Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 235: Ngươi Có Cảm Thấy Mình Sắp Chết Rồi Không
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện đến nước , kết quả rõ như ban ngày.
Văn Nhân Âm nợ Cửu Kiếm Sơn, nợ cả Diệu Hoa Châu.
Nhất là sự kiện Cửu Kiếm Sơn chấn động thiên hạ năm đó, vô vô tội bỏ mạng, mấy vị tài năng xuất chúng bậc nhất, tiền đồ xán lạn nhất thời đại cũng phế bỏ.
Tất cả chuyện... đều bắt nguồn từ nhân quả do Văn Nhân Âm gieo xuống.
Lấy nhục Độ Kiếp kỳ của Văn Nhân Âm phân rã để tẩm bổ cho Cửu Kiếm Sơn, kết quả như hợp lý chăng?
Phán quyết Thẩm Phán Chung đưa là:
“Đồng ý với đề nghị của chủ thẩm Trì Miểu, phân rã tội nhân Văn Nhân Âm, dùng thể Độ Kiếp kỳ của tẩm bổ cho Cửu Kiếm Sơn, Diệu Hoa Châu báo đáp ân tình dưỡng kiếm của Cửu Kiếm Sơn.”
Dứt lời, một hồi chuông uy nghiêm vô cùng vang vọng khắp cõi Diệu Hoa Châu.
Tiếng chuông đủ sức chấn động tâm can mỗi , khiến tim họ như hẫng một nhịp, luồng sức mạnh cấm kỵ ... khiến cúi đầu kính sợ, thể trái!
Đỉnh đầu Văn Nhân Âm bỗng lóe lên một đạo kim quang.
Đó là ánh sáng phán quyết... thứ sức mạnh quy tắc siêu thoát khỏi vạn vật.
Kim quang giáng xuống, Văn Nhân Âm gào thét:
“Không!”
“Ta chẳng qua chỉ thành tiên thôi mà! Ta chỉ điều mà tất cả đều nhưng dám thôi! Cớ rơi bước đường ?! Cớ ...!”
Dung Diệu Linh ở một bên cũng tuyệt vọng gào lên: “Không!”
Đó chính là... cơ hội sống sót duy nhất của Tuyền Cơ!
Bà lao lên, hòng can thiệp cuộc phán quyết.
dư chấn từ Thẩm Phán Chung khiến bà ngay cả cơ hội giãy giụa cũng chẳng .
Dưới thanh thiên bạch nhật, bao con mắt đổ dồn, nhục Văn Nhân Âm từ từ bay lên trung, từng chút một phân rã...
Biến thành luồng linh lực bạt ngàn như núi non biển cả, cuồn cuộn bay về phương hướng Cửu Kiếm Sơn!
Cửu Kiếm Sơn xa xôi ngoài vạn dặm, ngay khoảnh khắc nhận luồng linh lực tẩm bổ, những gốc linh thảo vốn dĩ khô héo đây liền tươi hẳn lên bằng mắt thường cũng thấy rõ, trong chốc lát, vạn vật bừng bừng sức sống.
Cảnh tượng chấn động lòng , Cửu Kiếm Sơn giờ đây trở thành mảnh đất phong thủy bảo địa vượt hết thảy động thiên phúc địa.
Còn sức mạnh của Văn Nhân Âm... cũng nhanh chóng tiêu tán!
Cảnh giới của tuột dốc phanh!
Độ Kiếp kỳ! Đại Thừa kỳ! Hóa Thần kỳ...
Dung mạo vốn già nua của càng thêm suy tàn, cho đến khi hóa thành một cái xác khô tựa hồ rút cạn bộ huyết nhục.
Đến tận phút cuối, vẫn dùng chất giọng khàn đặc, khô khốc gào lên:
“Không...!”
ngay trong khoảnh khắc , cũng ý thức bản còn bất kỳ cơ hội sống sót nào nữa. Hắn từ từ xuống mặt đất, lên điên dại:
“Các ngươi... bất nhân bất nghĩa! Các ngươi... ngây thơ nực !”
“Dẫu thành tiên, vẫn là Độ Kiếp kỳ, là chiến lực đỉnh cao chân chính của Diệu Hoa Châu! Sao các ngươi nghĩ... để đường lui nào?”
“Đã như ... như !”
“Các ngươi... đều hãy chôn cùng ! Chôn cùng Thiên Kiếm Tông của !”
Ngay khi dứt lời, nhục và linh hồn của tiêu tán.
“Phán quyết kết thúc.”
Tiếng Thẩm Phán Chung dứt, thế giới dường như ngưng đọng.
Vạn vật lặng ngắt như tờ, đến cả áng mây ngũ sắc linh lực vốn luôn trôi dạt trung cũng dừng hẳn .
Trì Miểu thể cử động.
Trì Miểu ngơ ngác: “Đây là... tình huống gì thế ?”
Trong cơn mơ màng, nàng sang những khác.
Mọi dường như đều điểm huyệt định , xác cứng đờ thể nhúc nhích.
Trì Miểu: “?”
Không chứ, cái trò gì đây?
“Sư phụ? Tông chủ? Nghĩa phụ?!”
Gọi thèm trả lời.
Trì Miểu tiến tới véo lấy da mặt sư phụ nhà , kéo toạc khóe miệng ông , bắt ông mặt quỷ.
Khuôn mặt ông vốn đang thương ai oán, nay Trì Miểu giày vò như thế, biểu cảm trông... thật khó nên lời.
Dù thì Trì Miểu cũng nhịn mà bật “phụt” một tiếng.
