Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 237: Trận Pháp Cấp Độ Hủy Diệt

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

luồng ánh sáng linh lực vẽ nên những đường nét phức tạp, dâng lên thành một màn sáng cao vài phân, dường như chỉ xuất hiện ngay khoảnh khắc thời gian ngưng đọng.

 

Hơn nữa, chỉ riêng chân nàng, mà khắp mặt đất trong tầm mắt đều dày đặc những hoa văn !

 

“Đây... đây là... phù văn?!”

 

“Chẳng lẽ... là trận pháp?!”

 

Phù văn và trận pháp thực chất cùng một nguồn gốc. Cái gọi là phù chú chẳng qua là dùng linh vật đặc thù để vẽ trận pháp lên giấy phù, uy lực phát huy tuy kém xa sự khủng khiếp của trận pháp thực thụ, nhưng ưu điểm là tiện lợi, nhanh chóng.

 

Để kiểm chứng suy đoán của , Trì Miểu nhanh chóng phóng xuất linh hồn lực, ngừng mở rộng phạm vi dò xét, tựa như mở góc tri từ cao để quan sát hướng của phù văn.

 

Có thể khẳng định chắc chắn rằng đây đích thị là trận pháp.

 

Thế nhưng... trận pháp rốt cuộc là cái quỷ gì? Sao phức tạp đến thế, quy mô còn đồ sộ dường ?

 

khi phạm vi dò xét của nàng mở rộng thêm một nữa, hình nàng bất giác chấn động, một nỗi rùng ớn lạnh dâng trào tận xương tủy.

 

Bởi vì nàng thấy... đường vân của trận pháp bao phủ bộ lãnh thổ Thiên Kiếm Tông!

 

Chưa hết, đây trận pháp đơn giản, mà là siêu trận pháp phức hợp, bên trong trận pháp khổng lồ ẩn giấu ít nhất hơn mười trận pháp cỡ và nhỏ!

 

Trong đó... vài trận pháp nàng nhận , tất cả đều là trận pháp bộc phá sức sát thương cực kỳ kinh khủng.

 

Nếu gì bất ngờ, đại trận đang trong quá trình kích hoạt, một khi chính thức mở ...

 

Uy lực của nó đủ để san phẳng bộ Thiên Kiếm Tông! Cũng đủ để... nổ c.h.ế.t tươi tất cả những đang mặt ở đây!

 

“Không chứ? Ngươi dở đấy? Rảnh rỗi quá thì ăn kẹo ngậm cho đỡ ngứa mồm chứ!”

 

Trì Miểu lập tức nhận ngay kiệt tác trận pháp là bút tích của ai.

 

Một trận pháp phức tạp và to lớn đến nhường tuyệt đối thể thành trong một sớm một chiều, ắt hẳn tích lũy qua năm tháng nọ, cần kinh nghiệm trận pháp vô cùng lão luyện cùng tu vi thâm sâu khôn lường.

 

Kẻ thể đáp ứng đủ các điều kiện thì khắp cả Tu Chân Giới cũng chẳng tìm nổi năm !

 

Mà Văn Nhân Âm... chính là một trong đó!

 

Tên điên sớm chuẩn sẵn cho Thiên Kiếm Tông một trận pháp cấp độ hủy diệt!

 

Hắn vốn thể ngờ bản ngày hôm nay, càng chẳng bao giờ tin sẽ lâm kết cục !

 

Vậy trong cảnh đó, cớ bố trí một trận pháp hủy diệt như thế?!

 

Dù là vì lý do gì, mà thể tay tàn nhẫn đến mức tiếc hủy diệt cả tông môn do chính hao phí tâm huyết cả đời gầy dựng để cái giá trả.

 

Lý do ẩn giấu phía tuyệt đối chẳng chuyện lành gì!

 

Giờ đây, thẩm phán xét xử, việc đẩy nhanh tốc độ kích hoạt đại trận.

 

Hắn kéo tất cả những mặt cùng chôn thây với và Thiên Kiếm Tông!

