Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 233: Đan Vương Xuất Hiện!

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chuyện Nghiêm Qua từng c.h.ế.t, bọn họ thể cho ? Đó chính là bí mật mà bộ thế hệ ước định với , cùng mang xuống mồ cơ mà!

 

Đó là một t.h.ả.m án chấn động Tu Chân Giới, và càng là t.h.ả.m án đau đớn nhất của Diệu Hoa Châu cùng Cửu Kiếm Sơn!

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Năm đó Nghiêm Qua, Vân Mạt, Dung Nguyệt ba cùng tiến Quyển Ngoại, tìm Huyền U Thảo để hóa giải khiếm khuyết chí mạng ở nửa phần của Kiếm Thần Quyết.

 

Ngờ , Nghiêm Qua bỏ mạng nơi Quyển Ngoại.

 

Kẻ từng xưng tụng là “Đệ nhất thần tu của Tu Chân Giới” Dung Nguyệt tiếc sa chân quỷ đạo, biến thành tà tu!

 

Hắn tàn sát quá nửa tu sĩ và bách tính, mượn nhờ hồn phách của bọn họ... nghịch thiên cải mệnh để hồi sinh Nghiêm Qua!

 

Trận chiến vây quét Dung Nguyệt cuối cùng năm , một gã Hóa Thần kỳ như Dung Nguyệt thể lực chiến với cả cường giả Đại Thừa kỳ, khiến Diệu Hoa Châu và Thập Đại Tông Môn tổn thất vô cùng t.h.ả.m trọng.

 

Cuối cùng vẫn do chính Nghiêm Qua xuất diện, tự tay bắt giữ mới thành công.

 

Và khi hội nghị thẩm phán diễn , Thẩm Phán Chung tuyên án Dung Nguyệt tội đáng c.h.ế.t.

 

Nghiêm Qua, vị thiên kiêu chi thủ kiêu ngạo ngút trời năm đó, vì đồ của mà quỳ rạp xuống đất! Lấy tất cả thứ của bản vật thế chấp để bảo vệ lấy tính mạng của Dung Nguyệt.

 

Chuyện từng khiến Cửu Kiếm Sơn suýt chút nữa bại danh liệt, xóa tên khỏi hàng ngũ Thập Đại Tông Môn. Nếu nhờ Mật Tông tọa trấn bảo vệ Cửu Kiếm Sơn... thì Cửu Kiếm Sơn ngày nay sớm sóng to gió lớn đ.á.n.h cho tan xương nát thịt từ lâu !

 

Sắc mặt của đều vô cùng khó coi.

 

Nghiêm Qua năm đó phong quang tễ nguyệt, là đầu thế hệ thiên kiêu, cử thế vô song đến nhường nào!

 

Nếu vì biến cố năm xưa... Nghiêm Qua nhất định trở thành cường giả Độ Kiếp kỳ tiếp theo của Diệu Hoa Châu !

 

Toàn bộ những mất mát đau thương trong vụ việc đó vẫn còn rõ mồn một mắt... Giờ phút nhắc , cảm xúc trong lòng bọn họ chỉ thể dùng bốn chữ “ngổn ngang trăm mối” để hình dung.

 

Sùng Suất hóa đá tại chỗ, im lặng.

 

Ngay cả Phổ Ninh cũng theo bản năng cất lời khuyên can Trì Miểu: “Trì Miểu... Lúc là thời điểm thích hợp để nhắc chuyện đó .”

 

Cú đ.á.n.h mà vụ việc năm giáng xuống Diệu Hoa Châu thật sự quá đỗi nặng nề, nhất là những đang ở đây đều là những kẻ từng đích trải qua cơn ác mộng đó.

 

Khơi chuyện chỉ tổ khiến Trì Miểu ngược với mục tiêu mà nàng đang hướng tới mà thôi.

 

lạnh lùng hừ một tiếng:

 

“Vụ án Dung Nguyệt là chuyện ván đóng thuyền, cớ nhắc tới? Chẳng lẽ ngươi cảm thấy chuyện năm đó còn đủ thê t.h.ả.m ? Diệu Hoa Châu chịu tha thứ cho Cửu Kiếm Sơn các ngươi là quá mức bao dung , lấy cái gọi là nợ nần ở đây?!”

 

“Chuyện vốn là vết nhơ muôn đời của Cửu Kiếm Sơn, chẳng lẽ ngươi tẩy trắng ? Năm đó... ai thể quên những tổn thất nặng nề ! Không truy cứu tới cùng là nể mặt Cửu Kiếm Sơn các ngươi lắm !”

