Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 239: Lỗ Thủng Kết Giới
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hắn mượn uy lực của trận pháp để phá mở kết giới của Diệu Hoa Châu...”
Người câu là Dung Diệu Linh. Lúc bà đau đớn tột cùng, cả quỳ rạp giữa trung, một tay bịt chặt mũi .
Đôi mắt bà trừng trừng Dung Tuyền Cơ, chỉ một thoáng kìm mà bật nức nở.
Giờ đây Văn Nhân Âm c.h.ế.t, bà còn cách nào tìm kiếm ma khí để âm thầm nhổ bỏ huyết mạch Thiên Hồ trong cơ thể Tuyền Cơ nữa.
Chưa đầy hai tháng nữa là đến ngày sinh thần hai mươi tuổi của nàng, nàng chắc chắn sẽ trong ngày sinh nhật... hóa thành Thiên Hồ Ma Tộc.
Giờ đây... trận pháp Thiên Kiếm Tông còn Văn Nhân Âm kích hoạt, đ.á.n.h vỡ kết giới của Diệu Hoa Châu, Ma Tộc xâm lược... chiến tranh sẽ nổ trong chớp mắt.
Đến lúc đó, Dung Tuyền Cơ càng còn bất kỳ cơ hội lật nào nữa!
Nàng sẽ coi như Ma Tộc mà trảm sát!
Bà bưng chặt khóe miệng, cái gì cũng thể , kìm mà càng thêm thương tâm tuyệt vọng.
Còn những khác chỉ ngỡ rằng... bà đang thương cho Văn Nhân Âm.
“Phá vỡ kết giới Diệu Hoa Châu ? Kết giới là do Thiên Bi Tiên Nhân đích bố trí đấy, Thiên Bi Tiên Nhân, bà hiểu hả? Là Tiên nhân đấy! Kết giới của ngài há thể một trận pháp cấp độ hủy diệt phá vỡ ?!”
Trận pháp cấp hủy diệt dù mạnh đến cũng chẳng thể nào sánh với Tiên nhân.
“Phải đấy, nếu kết giới vỡ là vỡ thì Nhân tộc chúng xong đời từ lâu !”
Mấy kẻ vai vế lỡ dở, tuổi tác cao cũng chẳng thấp cất tiếng phụ họa.
những khác im lặng, sắc mặt khó coi chăm chú lên bầu trời cao.
Thái Thượng Trưởng Lão cũng khẽ nheo mắt: “Kết giới tồn tại suốt mấy ngàn năm ròng, sức mạnh của Tiên nhân quả thực kinh , nhưng trải qua sự bào mòn của năm tháng đằng đẵng, kết giới sớm trở nên suy yếu mong manh.”
“Tuy nhiên, nếu chỉ dựa một trận pháp cấp hủy diệt thì đúng là đủ sức phá hủy kết giới, thế nhưng...”
“Nếu kẻ nội ứng ngoại hợp thì ?”
Ngay khoảnh khắc lời ông dứt.
Tất cả đều thể trông thấy một cột sáng chọc trời b.ắ.n thẳng lên trung cách Diệu Hoa Châu mấy vạn trượng, độ cao gần như vượt qua giới hạn của Diệu Hoa Châu.
Sau đó, cột sáng tựa như va thứ gì đó, bắt đầu từng chút một tản .
Bầu trời chẳng hề dấu hiệu báo , tựa như mặt kính thủy tinh đập mạnh, bắt đầu rạn nứt chằng chịt vỡ toang một lỗ hổng nhỏ.
Những mảnh vỡ rơi rụng tựa như lăng kính, bên phản chiếu bầu trời trong xanh giả tạo, thế chỗ đó là một luồng khí tức màu tím đen nồng nặc và đặc quánh.
Mọi chỉ liếc mắt một cái nhận ngay.
“Ma khí?!”
