Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 254: Huyền Thiên Chân Võ, Uy Nhiếp Vạn Linh
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trì Miểu ngay từ đầu hề xem thường Ngưu Ngưu. Tên chỉ bản đạt cảnh giới bán bộ Nguyên Anh, còn mang huyết mạch của “Bàn Thiên Ngưu”, tuyệt đối loại bò tầm thường.
Thế nhưng khi Ngưu Ngưu giậm mạnh một móng xuống đất, trực tiếp giẫm nát tầng đất bên , tạo một tiếng nổ phá vỡ rào cản âm thanh lao vụt về phía Trì Miểu với tốc độ gần như dịch chuyển tức thời, Trì Miểu vẫn khỏi thốt lên một câu cảm thán:
“Nhanh thật đấy!”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Đây chắc chắn là con bò nhanh nhẹn nhất mà nàng từng gặp trong đời!
Tuy nhiên...
Đôi mắt Trì Miểu khẽ híp , cả nàng lập tức hóa thành một làn mây mù màu đỏ rực.
Tốc độ của Ngưu Ngưu cực nhanh, nhưng nhược điểm chí mạng là cua quẹo.
Khoảnh khắc nó đ.â.m sầm làn huyết vụ, sương mù liền tản . Mà ngay phía làn sương , thế mà là bức tường thành của cung điện!
Oành!
Khi cặp sừng bò cắm phập tường thành cung điện, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Đá vụn xung quanh rơi lả tả, gian bốn phía dường như cũng rung chuyển dữ dội.
Một cú húc mộc mạc chút màu mè, thế mà uy lực kinh hoàng đến mức !
Trì Miểu hiện ngay lưng nó, vẻ mặt rõ ràng càng thêm phần phấn khích:
“Khá lắm, lợi hại hơn tưởng tượng nhiều.”
Con vẹt bên cạnh tới mức ngây dại: “Kim Đan trung kỳ mà thể né cú húc của Ngưu Ngưu... Đây là đầu tiên đấy!”
Ngưu Ngưu vì chỉ thông minh hạn, những kỹ năng phức tạp nó học nổi, cho nên từ nhỏ nó rèn luyện các đòn cơ bản ngày qua ngày...
Tốc độ lao tới của nó, kẻ cùng cảnh giới căn bản thể bắt kịp bằng mắt thường.
Việc Trì Miểu né tránh một cách ung dung nhẹ nhàng như khiến nó cũng khỏi kinh ngạc thán phục.
Ngưu Ngưu chật vật mãi mới rút cặp sừng của khỏi vách đá. Nó rống lên một tiếng “uồm” điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu cào cào móng chân xuống đất nhắm thẳng về phía Trì Miểu.
Trì Miểu thấy , rút kiếm rạch một mảng vạt áo đỏ của , biến nó thành một tấm vải đấu bò tót, cất giọng quát lớn: “Lại đây! Bò ngoan! Tiếp tục nào!”
Ngưu Ngưu nổi trận lôi đình: “Uồm!”
Đáng c.h.ế.t! Ngươi dám coi là trò đùa đấu bò !
Bò đây sẽ khiến ngươi hối hận!
Dứt lời, nó lao thẳng Trì Miểu húc một cú trời giáng!
Ngay khoảnh khắc chuẩn húc trúng, Trì Miểu biến trọn vẹn thành huyết vụ, chỉ để mảnh vải đỏ bay phấp phới.
Ngưu Ngưu húc tới, mảnh vải khẽ lay động, Trì Miểu xuất hiện ở một hướng khác.
Ngưu Ngưu húc! Miểu Miểu né!
Ngưu Ngưu húc! Miểu Miểu né!
Liên tiếp mấy như , cặp sừng của Ngưu Ngưu suýt chút nữa thì gãy đôi.
Ngưu Ngưu sắp sụp đổ đến nơi !
Còn Trì Miểu thì hô to một tiếng: “Hạ màn!”
Phía lưng nàng bỗng nhiên bừng sáng một đạo Công Đức Kim Quang thần thánh trang nghiêm.