 

Đối với việc Trì Miểu nhắc t.h.ả.m án năm xưa, tất cả đều giữ thái độ chán ghét và bài xích kịch liệt.

 

Trì Miểu xong, im lặng một lát mới nhếch khóe môi, nở một nụ nửa miệng đầy ẩn ý: “Ta bao giờ tẩy trắng cho chuyện ?”

 

Ánh mắt nàng dời sang Văn Nhân Âm đang chuẩn chịu thẩm phán ở bên cạnh.

 

“Chưa từng bôi đen, thì lấy chuyện tẩy trắng?”

 

“Ta bất quá chỉ là công khai trả chân tướng năm đó về đúng bản chất của nó, cho tất cả cùng mà thôi!”

 

Không đợi những khác kịp phản bác, Trì Miểu liền cao giọng quát lớn: “Kính Linh!”

 

Vút một cái, một tiểu nha đầu xinh xắn đáng yêu thoắt cái xuất hiện trong tầm mắt của .

 

Khí tức nàng thần bí toát một sự quen thuộc kỳ lạ, khiến tất cả đều lập tức nhận phận của nàng.

 

“Vãng Sinh Kính?”

 

Chuyện Vãng Sinh Kính sinh khí linh và ký kết khế ước với Trì Miểu coi như ai nấy đều danh.

 

Thế nhưng đây là đầu tiên bọn họ tận mắt thấy Kính Linh.

 

Kính Linh kiêu ngạo ngẩng cao cằm nhỏ hừ hừ hai tiếng, đó xòe lòng bàn tay . Trong tay nàng lập tức tỏa những vệt sáng kỳ dị!

 

Trong thoáng chốc, xung quanh bỗng nhiên bùng phát một tầng kiếm khí hung hãn ngập tràn sức mạnh bá đạo đầy vẻ bất cam!

 

Một đạo hồn phách chậm rãi hiện hình ở ngay trung tâm vầng sáng! Người đàn ông mang mái tóc dài buông xõa vẻ phong trần suy sụp, toát sát khí lạnh lẽo thấu xương. điều khiến dám tin hơn cả chính là, lật tay một cái, trong lòng bàn tay liền xuất hiện năm viên kim đan nhỏ bé.

 

Đồng t.ử của co rút kịch liệt:

 

“Kim Đan?! Năm viên Kim Đan ?!”

 

“Năm viên Kim Đan... Người chẳng lẽ chính là Đan Vương?!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-233-dan-vuong-xuat-hien.html.]

Nghe thấy lời , hồn phách của đàn ông suy sụp chậm rãi ngẩng đầu lên, nở một nụ đầy cay đắng:

 

“Không ngờ qua bao nhiêu năm như , vẫn nhớ đến danh xưng ... Ta cũng coi như c.h.ế.t mà còn gì hối tiếc .”

 

“Phải! Ta chính là Đan Vương!”

 

Lời dứt, trường khỏi hít một ngụm khí lạnh buốt.

 

“Đan Vương... chỉ là Kim Đan kỳ thôi ?!”

 

Vị Đan Vương xuất quỷ nhập thần trong truyền thuyết .

 

Thế mà đến lúc c.h.ế.t cũng chỉ dừng ở cảnh giới Kim Đan kỳ thôi ư?!

 

“Trời đất ơi! là trời đố kỵ tài! Trời cao đố kỵ tài mà!”

 

“Không đúng... trời đố tài, linh lực của ... là tu sĩ ngũ linh căn!”

 

“Phải , trạng thái của cũng giống như c.h.ế.t yểu giữa đường, mà ngược giống như thọ nguyên cạn kiệt mà c.h.ế.t... Chuyện , Đan Vương trong truyền thuyết mà chỉ tu vi Kim Đan kỳ thôi ?!”

 

Nhất thời, lớp hào quang thần thánh bao phủ lấy hình tượng Đan Vương trong lòng vỡ vụn tan tành. Thậm chí vài kẻ sùng bái Đan Vương chịu tiếp thu sự thật tàn khốc , lập tức bệt xuống đất gào t.h.ả.m thiết.

 

“Đến cả truyền thuyết về Đan Vương cũng là giả! Vậy thì rốt cuộc cái gì mới là thật?! Cái gì mới là thật đây!”

 

Đan Vương khi c.h.ế.t để một danh tiếng lẫy lừng.