 

“Cái lão già u ám ti tiện !”

 

“Biết thế bà đây c.h.ặ.t đ.ầ.u xuống !”

 

Trì Miểu nhịn mà c.h.ử.i đổng lên, đó liên tục tự nhắc nhở bản bình tĩnh, hiện tại thời gian đang ngưng đọng, vẫn còn cơ hội cứu vãn.

 

Phải ! Thời gian đang dừng !

 

Trì Miểu về phía Thẩm Phán Chung: “Chung thúc?”

 

Thẩm Phán Chung: “?”

 

Có một dự cảm chẳng lành.

 

“Ai là Chung thúc của ngươi, đừng thấy sang bắt quàng họ!”

 

Trì Miểu cợt nhả sán gần: “Chung thúc , ngươi xem xem, ngươi quen tiền kiếp của thì tính đôi cũng giao tình đời đời kiếp kiếp . Đem tiểu thuyết phim truyền hình thì hai thừa sức đóng tiên hiệp cẩu huyết luôn chứ. Một sự tồn tại mạnh ngầu như ngươi, để bảo bọc , chắc chắn sẽ tiếc diệt sạch chúng sinh thiên hạ để cảm động, đúng nào?”

 

Thẩm Phán Chung: “?”

 

Nếu nó mồm, chắc chắn cái mồm đó há hốc hết cỡ.

 

Cái con bé ăn xằng bậy gì thế !

 

định cất tiếng, Trì Miểu tiếp: “ mà, cũng chẳng kẻ mặt dày vô đạo đức, đời nào nỡ để chúng sinh thiên hạ hủy diệt chứ?”

 

“Hay là ngươi giúp giải quyết cái trận pháp mắt , đây là việc cứu nhân độ thế đấy, cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp mà!”

 

“Ngài đúng ? Giúp giải quyết êm xuôi, về lập tức thỉnh ngài về Cửu Kiếm Sơn cung phụng, để ngài thần khí trấn tông của Cửu Kiếm Sơn bọn , nào?!”

 

Thẩm Phán Chung khỏi cảm thán: “Bàn tính của ngươi gảy vang thật đấy, ăn gói mang về ? Vừa dẹp yên trận pháp cấp hủy diệt , về Cửu Kiếm Sơn thần khí trấn tông, tính toán khôn thế?”

 

Trì Miểu gãi đầu gãi tai: “Chẳng là do thấy giao tình đôi bên sâu đậm , ngươi đủ thực lực đúng ?”

 

Thẩm Phán Chung: “Có.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-237-tran-phap-cap-do-huy-diet.html.]

 

Nó là thần khí, dĩ nhiên nó đủ bản lĩnh .

 

Trì Miểu: “Vậy thì...”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Thẩm Phán Chung: “Ta từ chối.”

 

Ánh mắt Trì Miểu lập tức lạnh tanh: “Tại ?”

 

Thẩm Phán Chung: “...”

 

Không chứ cô nương, ngươi lật mặt như lật bánh tráng thế ? Lật nhanh đến mức nó suýt nữa theo kịp!

 

Thẩm Phán Chung lên tiếng: “Không , mà là thể . Mọi sự phát triển đều quy luật riêng, nhân quả tuần , đây là kiếp nạn và mệnh thuộc về Diệu Hoa Châu các ngươi, còn vốn vật phẩm của Diệu Hoa Châu. Sự can thiệp trực tiếp của lẽ sẽ giải quyết mối nguy mắt.”

 

... đồng thời cũng sẽ dẫn tới hiệu ứng cánh bướm càng thêm kinh khủng và nguy hiểm. Kiếp nạn định thì vĩnh viễn thể né tránh, nghịch thiên cải mệnh chuyện dễ dàng như thế.”

 

Trì Miểu: “Hiệu ứng cánh bướm là ám chỉ điều gì?”

 

Thẩm Phán Chung: “Chẳng hạn như việc Thiên Đạo nổi cơn thịnh nộ vì can thiệp vượt quá thẩm quyền của đối với thế giới , đích giáng thần phạt c.h.é.m nát một nửa Diệu Hoa Châu.”