Trong khoảnh khắc , bốn chân của Ngưu Ngưu khuỵu xuống quỳ rạp mặt đất, con vẹt bên cạnh cũng rơi thẳng từ trung xuống. Ngay cả hai tên Ma Tộc đơ đằng , rõ ràng húc cho thừa sống thiếu c.h.ế.t, thế mà sự chiếu rọi của vầng sáng công đức, thể bọn chúng vẫn kiềm chế mà lồm cồm bò dậy quỳ lạy.
Trì Miểu vẩy vẩy mảnh vải đỏ, khẽ cúi chào một cái.
Cẩu Sử Hệ Thống: “Chị trai ngời ngời đấy.”
Con vẹt kinh hãi há toác mỏ chim: “Là Công Đức Kim Quang! Là Công Đức Kim Quang thật kìa! Thứ Công Đức Kim Quang trong truyền thuyết!”
Cái tên Trì Miểu sớm vang danh khắp Diệu Hoa Châu, mà Công Đức Kim Quang với tư cách là một trong những át chủ bài chính của nàng, gần như thể giúp nàng đè bẹp tất cả đối thủ cùng đẳng cấp!
Chiêu tung , Ngưu Ngưu cũng chẳng còn cách nào đối phó với nàng nữa .
Trì Miểu đầu đám sinh linh , bỗng nhiên buột miệng ngạc nhiên: “Một con bò như ngươi cả bờ vai góc vuông thế ?”
Trong nháy mắt, cả thế giới dường như chìm lặng c.h.ế.t chóc.
Con vẹt sợ tới mức há to mồm, cái lưỡi bắt đầu run bần bật:
“Toang ! Toang thật ! Quả toang hẳn !”
Lại giẫm từ ngữ cấm kỵ ! Đây là thứ hai đấy!
Thực tộc Bò Sừng Lớn khi Ngưu Vương bộc lộ tài năng vẫn luôn coi là một chủng tộc hạ đẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-254-huyen-thien-chan-vo-uy-nhiep-van-linh.html.]
Bởi , những tu sĩ bình thường khi chạm trán Ngưu Vương và tiểu Ngưu Ngưu, phát hiện đám Bò Sừng Lớn mà linh trí, tu luyện, liền dùng đủ thủ đoạn để thuần dưỡng bọn họ thành vật cưỡi.
Tất nhiên, nếu chỉ dừng ở mức đó thì tuyệt đối đến nỗi khiến bọn họ phát điên.
Tương truyền, khi Ngưu Vương còn đạt tới Độ Kiếp kỳ, từng cùng tiểu Ngưu Ngưu xông một bí cảnh và cường giả đ.á.n.h đập tàn nhẫn, suốt ba năm ròng rã thể sử dụng linh lực.
Một phụ nữ tên là Tiểu Anh phát hiện hai cha con đang ngất xỉu, mang bọn họ về nhà nuôi dưỡng.
Nói là nuôi dưỡng, nhưng Tiểu Anh căn bản chẳng hề đối xử t.ử tế với bọn họ, cho bọn họ ăn nước vo gạo và thức ăn thừa thối rữa, đến cả phân bò cũng chẳng buồn dọn!
Bọn họ c.h.ế.t xong, sống nổi, gầy trơ xương tới mức lòi cả hai cái bờ vai vuông vức !
Ba năm... Suốt ba năm trời bọn họ đến một cọng cỏ tươi cũng ăn!
Đợi đến khi linh lực thể sử dụng trở , bọn họ suýt chút nữa g.i.ế.c c.h.ế.t Tiểu Anh!
Thế nhưng... Tiểu Anh dẫu cũng coi như che chở cho bọn họ suốt ba năm, bọn họ thể lấy oán báo ơn, chỉ đành ngậm đắng nuốt cay lén lút rời .
Kể từ đó, bọn họ cực kỳ nhạy cảm với những từ ngữ như “nuôi dưỡng”, “vật cưỡi” “vai góc vuông”, ai dám nhắc tới là kẻ đó c.h.ế.t!
Lần , khí tức kim đan của Ngưu Ngưu xuất hiện, một viên kim đan chín đường vân mang họa tiết cự ngưu vác trời tái hiện.
Đồ văn lóe lên ánh sáng nham thạch rực lửa, ngừng phóng to xung quanh.
