Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 25: Bầu Trời Vang Lên Tiếng Nổ Lớn, Mỹ Nữ Chói Lóa Lên Sàn
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:59:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trì Miểu thấy Bi Khấp Kiếm thành khẩn như , lúc mới giãn mày .
Bi Khấp Kiếm: “Bây giờ thể ký khế ước với ?”
Nếu nó là một con chó, bây giờ cái đuôi chắc chắn tít như quạt trần .
Trì Miểu: “Không .”
Bi Khấp Kiếm: “Tại !”
Trì Miểu: “Ngươi vẫn cho , tại sưu hồn .”
Bi Khấp Kiếm im lặng một lát mới vạch vài chữ.
“Sau khi ngươi ký khế ước với , tự nhiên sẽ thôi.”
Trì Miểu khẩy một tiếng: “Chơi trò lạt mềm buộc chặt đúng ? Rất , mắc mưu , ngươi thích thì , thích thì đây.”
Nói xong nàng liền , bày bộ dạng thực sự rời .
Dọa cho Bi Khấp Kiếm vội vàng lao tới cản Trì Miểu : “Ta xin cũng xin , cầu xin cũng cầu xin , ngươi thể giữ chữ tín như chứ!”
Trì Miểu trợn trắng mắt: “Ta chỉ giữ chữ tín, còn cần mặt mũi nữa cơ.”
Ứng Vô Hoặc: “... Ngươi cũng tự cơ đấy.”
Hắn thực sự xem đến tê rần cả .
Ngày qua ngày, chỉ mau chóng rời khỏi cái nơi đầy đau thương .
Bi Khấp Kiếm giằng co với Trì Miểu một hồi lâu mới : “Không cố ý sưu hồn, mà là... năng lực của chính là khiến nhớ những ký ức bi thương, bi thương đến mức rơi lệ . Lúc đó chỉ xem thử ngươi trông như thế nào, kết quả là...”
Nói đến đây, Bi Khấp Kiếm “suy sụp” trông thấy, ngay cả ánh sáng kiếm cũng yếu nhiều.
Cái năng lực của nó quá mức vô dụng, nó vẫn luôn ngại dám , sợ ghét bỏ.
Mắt Trì Miểu sáng rực lên.
“Năng lực đúng là bảo bối , ngươi sớm?”
Năng lực quá sức bựa ?
Sau nếu đ.á.n.h với khác, đây chính là kỹ năng khống chế đỉnh cấp đấy!
Mở màn trực tiếp Lam Ngân Quấn... khụ khụ khụ, là trực tiếp bi thương đến phát .
Bi Khấp Kiếm kinh ngạc, dường như đang Trì Miểu: “Bảo... bảo bối, thật ? Ngài thực sự đang trêu cho vui đấy chứ?”
Trì Miểu ha hả: “Trêu cho ngươi vui? Sao thể chứ, c.h.ử.i ngươi g.i.ế.c ngươi còn kịp nữa là.”
Bi Khấp Kiếm: “...”
Nó nên nên nữa .
Trì Miểu: “Không là vì đây ngươi từng Thiên Bi Tiên Nhân chê năng lực vô dụng, nên mới như chứ?”
Bi Khấp Kiếm phát tiếng kiếm minh bi thương.
Hu hu hu, đừng nữa, nữa là nó phá phòng thật đấy.
Năm xưa nó rèn , vẫn còn là một thanh Kiếm Kiếm nhỏ bé ngây thơ gì. Kết quả mới thi triển năng lực , khiến Thiên Bi suốt một ngày, mắng là vô dụng.
Từ đó về nó bao giờ dám thi triển năng lực nữa... trừ khi khống chế , bởi vì đây là năng lực đầu tiên của nó, là sức mạnh bản nguyên của nó.
Thêm đó, hiện tại nó sắp tan biến , vô năng lực đều phong ấn, chỉ còn duy nhất năng lực , nó khó khống chế.
Không ngờ, một ngày, năng lực bản nguyên của nó tán thưởng!
Nó cảm thấy như sắp thấy ánh sáng !
Bi Khấp Kiếm: “Vậy nên thể ký khế ước với ? Ta mạnh! Ta thực sự mạnh!”
Trì Miểu: “Còn một điều kiện cuối cùng, chỉ cần ngươi đồng ý điều kiện cuối cùng của , nhất định sẽ ký khế ước!”
Bi Khấp Kiếm: “Thật ?”
Trì Miểu: “Ta thể lừa một thanh kiếm ?”
Ngươi lừa còn ít chắc?!
Ứng Vô Hoặc sắp nổi nữa , còn thanh Bi Khấp Kiếm mau đổi tên , bỏ chữ ở giữa , đổi thành Tiện Kiếm (kiếm đê tiện) !
Bi Khấp Kiếm sống sờ sờ như một con ch.ó đê tiện, uốn éo kiếm mong chờ Trì Miểu điều kiện.
Thực Ứng Vô Hoặc cũng khá mong chờ.
Điều kiện cuối cùng, chắc chắn quan trọng.
Trì Miểu: “Điều kiện cuối cùng của chính là...”
Ứng Vô Hoặc và các trưởng lão đang trộm bên ngoài thủy kính đều sắp dán sát tai .
Chính là—
“Chính là ngươi hứa với , khi ký khế ước với ngươi, ngươi để dẻ một vố thật mạnh, vạn kiếm tề minh, ai ai cũng !”