 

Giờ phút xuất hiện, tất cả những sự thần thánh hóa về đều triệt để biến thành tro bụi, tan thành mây khói.

 

Đan Vương chẳng nên nên , chỉ bỗng nhiên cảm thấy trong lòng vô cùng trĩu nặng, sầu muộn.

 

Khi còn sống, vốn là kẻ hiếu thắng, tự phụ coi cao hơn cả trời... luôn nghĩ rằng tu sĩ ngũ linh căn chắc thua kém đơn linh căn.

 

Thế nhưng cuối cùng cũng chỉ thể dừng bước ở Kim Đan kỳ.

 

Không ngờ đời thần thánh hóa đến mức độ . Bây giờ xuất hiện cũng ... xuất hiện để phơi bày sự thật cũng .

 

Đính chính tin đồn nhảm nhí, một tội nhân như ... xứng đáng nhận những lời ca tụng mỹ miều của thế gian.

 

“Phải, là Kim Đan kỳ, cho đến lúc c.h.ế.t cũng chỉ tu vi Kim Đan kỳ!”

 

“Khi còn sống, tự cao tự đại, cả một đời đều tranh đấu, chứng minh cho thiên hạ thấy rằng loại ngũ linh căn đời coi là phế vật như hề thua kém đám thiên kiêu !”

 

“Ông trời ban cho ngộ tính phi phàm, giúp luyện kiếm thể dễ dàng vượt mặt tất cả , tự sáng tạo công pháp vượt xa sự hiểu của cảnh giới. Thế nhưng... trớ trêu , cho cách nào để giải quyết vấn đề căn cơ của chính .”

 

“Ta những chỉ dừng ở Kim Đan kỳ! Mà khi còn sống, thậm chí chỉ là một kẻ vô danh tiểu cả đời đến cửa ngoại môn của Cửu Kiếm Sơn cũng bước nổi!”

 

Lời thốt , trường thêm một phen rúng động kinh hoàng.

 

“Hả?!”

 

Bọn họ dùng ánh mắt thể tin nổi sang Sùng Suất: “Cửu Kiếm Sơn các ngươi...”

 

Giấu kỹ đến mức ?!

 

Đan Vương lẫy lừng trong truyền thuyết thế mà đến cả cửa ngoại môn của Cửu Kiếm Sơn các ngươi cũng bước nổi ư?

 

Cửu Kiếm Sơn các ngươi cũng nở mày nở mặt quá nhỉ! Sao nào... Ngoại môn của Cửu Kiếm Sơn các ngươi dát vàng chắc?!

 

Sùng Suất nghẹn họng: “Khoan , chuyện thì liên quan quái gì đến chứ? Hồi đó tông chủ ! Hồi khéo còn sinh đời nữa cơ!”

 

Hắn dọn bãi chiến trường cho sư , chùi m.ô.n.g cho đồ của sư đành.

 

Sao bây giờ đến cả bãi chiến trường của đám lão tổ tông cũng đè lên đầu thế ?!

 

Sao hả, là vua dọn bãi chiến trường chắc? Sinh đời chỉ để chùi m.ô.n.g cho khác thôi ?

 

Ở phía bên , Đan Vương lắc đầu tiếp tục cất lời:

 

“Đời của hai điều hối tiếc lớn nhất. Thứ nhất là thể trở thành hằng mong , đến lúc c.h.ế.t vẫn chứng minh ngũ linh căn là phế linh căn, thậm chí suýt chút nữa vì linh lực của năm loại nguyên tố thể cùng tồn tại mà nổ tan xác...”

 

“Còn điều thứ hai, chính là điều khi c.h.ế.t mới , c.h.ế.t mới hiểu ! Nó khiến đến dũng khí bước luân hồi cũng ! Ta sợ... con đường hoàng tuyền luân hồi, những sư , sư điệt sư tôn năm xưa sẽ oán trách ! Thóa mạ !”

 

“Trách , mắng ... vì năm xưa ngu u mê đến mức , thế mà trúng gian kế của kẻ ác hãm hại, hại Cửu Kiếm Sơn suýt chút nữa chịu cảnh diệt môn!”

 

Dứt lời, rút thanh kiếm của , mũi kiếm chỉ thẳng Văn Nhân Âm. Lòng căm thù sôi sục khiến run lên bần bật, gương mặt vặn vẹo gầm thét dữ dội:

 

“Văn Nhân Âm! Ngươi mới chính là kẻ đầu sỏ của tội ác!”

 

 

Loading...