Ngưu Ngưu gầm lên một tiếng long trời lở đất: “Uồm!”
Tiếng gầm khủng khiếp chấn nát bộ những tảng đá xung quanh, bốn phía sụp đổ tan tành. Đá vụn khi rung chuyển liền tụ một chỗ, từng chút một dung hợp phình to !
Linh lực hóa thành những luồng sóng nhiệt nóng bỏng hàng trăm độ càn quét khắp bốn phương, chấn động từng đợt từng đợt một, mỗi một d.a.o động đều khiến nhiệt độ tăng vọt dữ dội.
Sau vài chấn động, hai tên Ma Tộc đang quỳ rạp đất trực tiếp nướng tới bốc mùi thịt thơm nức mũi.
Bọn chúng bừng tỉnh , đau đớn gào t.h.ả.m thiết:
“Khoan ... Xin các tha cho bọn , rốt cuộc bọn sai điều gì chứ hả?!”
Bọn chúng chẳng qua chỉ lỡ mồm chê một câu “vai góc vuông” mặt con bò thôi mà? Chỉ là thử xem mùi vị của xương bò nướng than hoa thôi.
Bọn chúng chỉ dám mồm thế thôi, kết quả con bò liền đ.á.n.h đập bọn chúng tàn nhẫn, húc nở hoa mông, bây giờ chỉ còn thoi thóp nửa cái mạng còn đem nướng chín thế .
Bọn chúng lỡ mồm một câu là trời phạt ? Quá đáng lắm luôn á!
Chỉ thấy quả cầu nham thạch mà Ngưu Ngưu ngưng tụ ngày càng to lớn. Cùng với một tiếng gầm thét xé lòng của nó, kim đan chớp động, chiêu thức Bàn Thiên Hoán Nhật ầm ầm ném thẳng về phía Trì Miểu.
Con vẹt la toáng lên: “Hừm hừm! Trì Miểu tiểu thư mau né !”
Chiêu đ.á.n.h xuống, ngay cả Hóa Thần kỳ cũng trọng thương, huống chi là Kim Đan trung kỳ như Trì Miểu tiểu thư?
Cho dù là nhất kim đan xưa nay từng , c.h.ế.t thì cũng tàn phế thôi!
Thế nhưng Trì Miểu chỉ trừng mắt quả cầu nham thạch đang ập tới phía : “Ta né.”
Con vẹt: “Sao né?”
Trì Miểu: “Vì sợ!”
Con vẹt: “Sao sợ?”
Trì Miểu: “Không sợ! Đơn giản là sợ!”
Hai tên Ma Tộc bên cạnh thấy cảnh tượng , lập tức phát hiện mấu chốt của vấn đề.
Người đó là Trì Miểu ?
Bây giờ con bò sắp sửa g.i.ế.c c.h.ế.t Trì Miểu ư?
Thế thì quá ! Đến lúc đó bọn chúng lén nhặt nhạnh vài mảnh t.h.i t.h.ể của Trì Miểu, mang về dâng cho các đại ma lĩnh thưởng!
Bây giờ cái đầu của Trì Miểu đắt giá lắm đấy, đầu bảng truy nã của Ma Tộc cơ mà!
Không chỉ Ma Tộc, các chủng tộc khác trong bóng tối cũng giá đầu Trì Miểu hề thấp chút nào.
Đến lúc đó gom mảnh xác của Trì Miểu chỗ một miếng chỗ một mẩu đem đổi thưởng, bọn chúng dù lấy cơ duyên gì trong Thiên Bi Động Phủ thì chuyến cũng thắng đậm trở về !
Cũng chính lúc bọn chúng đang mơ tưởng viển vông.
Chiêu thức Bàn Thiên Hoán Nhật chỉ còn cách Trì Miểu đúng một sải tay!
Khóe môi Trì Miểu khẽ cong lên một nụ , lưng nàng đột ngột dâng lên một viên Huyền Vũ Kim Đan mang những đường vân màu xanh lam biếc rực rỡ.
Nàng gằn từng con chữ cất lời:
“Huyền Thiên Chân Võ, uy nhiếp vạn linh!”