 

Trì Miểu kinh hãi: “Khoan ... Thiên Đạo thì lợi lộc gì cho nó chứ?!”

 

Thẩm Phán Chung bỗng lạnh một tiếng.

 

“Dĩ nhiên là lợi, trời tru đất diệt... câu thích hợp với bất kỳ sinh vật nào linh trí.”

 

Những điều chi tiết hơn, nó thể tiết lộ thêm.

 

Trên bàn cờ do vô bố trí , Trì Miểu sẽ sớm hiểu ý tứ của nó, nhưng kẻ cung cấp manh mối ... sẽ là quân cờ như nó.

 

“Ta tuy thể trực tiếp can thiệp, nhưng vẫn thể cung cấp cho ngươi một phần thông tin, hỗ trợ ngươi phá giải kiếp nạn .”

 

Mắt Trì Miểu sáng rực lên: “Ngài .”

 

Thẩm Phán Chung bảo: “Ví dụ như, năm giây khi kết thúc trạng thái ngưng đọng thời gian, trận pháp sẽ lập tức khởi động, Thiên Kiếm Tông và tất cả những ai đang mảnh đất Thiên Kiếm Tông lúc đều sẽ mất mạng.”

 

Trì Miểu suýt chút nữa phun một ngụm m.á.u tươi ngoài.

 

“Năm giây?”

 

“Ngươi bắt lấy mạng đ.á.n.h cược với năm giây ?!”

 

Thẩm Phán Chung: “Thế thì cũng chịu thôi, bày trận.”

 

Trì Miểu hít sâu một , siết chặt nắm đấm, đưa mắt đảo quanh một lượt.

 

Nơi tập trung gần như bộ thành viên cốt cán của mười đại tông môn Diệu Hoa Châu, một khi bọn họ c.h.ế.t sạch, đó chắc chắn sẽ là đòn giáng chí mạng đối với Diệu Hoa Châu.

 

“Năm giây...”

 

Nàng c.ắ.n chặt răng, gương mặt xinh bắt đầu lấm tấm mồ hôi, đầu óc vận chuyển hết công suất để suy tính xem thế nào mới phá giải cái cục diện gần như là t.ử cục .

 

Thẩm Phán Chung: “À , nhắc nhở ngươi một chút, ngươi còn nhiều thời gian để suy nghĩ .”

 

“Bởi vì trạng thái ngưng đọng thời gian của sắp sửa kết thúc .”

 

Trì Miểu: “???”

 

Không chứ!

 

“Thúc ơi! Cho thêm chút thời gian thúc!”

 

Thẩm Phán Chung phát tiếng “boong boong boong” đầy vẻ thần bí.

 

, chính là nụ cưng chiều .

 

Sau đó buông một câu:

 

“Cứ thuận theo thời thế . Nghĩ thử xem, tai họa sống ngàn năm, ngươi dễ c.h.ế.t đến thế ?”

 

“Cầu thần bái phật phù hộ độ trì , thời gian... hết .”

 

dứt lời, Trì Miểu cũng văng tục c.h.ử.i bới: “Mẹ kiếp! Cái thứ thần khí ch.ó má nhà ngươi! Thuận theo cái thế c.h.ế.t tiệt nào mà năm giây phá cục hả? Cầu thần bái phật ư? Chính bà đây còn là thần nữ thờ trong miếu thần nữ đây !”

 

“Đồ chuông phế vật! Chuông ăn hại!”

 

Thẩm Phán Chung: “Boong boong boong”

 

Lời nàng dứt, nàng liền cảm nhận thời gian xung quanh bắt đầu chuyển động trở .

 

Mẹ nó chứ!

 

Trì Miểu gần như ngay lập tức vận chuyển linh lực lao vút lên trung, phóng lên gào toáng:

 

“Thi thể của Văn Nhân Âm vẫn còn sót trời kìa! Mấy đừng hòng tranh với !”

 

 

Loading...