Ngay đó, từ phía chân trời truyền tới tiếng the thé điên cuồng, tựa hồ như mưu đồ ấp ủ bấy lâu nay rốt cuộc đại công cáo thành:
“Khặc khặc khặc khặc khặc!”
“Rốt cuộc... rốt cuộc cũng tới ngày ! Bao nhiêu năm qua... kết giới của loài rốt cuộc phá !”
“Lũ phàm các ngươi, liệu còn nhớ nỗi sợ hãi những kẻ thống trị năm xưa chăng?!”
Toàn bộ đều c.h.ế.t sững tại chỗ, cảm giác sợ hãi xuất phát từ sâu thẳm linh hồn càn quét qua tâm trí từng . Sự khắc chế bẩm sinh khiến tâm trạng họ lúc vô cùng ngổn ngang phức tạp.
Chẳng rõ là kinh sợ phẫn nộ.
“Ma Tộc...”
“Văn Nhân Âm đáng c.h.ế.t! Phản bội Nhân tộc! Đến c.h.ế.t vẫn kéo theo cả Nhân tộc chôn cùng! Lại dám nội ứng ngoại hợp với Ma Tộc để phá vỡ lỗ hổng kết giới!”
Mặc dù lỗ hổng quá lớn, nhưng chỉ cần một tên Ma Tộc lọt thì hiểm họa khôn lường sẽ khôn xiết khôn cùng.
Đây là bước biến chuyển về chất từ thành một.
Thế giới loài , mảnh đất Diệu Hoa Châu , chắc chắn sẽ rơi cảnh đại loạn!
Lũ Ma Tộc lúc ngừng áp sát gần, huênh hoang khoác lác: “Kết giới của Tiên nhân loài hóa cũng chỉ thế mà thôi. Ma Tộc bọn chỉ tùy tiện dùng chút xíu sức lực dễ dàng phá tan tành.”
“Các ngươi thể lựa chọn đầu hàng ngay bây giờ. Là kẻ quy phục công, các ngươi sẽ miễn khỏi nỗi khổ biến thành súc vật nuôi lấy thịt. Còn nếu ngoan cố chống cự... thì hãy chuẩn tinh thần trở thành thức ăn cho bọn !”
“Bọn ... đói bụng lâu lắm đấy!”
Đám Ma Tộc l.i.ế.m mép, từng tên từng tên đều lộ vẻ mặt thèm thuồng đói khát, chúng mọc đầy ma văn, đặt mắt Trì Miểu... khung cảnh :
“Phụt...”
Lũ Ma Tộc nhao nhao sang về phía Trì Miểu: “?”
Trì Miểu bộ ngạc nhiên: “Ồ, ngại quá, nhịn nổi.”
Tên Ma Tộc cầm đầu trừng to mắt: “Ngươi cái gì hả?”
Trì Miểu: “Cười các ngươi vằn vện như chỉ tôm, thế mà còn đó l.i.ế.m môi vuốt đầu, nom chẳng khác nào mấy thằng du côn đầu đường xó chợ ít học... Nếu mà mặc thêm bộ đồ bó sát Vượng T.ử nữa thì đích thị là mấy choai choai ngổ ngáo .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-239-lo-thung-ket-gioi.html.]
“Đã thế còn là kiểu xe độ cũng mà , bản lĩnh chẳng bao nhiêu mà cứ thích vẻ màu.”
“Ấu trĩ đến mức chẳng giống sinh vật bình thường... Mẹ các ngươi cho các ngươi học chữ ?”
Phe phái loài xong mấy câu , tuy rằng vài từ ngữ chẳng hiểu cho lắm, nhưng bọn họ hiểu mấy chữ chỉ tôm, du côn đầu đường xó chợ và ít học.
Từng từ từng chữ đều miêu tả chuẩn xác trượt phát nào.
“Phụt!”
“Ha ha ha ha ha ha! Trì Miểu, đúng là nhân tài mà, cái hình ảnh cứ lởn vởn trong đầu xua nổi , ha ha ha ha ha!”
