Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 236: Ta Còn Trâu Bò Hơn Cả Thiên Đạo Sao?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trì Miểu khẽ nhướng mí mắt, chằm chằm Thẩm Phán Chung một hồi lâu, cuối cùng nhả một chữ: “Ồ.”
Vô cảm, lạnh lùng trơ trọi.
Thẩm Phán Chung: “?!”
“Ngươi sắp c.h.ế.t đấy.”
Trì Miểu: “Ồ.”
Thẩm Phán Chung: “Ta bảo là ngươi sắp c.h.ế.t đấy!”
Trì Miểu: “Ta bảo là ồ mà!”
Thẩm Phán Chung: “...”
Cạn lời thật sự.
Bảo ngươi sắp c.h.ế.t, thế mà ngươi chỉ cho mỗi chừng phản hồi thôi ? Phản ứng thế đấy ?!
Ngươi thể đừng tỏ vẻ lạnh nhạt như thế ! Đó là mạng sống của ngươi đấy! Mạng của chính ngươi cơ mà!
Trì Miểu thong thả lên tiếng: “Mấy câu tương tự thế , từ năm ngoái đến năm nay năm , và tin chắc rằng, mỗi năm cũng sẽ đều năm , thế nhưng năm nào cũng vẫn sống nhăn răng để tiếp.”
“C.h.ế.t với chả chóc, riết cũng chai lì cả .”
Thẩm Phán Chung: “... Đ... .”
Lời cũng lý.
Những chuyện xảy Trì Miểu cũng chẳng bí mật gì to tát, thêm đó, dựa theo hiểu của nó về nàng thì nàng vốn dĩ là một kẻ giỏi tìm đường c.h.ế.t.
Huống chi ở kiếp càng lành nghề... Vừa mới đột phá Kim Đan dám dùng cách để tiễn một đại năng Độ Kiếp kỳ xuống hoàng tuyền, những bản chẳng tổn thất sợi tóc nào, trái còn giúp tông môn nhà nâng cấp diện một vồ lớn.
Đổi là khác, tuyệt đối chẳng ai lá gan .
Được lắm, phong cách Trì Miểu, dáng phụ nữ đó.
Trì Miểu hỏi: “Nói , sắp c.h.ế.t vì lý do gì nữa đây?”
Thẩm Phán Chung: “Diêm La Ách Chú, dự tính đầy nửa năm nữa sẽ bộc phát.”
Trì Miểu: “?”
Trì Miểu: “Chẳng Diêm La Ách Chú áp chế ít nhất là năm hai mươi tuổi mới phát tác ?!”
Thẩm Phán Chung: “Về mặt lý thuyết thì đúng là thế, nhưng mà... ngươi chắc hẳn rõ hơn một chuyện, ngươi... thêm thứ vốn nên thuộc về ngươi.”
Trì Miểu híp mắt , suy ngẫm xem cái chuông đang chơi trò giải đố gì.
Thứ vốn dĩ nàng nên ?
Khoan , chẳng lẽ là...?!
“Ma khí.” Ngay khoảnh khắc nàng nghĩ , Thẩm Phán Chung liền đưa đáp án.
“Huyết mạch Ma Tộc ngươi sẽ đẩy nhanh sự diệt vong mà Diêm La Ách Chú mang .”
Trì Miểu xong, bộ dây thần kinh lập tức căng như dây đàn, nắm chặt nắm đấm, chuẩn nghênh chiến Thẩm Phán Chung mắt bất cứ lúc nào.
Nàng rõ cách giữa đôi bên, nhưng... nàng kiểu thấy khó mà bó gối chờ c.h.ế.t.
Thẩm Phán Chung là vật tượng trưng cho sự công bằng và chính trực tuyệt đối của loài . Văn Nhân Âm câu kết với Ma Tộc đủ khép tội c.h.ế.t, trong khi nàng mang huyết mạch Ma Tộc, còn lấy phận nhân loại để sinh tồn và hành tẩu.
Xét theo một phương diện nào đó, điều còn nguy hiểm hơn cả Văn Nhân Âm.
Nàng chẳng lẽ giải thích rằng vốn dĩ huyết mạch , nhưng nàng một hệ thống, hệ thống phân phát cho nàng một dòng huyết mạch như thế ?
Nghe xem xuôi tai nổi ? là hoang đường đến c.h.ế.t !
Cũng giống như kết hôn bao nhiêu năm trời, bỗng phát hiện chồng lén lút “thụ”, xong bảo vốn dĩ thế, là khi cưới đàn ông khác yêu thương chăm sóc mới nhiễm thói quen .
Chấp nhận nổi ?
Rõ ràng là thể nào!
lúc , Thẩm Phán Chung phát tiếng “boong boong boong” cưng chiều .
“Đừng căng thẳng, bất kể ngươi mang huyết mạch gì, tội nghiệt nào, bất cứ sự tồn tại nào vượt xa tầm hiểu của thế gian, đều thể tiếp nhận, hơn nữa còn vui vẻ tiếp nhận, bởi vì sự tồn tại của ngươi... là đặc biệt nhất.”
“Ta sẽ hại ngươi.”
Trì Miểu: “Vậy ngươi thề ! Ngươi nếu ngươi hại thì ngươi là con ch.ó con!”
Thẩm Phán Chung: “... Ngươi thôi.”
Trì Miểu giở thói ăn vạ: “Mặc kệ! Người mặc kệ! Ngươi thề thì chúng một mất một còn!”
Nàng dễ lừa như thế!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-236-ta-con-trau-bo-hon-ca-thien-dao-sao.html.]
Thẩm Phán Chung: “... Sự tồn tại của trong tình huống bình thường sẽ chế tài, dẫu cũng chẳng tác dụng gì.”