“Xấu quá mất.”
Không đúng, bây giờ lúc đùa giỡn.
Sao bỗng dưng định hết thế ?
Kẻ sở hữu luồng sức mạnh ... tại đây chỉ duy nhất một vị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-235-nguoi-co-cam-thay-minh-sap-chet-roi-khong.html.]
Thẩm Phán Chung: “Ngươi cần tò mò, là đấy.”
“Ta dừng thời gian của Diệu Hoa Châu .”
Trì Miểu , bất giác hít sâu một khí lạnh.
Ngưng đọng thời gian của cả một thế giới ư?!
Đây là loại sức mạnh gì thế ?!
Đạo trong vạn vật muôn vàn, trong đó Thời Gian và Không Gian là đỉnh cao nhất. theo nàng , dẫu là tu sĩ Thời Gian Đạo cảnh giới Độ Kiếp kỳ, cũng chỉ thể tạm thời khống chế thời gian trong một vùng trời đất nhỏ hẹp mà thôi.
Ngừng một thoáng chốc là nghịch thiên lắm , đằng ... chiếc Thẩm Phán Chung thể dừng lâu đến thế!
Thần khí quả nhiên hổ danh là thần khí...
Trì Miểu định hỏi nguyên nhân Thẩm Phán Chung .
đợi nàng cất lời, Thẩm Phán Chung thẳng: “Bởi vì vài chuyện, cần che chắn bộ thế giới để chuyện riêng với ngươi.”
“Coi như là... ôn chuyện cũ .”
Đồng t.ử Trì Miểu khẽ co rút.
Đầu óc nàng xoay chuyển liên hồi.
Hóa là ... Thảo nào nàng luôn cảm giác cái chuông ý thiên vị !
Hóa Thẩm Phán Chung quen nàng!
Nếu gì bất ngờ xảy , Thẩm Phán Chung chính là:
“Chẳng lẽ ngươi do kiếp nào đó của rèn đúc ?!”
“Bây giờ là đến tiết mục nhận đúng ?”
“Ngươi định gọi là mẫu là chủ nhân đây?”
“Ai da... thật ngại quá , ngờ cảm giác của chuẩn thế. Ngay từ đầu thấy ngươi thiên vị , hóa món thần khí lợi hại dường là kiệt tác từ tiền kiếp của ! Chậc chậc chậc... Trì Tam Thủy đây đúng là đỉnh của chóp mà!”
Vừa , nàng lấy một ngón tay khẽ chạm lên môi, mắt liếc lên trời: “Ừm... nếu ngươi cứ nhất quyết đòi nhận tổ quy tông theo thì tính giờ? chuẩn tâm lý chủ nhân của thần khí cơ chứ. Khế ước với ngươi xong chắc là vô địch thiên hạ luôn nhỉ? Đem oai khoe khoang thì đỉnh ?”
Thẩm Phán Chung: “...”
Con hiếm khi thấy biểu cảm cạn lời khuôn mặt của các sinh vật khác.
Huống hồ Thẩm Phán Chung còn là một cái chuông hề mặt mũi.
Nếu lúc ai thấy trạng thái và d.a.o động linh lực của Thẩm Phán Chung, chắc chắn sẽ thốt lên: “Cái chuông đang cạn lời đấy ?”
Thẩm Phán Chung buông lời nhận xét sắc bén: “Cái đầu ngươi to, nhưng nghĩ thì cũng giỏi gớm.”
Trì Miểu nghẹn họng: “...”
Được , hóa .
Nàng ngoan ngoãn chắp hai tay : “Vậy ngươi cố tình tìm là vì cớ gì?”
Thẩm Phán Chung vang lên tiếng “boong boong boong”.
Trì Miểu ngẩn , chần chừ một thoáng hỏi: “Ngươi đang đấy ?”
Thẩm Phán Chung: “Phải, vấn đề gì ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Trì Miểu: “... Dạ, dường như cũng chẳng vấn đề gì.”
nàng thật sự chấn động.
Nàng hiếm khi dùng từ chấn động để miêu tả trạng thái tâm lý của .
Chuông lấy tiếng chuông tiếng , quả thật chẳng gì sai cả.
Thẩm Phán Chung nhấn mạnh: “Đấy là nụ cưng chiều đấy.”
Trì Miểu: “Thế , chẳng chút nào.”
Thẩm Phán Chung: “Không , ngươi mà thì mới bệnh.”
Trì Miểu kìm mà há to miệng.
Nàng chẳng gì nữa.
Cái chuông còn cà khịa hơn cả nàng.
Thẩm Phán Chung vang lên một hồi “boong boong boong”.
Trì Miểu ngậm miệng , sợ châm chọc tiếp.
Cái chuông mặn mòi quá đấy. Không ngờ Thẩm Phán Chung vốn nghiêm minh công chính, đằng lưng là một thứ lầy lội đến nhường .
là mang cảm giác trái ngược quá đỗi.
Cứ như kiểu giáo sư lạnh lùng kiêu sa mà lưng lén lút múa may thả thính .
Thẩm Phán Chung mở lời:
“Ta tuy tạo vật tiền kiếp của ngươi, nhưng cũng thấu tỏ tình cảnh của ngươi, với kiếp của ngươi... quả thực sâu xa duyên nợ.”
“Hôm nay gặp , ngươi yếu ớt hơn năm xưa quá nhiều, chẳng giống chút nào...”
“Thôi bỏ .”
“Ngươi... cảm thấy sắp c.h.ế.t ?”