nàng tích lũy tới hàng ngàn loại, thể xem là bao la vạn tượng.

 

Tuy rằng đều quá mạnh mẽ, nhưng vạn vật thế gian luôn điểm tương đồng, những Đạo tương tự nàng đều thể cảm ứng .

 

Sở dĩ thoạt đầu nàng nhận đây là sức mạnh của “Đạo”, là bởi trong hàng ngàn loại Đạo Uẩn của nàng lấy một loại nào tương tự với nó.

 

Mà khả năng duy nhất dẫn đến tình huống chính là: đây là một Đạo chỉnh!

 

Đây là Đạo do tiên nhân lưu !

 

Ngay khi Trì Miểu ngộ điều , một giọng kỳ quái mang theo vài phần non nớt bỗng vang lên: “Không ngờ qua bao nhiêu năm tháng cùng trận chiến khốc liệt , vẫn kẻ còn nhớ đến Đạo, thậm chí đây là một Đạo chỉnh.”

 

đó nha, nơi đây chính là một tia Thánh Hiền Chi Đạo chỉnh do sơ đại Các chủ Tàng Thiên Các để !”

 

Thanh âm vọng từ bốn phương tám hướng, thế nhưng mặt hề xuất hiện bất kỳ sinh linh nào.

 

Ngưu Ngưu: “Ùm bò?”

 

“Nó hỏi, ai đang đấy.”

 

“... Xì, lời toạc đến nước mà còn đoán phận của ? Não chứa trong sọ là để đựng nước đấy phỏng? là đồ ngu xuẩn, dị ứng với lũ đần, cấm ngươi chuyện nữa.”

 

Khoảnh khắc giọng dứt, một đám mây xung quanh liền tách , bịt chặt lấy miệng của Ngưu Ngưu.

 

Con vẹt toan kêu toáng lên, kết quả cũng bịt miệng luôn.

 

Trì Miểu chợt cảm thấy một ánh mắt dò xét rơi lên : “Còn ngươi thì , trông não bộ của ngươi vẻ bình thường hơn một chút, ngươi đoán phận của ? Nếu thể, thì tiếc... các ngươi ngay cả tư cách tiếp xúc với truyền thừa của Tàng Thiên Các cũng .”

 

“Ta sẽ đuổi cổ tất cả các ngươi ngoài.”

 

Có thể cảm nhận chủ nhân của giọng quá lâu trò chuyện với ai, vô cùng lắm lời.

 

Nói xong thông tin quan trọng nó vẫn định lải nhải tiếp, nhưng Trì Miểu mở miệng ngắt mạch thi pháp của nó: “Nếu đoán lầm, tiền bối hẳn là Linh sinh từ Thánh Hiền Chi Đạo đúng ?”

 

Đối phương rõ ràng im lặng lâu.

 

Bởi vì câu trả lời vượt xa dự liệu của nó.

 

Thực chỉ cần là “Linh” thì coi như qua ải .

 

Đằng con bé trực tiếp vạch trần chân tướng ngọn ngành, thế thì khác quái gì lột sạch quần lót của nó chứ?!

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Đoán cần chi tiết đến mức hả?

 

Trì Miểu: “Không đoán, là suy luận thôi.”

 

Thánh Hiền Chi Linh: “?!”

 

Khoan cô em, cô còn thuật tâm nữa đấy ?

 

“Khụ, thế ngươi suy luận kiểu gì?”

 

Sau trận chiến , phàm giới sớm chẳng còn bất kỳ Đạo nào, tiên lộ cũng chặt đứt triệt để.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-257-mot-lan-huong-ngoai-ca-doi-huong-noi.html.]

 

Trì Miểu xoa xoa mi tâm: “Nơi ngoại trừ mây mù thì còn lẫn vài làn khói bụi lạc lõng. Ban đầu còn tò mò rốt cuộc là duyên cớ gì, cho đến khi ngươi đây là một tia Thánh Hiền Chi Đạo.”

 

“Ta mới ngộ rằng, mảnh gian chúng đang giẫm lên là ảo cảnh do Thánh Hiền Chi Đạo diễn hóa thành.”

 

“Tàng Thiên Các chân chính e rằng sớm hủy diệt trong Biến cố Diệt Đạo, ngay cả phế tích cũng chẳng còn sót , đúng ? Nơi chỉ Thánh Hiền Chi Đạo, trừ phi Thánh Hiền Chi Đạo sinh Linh tính, bằng chẳng nghĩ khả năng nào khác.”

 

Lời Trì Miểu buông xuống, Ngưu Ngưu cùng chim nhỏ đều trợn trừng hai mắt, bên trong ngập tràn vẻ hoảng sợ.