“Được! Bài diện nhất định sẽ sắp xếp cho chủ nhân!”
“Mẹ kiếp.” Ứng Vô Hoặc trực tiếp c.h.ử.i thề thành tiếng.
Nhìn nổi! Nghe nổi!
Hai cái đồ đê tiện các ngươi, thể mau cút ?
Các ngươi cút thì cút!
Các vị trưởng lão cũng đều teo não, biến thành mắt đậu xanh hết .
Chớp chớp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-25-bau-troi-vang-len-tieng-no-lon-my-nu-choi-loa-len-san.html.]
Bị thần kinh !
Trì Miểu một nữa vươn tay , nắm lấy chuôi kiếm.
Lần , Bi Khấp Kiếm rạch một vết thương cực nhỏ tay Trì Miểu, lấy từ đó một giọt m.á.u tươi.
Khế ước, thành!
“Tranh—!”
Một tiếng kiếm minh vang vọng tận trời xanh, chấn động bộ Kiếm Trũng.
Trên bầu trời Kiếm Trũng, một nữa những đám mây nặng nề bao phủ, tựa như ngàn lớp sóng vỗ bờ, cuồn cuộn dồn về phía trung tâm.
Tất cả những thanh kiếm mặt đất đều run lên một cái, từ từ tự động rút khỏi mặt đất, bay lượn với tốc độ chóng mặt.
Ngàn vạn tàn ảnh kiếm quang, khiến hoa cả mắt.
Mọi thấy dị tượng , còn tưởng xảy sự cố bất ngờ gì, chuẩn thử kiếm mới.
Và cũng chính khoảnh khắc ngón tay họ chạm chuôi kiếm, vạn kiếm đồng loạt mất kiểm soát, bay vọt khỏi vỏ, hòa trong luồng kiếm quang vạn trượng .
Kiếm minh, là kiếm minh.
Tiếng kêu khiến lòng run rẩy, một khung cảnh vô cùng chấn động.
“Vạn kiếm tề minh...”
Yết hầu Kim Thánh Phỉ lăn lộn một cái.
Và ngay lúc vạn kiếm tề minh, vạn kiếm tỏa ánh sáng hội tụ về một điểm. Ở trung tâm của luồng kiếm quang đó, một bóng đang từ từ bước tới.
“Cảm giác áp bách mạnh quá... Đây là thần thánh phương nào ?”
“Cách xuất hiện ngầu quá mất, là vị tuyệt thế đại lão nào đó chứ?”
“Lẽ nào chúng cơ duyên ?!”
“Khoan ... các ngươi thấy, bóng trông quen mắt ? Nhất là cái dáng ...”
Mọi vốn dĩ là tu sĩ, ngũ quan nhạy bén hơn thường nhiều, nhưng luồng ánh sáng thực sự quá chói mắt, còn chớp giật hơn cả ánh chớp lúc , khó rõ.
Bọn họ nheo mắt đến mức chỉ còn một khe hở, mới miễn cưỡng nhận .
“Hình... hình như là Trì Miểu?”
“Trì Miểu?”
Lúc , giọng của Trì Miểu truyền đến.
“Bầu trời vang lên tiếng nổ lớn, mỹ nữ chói lóa lên sàn!”
Khoảnh khắc , tất cả đều cảm thấy tiểu não của như ai đó nắm gọn trong lòng bàn tay bóp chặt, tiện thể vắt kiệt nước... teo thành hạt óc ch.ó .
“Chuyện khó đ.á.n.h giá.”
“Chuyện dễ đ.á.n.h giá.”
“Đột nhiên cảm giác mất hứng.”
“ , chính là cảm giác ... Cảm giác bất lực khi thấy quen dẻ.”
“Cảm giác suy sụp khi đến bước cuối cùng mới phát hiện là hàng giả.”
“Sự lạnh lẽo khi mới lâm trận phát hiện đối phương liệt dương...”
Kim Thánh Phỉ: “Không các ngươi bảo khó đ.á.n.h giá ?”
“Cho nên chúng đang cố gắng để đ.á.n.h giá đây.”
Kim Thánh Phỉ: “... Ta thấy các ngươi đ.á.n.h giá phết đấy.”
mà, Trì Miểu thế mà thực sự vạn kiếm tề minh.
là trong dự liệu của những điều ngoài dự liệu mà.
Trì Miểu từ từ bước đến mặt .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ứng Vô Hoặc theo nàng, ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, vô cùng nghiêm chỉnh.
Nói cũng , cảm giác dẻ cũng sướng thật.
Không đúng, thể nghĩ như chứ?
Thật thể thống gì.
Suýt chút nữa thì Trì Miểu lệch lạc tư tưởng .
Trong lúc Trì Miểu đang với , khí thế của vạn kiếm tề minh qua , đó là những đám mây đen kịt ngưng tụ bầu trời.
Một tia sét đ.á.n.h xuống!
Đoàng—!
Mọi giật nảy .
“Trì Miểu, ngươi đủ đấy nhé, vẫn còn trò nữa ?”
Trì Miểu ngơ ngác: “Không , , Kiếm Kiếm?”
Bi Khấp Kiếm: “Cũng mà.”
“Hả?”
Không Trì Miểu , thì là chuyện gì.
Ứng Vô Hoặc đột ngột triệu hồi kiếm của .
“Cẩn thận, thứ sắp xuất hiện !”