Trì Miểu: “Đây là vấn đề chế tài ! Đây là vấn đề nguyên tắc! Ta @$%@$%...”
Trì Miểu xả một tràng liên thanh, Thẩm Phán Chung đến mức nổ tung, rốt cuộc cũng đành chịu thua nhượng bộ:
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Được , , nếu hại ngươi, chính là con ch.ó con! Giờ hài lòng ?”
Trì Miểu sướng rơn: “Hài lòng.”
Sau tha hồ c.h.é.m gió rằng thuần phục thần khí, bắt nó cam tâm tình nguyện ch.ó con.
Thẩm Phán Chung: “...”
Mẹ kiếp.
là trừu tượng thật sự.
Nó chỉ là một cái chuông, hiếm khi nào nó cảm thấy bất lực và cầu cứu như lúc .
Đã xác định chắc chắn Thẩm Phán Chung sẽ vì chuyện huyết mạch Ma Tộc mà hãm hại , nàng liền yên tâm đ.á.n.h bạo hỏi tiếp:
“Huyết mạch Ma Tộc sẽ đẩy nhanh Diêm La Ách Chú, tại như ?”
Thẩm Phán Chung: “Chuyện liên quan khá phức tạp, dính líu đến ma khí, thậm chí là nguồn gốc sinh Ma Tộc. Ngươi chỉ cần rằng... phần sức mạnh thuộc về ngươi, mà cũng thuộc về ngươi.”
Trì Miểu như là ông tướng: “Đố với chả đố, toẹt , chả hiểu cái gì cả.”
Thẩm Phán Chung: “...”
Nhịn! Phải nhịn! Không đánh! Đánh là thành ch.ó con đấy!
Hóa khi xác nhận nó đập ngươi xong là ngươi trưng ngay cái bộ mặt đấy hả!
“Nói nhiều quá, e rằng ngay bây giờ ngươi mất mạng .”
Trì Miểu tò mò: “Tại ?”
Thẩm Phán Chung: “Có một chuyện là thứ ngươi thể ở giai đoạn hiện tại. Ngươi chỉ cần hiểu rằng, đang thì trời đang ... còn ngươi, tuyệt đối để ông Trời thấy.”
“Mỗi từ lúc chào đời đều một đôi mắt dõi theo, đó chính là Thiên Đạo, nắm giữ sinh tử, mệnh và tất cả điều của nhân gian...”
“ trong vạn kiếp luân hồi của ngươi, mỗi một kiếp đều thi triển cấm chế từ lúc ngươi sinh , giúp ngươi trong tình huống bình thường né tránh ánh mắt dõi theo của Thiên Đạo.”
“Bởi vì một khi sự trưởng thành của ngươi Thiên Đạo phát hiện... ngươi chắc chắn sẽ nó tiêu diệt.”
“Còn một việc một khi , nó sẽ lấy đó môi giới để nhanh chóng ngươi.”
Trì Miểu hít sâu một lạnh: “Thế... thế tại khi Thiên Đạo Trúc Cơ dẫn động Thiên Đạo ban phúc, mà bây giờ vẫn thể sờ sờ ở đây?”
Giọng của Thẩm Phán Chung bỗng trở nên đầy thâm ý: “Ai bảo với ngươi... bao năm qua chỉ một vị Thiên Đạo?”
“Thiên Đạo ban phúc là quy tắc thiết lập sẵn cho thế giới , chỉ cần đạt đủ điều kiện thì sẽ tự nhiên xuất hiện, chứ Thiên Đạo đích giáng lâm ban tặng.”
“ nếu ngươi cứ thêm vài nữa thì dẫu nó là một kẻ ngu si cũng sẽ tìm ngươi thôi.”
Trì Miểu bỗng chốc thấy rợn cả khi nghĩ sâu thêm, trong đầu liên tục hiện lên vô dấu chấm hỏi.
Không chứ, cái thứ như Thiên Đạo mà cũng thể nhiều hơn một vị ?!
Trì Miểu tò mò hỏi: “Ta hiểu việc luân hồi vạn kiếp, nghịch thiên cải mệnh là để đổi lấy cái mạng bèo bọt , nhưng rốt cuộc phận gì, địa vị chứ? Đến mức khiến Thiên Đạo đuổi cùng g.i.ế.c tận ?”
Nàng còn trâu bò hơn cả Thiên Đạo chắc?
Nàng mà trâu bò thế thì còn gieo cho cái Diêm La Ách Chú ?
Dù là sơ suất thì sơ suất cũng quá lớn đấy.
Thẩm Phán Chung trả lời câu hỏi , mà bảo: “Đến lúc cần , tự khắc ngươi sẽ .”
“Nếu ngươi thực sự tìm hiểu ngọn ngành chuyện... chi bằng hãy sớm tiến Thiên Bi Động Phủ xem ?”
“Thiên Bi Động Phủ lẽ sẽ giải đáp cho ngươi vài điều ngươi . Ít nhất... ngươi sẽ Thiên Bi năm xưa tàn sát Tu Chân Giới , và thế nào để thành phi thăng trong bối cảnh tiên lộ sụp đổ.”
“Thậm chí... nếu ngươi đủ thông minh, còn thể Ma Tộc... vì mà tồn tại!”
“Thời gian còn nhiều nữa... ngươi nhất nên chú ý chân .”
Trì Miểu: “Dưới chân??”
Sao tự dưng chuyển sang bàn về chân nàng ?
Dưới chân nàng cái gì?
Gót ngọc gót ngà ?
Nàng cúi đầu xuống.
Không thì thôi, một cái là nàng c.h.ế.t lặng!