 

Cái gì cơ?!

 

Đây thật sự chuyện giật gân dọa đấy chứ?!

 

Trì Miểu lý mà!

 

Nếu Tàng Thiên Các thật sự phá hủy, chẳng bọn họ đến đây công cốc ?

 

Thánh Hiền Chi Đạo: “...”

 

Nó đúng là nên lắm mồm. Ban đầu mới chỉ lột quần lót, giờ thì cảm giác như lột sống luôn một lớp da.

 

Trì Miểu: “Tiền bối? Tiền bối? Ngươi còn ở đó tiền bối?”

 

Thánh Hiền Chi Đạo rõ ràng hít sâu một : “Được đủ , đừng nữa, ngươi tư cách nhận truyền thừa nơi .”

 

Bây giờ nó thật sự chỉ yên tĩnh một .

 

Bao nhiêu năm mới đầu chuyện với khác, mở miệng lột sạch một lớp da!

 

Một hướng ngoại, đổi lấy cả đời hướng nội.

 

Bỗng nhiên, Trì Miểu cất lời hỏi: “Nếu phế tích của Tàng Thiên Các còn chẳng sót chút gì, Tàng Thiên Các thực sự còn truyền thừa ?”

 

Một câu chặn họng Thánh Hiền Chi Đạo nữa.

 

Không chứ bà chị, tự kỷ đến thế mà cô còn truy sát đến cùng ?

 

Giới trẻ bây giờ quá đáng thật đấy!

 

Trong lúc Thánh Hiền Chi Đạo ấp a ấp úng, Trì Miểu liếc Ngưu Ngưu và chim nhỏ bên cạnh: “Đi thôi, cần lãng phí thời gian ở đây nữa.”

 

Cả ba , dứt khoát toan rời .

 

lúc , Thánh Hiền Chi Đạo Linh mới hốt hoảng lên tiếng:

 

“Đừng ! Đừng mà! Tuy rằng thịt của Tàng Thiên Các chúng về cơ bản chẳng còn, nhưng vẫn còn nước canh mà! Ở húp canh chứ!”

 

Nó khó khăn lắm mới tóm một , chừng thể giúp nó thành sứ mệnh trấn thủ nơi .

 

Dù cho cơ hội mong manh đến cực hạn, nó cũng tuyệt đối thể từ bỏ, nếu nó thực sự chẳng còn chôn chân ở đây bao lâu nữa!

 

Nghe thấy canh để húp, Trì Miểu lập tức chuyển bại thành thắng, chiếm trọn thế chủ động.

 

“Ồ? Nói xem, truyền thừa của Tàng Thiên Các còn những gì?”

 

Thánh Hiền Chi Đạo Linh: “Còn sách.”

 

Trì Miểu khẽ giật : “Sách?”

 

Thánh Hiền Chi Đạo Linh mở miệng: “Tuy rằng danh nghĩa truyền thừa mạnh nhất của Tàng Thiên Các là Táng Thiên Thuật và Bất Diệt Nguyên Anh, nhưng thực tế... Tàng Thiên Các dẫu cũng từng là tông môn đỉnh cấp nhất Diệu Hoa Châu. Cho dù hai môn pháp trấn tông thì truyền thừa của Tàng Thiên Các cũng tuyệt đối thứ mà phường môn phái nhỏ nhoi khác thể sánh bằng.”

 

“Tàng Thiên Các sở hữu lượng công pháp nhiều nhất và phẩm chất cao nhất Diệu Hoa Châu. Thấy bốn tòa tháp cao ở nơi ? Ngươi thời gian một canh giờ ở đây để thử lĩnh ngộ công pháp đó.”

 

“Một canh giờ, ngươi lĩnh ngộ bao nhiêu tính bấy nhiêu, hơn nữa... chỉ cần lĩnh ngộ một quyển là sẽ nhận phần thưởng thêm do tiền bối Tàng Thiên Các thiết lập.”

 

Trì Miểu khỏi cất tiếng: “Dễ dàng ?”

 

Thánh Hiền Chi Đạo Linh: “Đơn giản? Hừ, đừng tưởng ngươi chút khôn vặt là việc gì cũng . Đây chính là công pháp do Tàng Thiên Các cất giữ, lát nữa ngươi sẽ đơn giản .”

 

Trì Miểu dường như chẳng mấy bận tâm đến lời nó , nàng vuốt cằm trầm ngâm hồi lâu ngẩng đầu hỏi:

 

“Nếu lĩnh ngộ bộ công pháp lưu trữ ở nơi , thì sẽ phần thưởng thêm gì?”

 

 

Loading...