Nhịn ! Lúc đang là trường diện nghiêm túc đấy!
cứ lũ Ma Tộc vằn vện chỉ tôm .
Không , nhịn nổi nữa .
“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha!”
Bọn họ vang như sấm dậy!
Mấy tên Ma Tộc cảnh tượng chọc cho thẹn quá hóa giận, gầm lên với Trì Miểu: “Con ranh đáng c.h.ế.t! Bọn sẽ ăn thịt ngươi tiên!”
Dứt lời, theo thói quen, chúng lập tức tung đòn công kích thần hồn đ.á.n.h thẳng về phía Trì Miểu.
Tu sĩ loài gần như chẳng bí pháp tu luyện thần hồn, thế nên thần hồn là điểm yếu ớt nhất.
Huống chi con nha đầu da mịn thịt mềm mới chỉ là Kim Đan kỳ!
Bọn chúng còn chẳng dám dùng quá nhiều sức, lỡ tay dùng mạnh một chút khi nàng c.h.ế.t ngoéo mất!
Người c.h.ế.t... thịt còn ngon, ảnh hưởng đến hương vị.
Dễ nguội.
Ăn nóng sốt vẫn ngon hơn.
Thế là, chúng chỉ dùng một mẩu thần hồn nhỏ xíu xâm nhập trong.
Những khác thấy khỏi kinh hãi.
Nghiêm Qua càng nổi trận lôi đình ngay tại chỗ, thần kiếm chỉ thẳng lũ Ma Tộc: “Nghiệt súc! To gan lớn mật!”
Chỉ thấy Trì Miểu khẽ thở dài một tiếng: “Ngây thơ...”
Dứt lời, khóe môi nàng khẽ lẩm bẩm:
“Lôi Linh tàng uy, chư tà thoái lui!”
Ngay khoảnh khắc câu niệm dứt.
Bên trong thức hải vốn đạt cấp tối đa của nàng bỗng cuộn trào một trận sấm sét cuồng bạo, linh hồn của mấy tên Ma Tộc ngay lúc xâm nhập những tia lôi đình đ.á.n.h nát bấy!
Tuy rằng đó chỉ là một phần thần thức, nhưng uy lực phản phệ vẫn dội ngược về bản thể của chúng.
Nhìn xem, mấy tên Ma Tộc giây còn đang cao giọng huênh hoang, lúc như sét đ.á.n.h trúng, rú lên t.h.ả.m thiết!
Trông chẳng khác nào trói lên ghế điện cuồng hoan...
Lũ Ma Tộc ngơ ngác, đám đồng đạo Diệu Hoa Châu cũng hóa đá tại chỗ!
Ma Tộc: “Thần thức! Thần thức của chúng ... tiêu diệt ?!”
Nhân loại: “Hả?!”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tất cả những kẻ là đều dùng ánh mắt thể tin nổi về phía Trì Miểu.
Trì Miểu vẻ mặt dửng dưng, sang trái ngó sang : “Nhìn cái gì mà , thấy mỹ nữ bao giờ ?”
Người mặt tại chỗ: “???”
Không chứ!
Tiểu tỷ tỷ ơi, nàng...
Nàng cái gì thế?!
Mấy tên Ma Tộc yếu nhất cũng là Ma Đan đỉnh phong, kẻ mạnh nhất thậm chí còn đạt tới Đại Thừa kỳ sơ kỳ. Trong bối cảnh Ma Tộc khắc chế loài , bọn chúng gần như thể vượt một đại cảnh giới để g.i.ế.c !
Vậy mà nàng bây giờ...
Đã tiêu diệt sạch thần thức chúng xâm nhập thức hải của nàng ?!
Ma Tộc:
“Ngươi chỉ là một tu sĩ Kim Đan kỳ! Ngươi giở trò gì hả?!”
“Nói mau! Rốt cuộc ngươi động tay động chân gì trong thức hải của ! Nếu thì tuyệt đối thể khiến thần thức của bọn tổn thương như thế!”